Mang theo kho hàng xuyên về thập niên 70, nhặt được anh chồng điên khùng - Chương 429

Cập nhật lúc: 2026-02-22 03:13:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Liễu Đại Trụ kịp gì, Liễu Khánh Dân lên tiếng:

 

“Chị dâu , chị nhất đừng nhắc đến cả nhà họ La nữa, nếu chuyện chị hôm nay, nắp quan tài cũng đậy nổi !"

 

Bà cụ La đang dùng khăn tay lau nước mắt bỗng khựng , cứng đờ tại chỗ:

 

đang gì."

 

Liễu Khánh Dân :

 

“Đợi lát nữa cảnh sát tới, chị sẽ đang gì thôi."

 

Bà cụ La thấy sự khẳng định trong giọng điệu của ông thì hoảng , dám thêm lời nào nữa.

 

Rất nhanh đó, Liễu Quốc Cường dẫn theo hai đồng chí cảnh sát trở về, cùng về còn các tri thức cửa hàng cung ứng về.

 

Phương Nhu thấy cảnh sát về phía trạm xá, còn tưởng là Minh Đại và Cố Tư Niên xảy chuyện gì.

 

Đợi đến khi cây là nhà họ La, trong lòng cô lộp bộp một cái, chen qua đám đông bên trong.

 

Liễu Quốc Cường dẫn hai viên cảnh sát đến mặt đại đội trưởng:

 

“Đại đội trưởng, đây là đội trưởng Vương, đây là đồng chí Tiền."

 

Liễu Đại Trụ lập tức đón tiếp:

 

“Đồng chí cảnh sát, vất vả cho các chạy một chuyến ."

 

Đội trưởng Vương định mở miệng, bỗng nhiên thấy tiếng nữ nhân cấp thiết truyền tới từ đỉnh đầu:

 

“Đồng chí cảnh sát, cứu mạng với!

 

Cố Tư Niên vô cớ đ-ánh , còn ném một phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i và một già lên cây!

 

Các mau bắt !!"

 

Đội trưởng Vương ngẩn , về phía Liễu Đại Trụ ở bên cạnh:

 

“Đại đội trưởng, đây là tình huống gì ?"

 

Liễu Đại Trụ híp mắt lắc đầu:

 

cũng bọn họ nữa, lúc thấy như , nhưng Cố tri thức của chúng là một đồng chí tuân thủ pháp luật, bao giờ dễ dàng đ-ánh ."

 

Đội trưởng Vương Liễu Đại Trụ đang đầy nếp nhăn:

 

“Nếu lúc đến dặn dò kỹ lưỡng là đừng đụng vị , thì cũng tin ông đấy.”

 

Liễu Khánh Dân cũng ở bên cạnh lên tiếng:

 

“Đại đội trưởng đúng đấy, cũng thấy, các thấy ?"

 

Đám xem náo nhiệt đồng loạt lắc đầu:

 

“Không thấy."

 

Liễu Khánh Dân đội trưởng Vương:

 

“Anh xem, đều thấy, lẽ là bọn họ tự leo lên, quên mất chăng?"

 

Đội trưởng Vương và đồng chí Tiền , cái thôn chẳng giống với lời sở trưởng chút nào thế nhỉ!

 

Cố Tư Niên thì cử động một cách ngượng ngùng, rõ ràng là thích ứng lắm với thái độ đổi đột ngột của .

 

Còn Minh Đại thì khâm phục Liễu Đại Trụ và Liễu Khánh Dân dối chớp mắt.

 

“Đội trưởng Vương, cái khoan hãy quản , bao nhiêu đang thế , chúng cứ trong xem La Thành ."

 

Đội trưởng Vương gật đầu, bước trạm xá ánh mắt thấp thỏm của nhà họ La.

 

Minh Đại cũng theo , kể rành mạch tình trạng sức khỏe của La Thành.

 

Liễu Đại Trụ thì kể từ lúc phát hiện La Thành cho đến việc nhà họ La từ chối để con bé Minh Đại khám bệnh.

 

Đội trưởng Vương coi trọng chuyện , dù nơi La Thành chuyển ngành về cũng chính là đồn cảnh sát của họ, bản cũng là một quân nhân xuất ngũ, đương nhiên chịu nổi những chuyện như thế .

