“Minh Đại bộ để cho nó lương thực dự trữ.”
Cứ như , Minh Đại chọn những hang nhiều thỏ để dọn sạch cả ổ.
Một buổi chiều cộng thêm một buổi tối, họ thu hoạch năm sáu trăm con thỏ lớn nhỏ.
Minh Đại dành cho chúng một khoảnh đồng cỏ, nhanh đó khắp nơi đều là hang thỏ.
Hai một hổ hài lòng thu quân xong, Minh Đại thu Nhất Chỉ Nhĩ gian, tìm theo trí nhớ thấy nhà của lợn rừng đầu đàn.
Nhìn lũ lợn rừng con đang ủn ỉn đào hố khắp nơi ở bên , Minh Đại và Cố Tư Niên , dường như chút xin lợn rừng đầu đàn.
Trong thời gian nó rời khỏi đàn, dường như nó cắm sừng , nhiều lợn rừng con quá!
Với tâm lý bù đắp, lúc Minh Đại thả lợn rừng đầu đàn thả thêm nhiều rau củ quả mà nó thích ăn.
Thế là lũ lợn rừng đồi Dã Trư một truyền thuyết như thế .
Dưới ánh trăng, một con lợn rừng lớn ánh trăng sáng ngời, chậm rãi lên tiếng:
“Các con , từng một đêm mùa hè bình thường, khi cụ tổ tằng tằng tằng tằng tằng tằng tằng tằng của các con còn là một con lợn rừng nhỏ, tận mắt chứng kiến sự đời của một thủ lĩnh lợn rừng vĩ đại!
Ngài mang theo lượng thức ăn chất cao như núi mà đến, nhiều loại thức ăn mà lợn rừng cả đời từng thấy, từng thấy!
Hơn nữa, ngài còn mang đến công pháp tu tiên của loài lợn rừng, truyền thụ cho mỗi một chú lợn rừng nhỏ thiên phú.
Mỗi đêm đều thiền trăng, hấp thụ tinh hoa của nhật nguyệt, sẽ một ngày, loài lợn rừng chúng cũng sẽ đắc đạo thành tiên!"
Chú lợn rừng nhỏ đang xếp bằng bất an động đậy m-ông:
“ mà ơi, như cái đuôi thật sự cấn m-ông!"
Ngay lúc hai vui vẻ xuống núi, cơn gió mùa hè mát rượi thổi từ đồi Dã Trư đến núi Đại Thanh.
Trong rừng núi, một bóng dáng đột ngột dậy, bật nhảy ngoài, nhảy lên đỉnh vách đ-á.
“Gào!!!!"
Các đại thần ơi, bão chương đây!
Chúc mừng năm mới!!
Năm gặp !!!
Chương 304 2024, Chúc mừng năm mới!!
Ngày hôm , khi Minh Đại và Cố Tư Niên đến trạm xá, chỉ La Thành ở đó mà Phương Nhu cũng mặt.
Thấy hai , Phương Nhu chút hoảng loạn, lập tức bằng nụ đắc thể:
“Minh tri thức, bụng chút thoải mái nên qua đây lấy ít thu-ốc, thấy đồng chí La Thành vẫn còn ở đây nên hỏi thăm đồng chí quân nhân xuất ngũ một chút."
Minh Đại bộ dạng che giấu của cô , gật đầu:
“Bụng thoải mái nếu nghiêm trọng thì uống nhiều nước sôi , cần kê đơn thu-ốc ."
Dù cô kê đơn thì cô cũng chẳng ăn , nhất là đừng lãng phí.
Phương Nhu cũng ý đó, gật đầu, một nữa đàn ông đang vô hồn giường, dịu dàng khuyên nhủ:
“Đồng chí La Thành, hãy nghỉ ngơi cho , nhà như đáng để đau lòng ."
Đáng tiếc, lời khuyên dịu dàng của cô đáp , La Thành vẫn cứ đờ đẫn trần nhà xám xịt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-431.html.]
Phương Nhu cũng để tâm, với Minh Đại một cái rời .