 

Sau khi sờ bộ quần áo của La Thành, trong lòng cũng .

 

“Làm phiền đại đội trưởng dẫn chúng qua nhà đồng chí La xem thử ?"

 

Liễu Đại Trụ liên tục gật đầu, dẫn họ về phía nhà họ La.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-429.html.]

 

Bà cụ La và Đinh Tiểu Phượng thấy hướng họ là nhà , lòng lạnh toát.

 

Phương Nhu thì lén lút trạm xá, đang giường hôn mê, đau lòng thôi.

 

Chuyện gì thế ?

 

Kiếp chuyện mà!

 

nhớ rõ kiếp La Thành đó phục hồi mà!

 

Nếu cũng thể xuống nước cứu , bây giờ là tình huống gì đây?

 

Nửa tiếng , đội trưởng Vương mang theo đồ đạc đằng đằng sát khí trở về, cùng về còn thằng bé La Đại Bảo đang ăn đến đầy mỡ mặt.

 

Lúc họ , thằng nhóc b-éo còn đang giường gạch ăn đồ hộp đấy, xung quanh là đồ bổ dưỡng mà chính phủ cấp cho La Thành.

 

Hóa bấy lâu nay, La Thành thương ăn một miếng nào, bộ đều nhà họ La đem cho thằng nhóc b-éo ăn !

 

Khi thấy căn phòng nhỏ tồi tàn lục tung của La Thành, đội trưởng Vương nhíu mày.

 

Đến khi thấy cái chăn giường La Thành thể vắt nước, cơn giận của đội trưởng Vương thể kìm nén nữa!

 

Đinh Tiểu Phượng thấy đồ vật trong tay cảnh sát, tim run rẩy dữ dội, suýt chút nữa thì ngã từ cây xuống.

 

Bà cụ La thì đau lòng đứa cháu đích tôn đang ôm đồ hộp qua, chỉ sợ nó dọa.

 

Đội trưởng Vương lúc những cây cũng thấy thuận mắt:

 

“Đại đội trưởng, phiền ông đưa họ xuống ."

 

Liễu Đại Trụ gì mà về phía Minh Đại ở bên cạnh.

 

Minh Đại nhận tín hiệu của đại đội trưởng, khóe miệng giật giật, về phía Cố Tư Niên.

 

Cố Tư Niên rạng rỡ, loẹt xoẹt hai cái nhấc hai cây xuống.

 

La Tiểu Cường cần gọi, xoẹt một cái rơi trúng cả .

 

Cố Tư Niên qua, tới, nhẹ nhàng đ-á một cái, La Đại đất ôm cổ tỉnh dậy.

 

Đội trưởng Vương động tác dứt khoát của , chút may mắn vì lời sở trưởng, lên cứng đối cứng với Cố Tư Niên.

 

Chương 303 Bắt thỏ, truyền thuyết về đồi Dã Trư

 

Trạm y tế và văn phòng đại đội cảnh sát trưng dụng để hỏi chuyện, Minh Đại và Cố Tư Niên dứt khoát về nhà.

 

Lúc sắp về đến cổng nhà, Phương Nhu vội vàng đuổi theo hai .

 

“Minh tri thức, đợi một chút!"

 

Minh Đại dừng :

 

“Phương tri thức chuyện gì ?"

 

Phương Nhu c.ắ.n môi:

 

“Minh tri thức, đồng chí La Thành, chân của còn thể hồi phục ?"

 

Minh Đại nhướng mày:

 

“Trước đó thì thể, nhiễm trùng quá nặng , thể sẽ ảnh hưởng một chút."

 

Chân mày Phương Nhu nhíu c.h.ặ.t hơn:

 

“Có thọt ?"

 

Minh Đại gật đầu.

 

Vẻ mặt Phương Nhu hiện lên vẻ khó khăn:

 

“Thế ."

 

Nói xong liền mang vẻ mặt đầy tâm sự rời .

 

Minh Đại bóng lưng cô rời , chút hiểu nổi Phương Nhu rốt cuộc thích La Thành nữa.

 

Cố Tư Niên thì bóng lưng cô :

 

“Người kỳ quái."

 

 

Loading...