Minh Đại tới, xem xét tình hình của La Thành.
Cơn sốt lui , chỉ là môi sốt đến khô nẻ, sắc mặt tái nhợt, đôi mắt vô hồn, rõ ràng là đả kích hề nhẹ.
Minh Đại gì với , khi xác định thì treo bình truyền dịch lên cho , nhét thu-ốc viên miệng , Cố Tư Niên bóp cổ đổ một bát nước.
Suốt quá trình đó La Thành hề kêu một tiếng, mặc cho bài bố.
Minh Đại và Cố Tư Niên chiếc giường đối diện với , đang dở sống dở ch-ết.
La Thành giống nhà họ La, giống bà nội nuôi nấng khôn lớn.
Khi chồng của bà cụ La còn sống, bà cách hành hạ khác, bà cụ La chịu nhiều khổ sở từ bà , cho nên La Thành sinh bà cụ La yêu thích.
thể , La Thành vẫn khá phù hợp với thẩm mỹ của thời đại .
Khác với ngũ quan sâu hoắm của Cố Tư Niên, La Thành trông đúng chuẩn một đồng chí hiền lành, tính công kích, thuộc kiểu dễ khiến tin tưởng.
Tâm sinh tướng, thái độ của đối với nhà thì cũng là một quyết đoán trong xử thế.
Một lát , thím Hoàng xách giỏ tới, trong vò gốm là cháo kê nấu sẵn, là mang cơm đến cho La Thành.
Nhìn La Thành im lặng tiếng, thím Hoàng thở dài, chỉ đành bón cho khuyên nhủ:
“La Thành , ăn một chút , mấy ngày nay bữa cơm t.ử tế nào , bằng sắt cũng chịu nổi ?
Chuyện của cháu, đợi cháu khỏe ."
Mặc cho thím Hoàng khuyên nhủ thế nào, La Thành vẫn thờ ơ, miệng cũng chẳng buồn mở , rõ ràng là đang chờ ch-ết.
Minh Đại dáng vẻ trống rỗng của thì chút tức giận, để cứu cô lãng phí ít bột tiêu viêm, bột cầm m-áu, còn cả chai truyền dịch cho nữa.
Anh thì trống rỗng , còn hóa đơn sổ sách của cô mà quyết toán đây?
Anh trống rỗng thì cũng trả hết tiền mới trống rỗng chứ!
Thế là cô hiệu bằng mắt với Cố Tư Niên, Cố Tư Niên hiểu ý ngay, một tay đón lấy bát cháo trong tay thím Hoàng, thành thục bóp miệng La Thành .
Đáng tiếc là La Thành trải qua đợt ép uống thu-ốc nên giờ sự phòng , mím c.h.ặ.t môi chịu mở .
Cố Tư Niên nhướng mày, trong ánh mắt ngây của thím Hoàng, nhét bát cháo trở , đó đỡ La Thành đang mê ngủ dậy, lòng bàn tay c.h.ặ.t ngang yết hầu của .
Nhẹ nhàng một cái, La Thành đảo mắt.
“Oẹ!"
Cố Tư Niên nhanh tay lẹ mắt, nhân lúc đang nôn khan, liền giật lấy bát cháo, khía vành bát kẽ răng đang định khép của , cổ tay ngửa lên, cả bát cháo kêu xì một tiếng, trôi tuột trong một cách cực kỳ mượt mà.
Mắt thím Hoàng trợn tròn, căn bản kịp ngăn cản, chỉ kịp một câu:
“Cháo nóng!!"
Cố Tư Niên chớp mắt một cái, rút bát khỏi miệng La Thành.
“Ồ."
Thím Hoàng Cố Tư Niên đang bình thản, La Thành đang nóng đến mức trào nước mắt, há miệng nhưng chẳng gì.
Cũng , ít nhất là thằng bé La Thành phản ứng ?
La Thành Cố Tư Niên - bỏng - với ánh mắt đẫm lệ, nước mắt cứ thế lã chã rơi xuống, mà kìm nữa.