Mang theo kho hàng xuyên về thập niên 70, nhặt được anh chồng điên khùng - Chương 411
Cập nhật lúc: 2026-02-22 03:13:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chào hỏi với Hoàng Đậu và Chu Khánh xong, hai bếp.”
Vừa tới nơi, thím Hoàng sững sờ!
Vừa nãy thấy khói bốc từ bếp nhà Minh Đại, thím Hoàng mới mang giỏ sang.
Vốn tưởng trong sẽ nóng, ngờ đón nhận một luồng mát lạnh phả mặt.
“Ái chà, mà mát thế !"
Minh Đại đặt giỏ lên bàn, chỉ cái chum lớn ở góc phòng:
“Cố Tư Niên sợ bếp nóng quá nên bỏ băng góc ạ."
Thím Hoàng tới xem, quả nhiên là một tảng băng lớn, chắc là mùa đông năm ngoái họ lấy từ sông lên.
“Ừm, thanh niên trí thức Cố đúng là chu đáo, ... hử?!"
Thím Hoàng lúc mới phát hiện điều gì đó đúng:
“Cố Tư Niên?
Thím nhầm ?
Sao đổi họ ?
Thanh niên trí thức Chu Bắc Kinh một chuyến, chẳng lẽ đổi cả bố luôn ?!"
Minh Đại lấy một nắm hẹ nhặt, ngẩng đầu lên, kinh ngạc thím:
“Thím giỏi thật đấy, thím !"
Thím Hoàng mặt đầy kinh ngạc:
“Thím đoán đúng thật ?!"
Minh Đại gật đầu:
“Vâng, bố , hại t.h.ả.m, bây giờ cũng ly hôn với , cho nên Chu Tư Niên dứt khoát đổi họ, theo họ của sư phụ luôn.
Dù cũng là do sư phụ nuôi lớn, ông bố tệ bạc cũng thế."
Thím Hoàng cầm nắm hẹ, cảm thán:
“Thật ?
Chậc chậc, ngờ thanh niên trí thức Chu...
, thanh niên trí thức Cố cũng thế đáng thương như !"
Minh Đại gật đầu:
“Chứ còn gì nữa ạ.
thím, Cố Tư Niên bây giờ hồi phục , sẽ tùy tiện đ-ánh nữa , thím đến tìm cháu cần sợ nữa."
Thím Hoàng gật đầu:
“Ồ, ... hả?!!"
Dọa thành công, khóe miệng Minh Đại cong lên một đường cong tinh nghịch.
“Bệnh điên của chữa khỏi , bây giờ còn điên nữa."
Mắt thím Hoàng trợn tròn, qua cửa sổ thấy Cố Tư Niên đang chuyển đồ:
“Thật sự khỏi ?!"
Minh Đại khẳng định gật đầu:
“Khỏi ạ, nhớ hết , giống như bình thường , chỉ cần chọc thì sẽ đ-ánh ."
Nghĩ một chút, cô bổ sung thêm:
“Chủ động yêu cầu đ-ánh thì tính."
Thím Hoàng dọa hai liên tiếp, chút ngơ ngác, mãi một lúc lâu mới phản ứng .
Nhìn bóng lưng cao lớn của thanh niên ngoài cửa sổ, thím chậc chậc hai tiếng:
“Chẳng trách, nãy thím còn bảo thanh niên trí thức Cố về tinh thần hẳn lên, hóa là bệnh khỏi !"
Sực nhớ điều gì, thím hào hứng sang Minh Đại:
“Con gái Minh Đại!
Có là cháu chữa khỏi cho ?!"
Minh Đại gật đầu:
“Vâng, thím thấy tóc ngắn ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-411.html.]
Là để phẫu thuật mở hộp sọ nên cạo trọc đấy ạ, rủi ro lớn lắm, may mà xảy chuyện gì."
Thím Hoàng hiểu:
“Phẫu thuật mở hộp sọ là cái gì?"
Minh Đại nghĩ một lúc:
“Là mở cái đầu , chữa khỏi vấn đề trong não, đóng cái đầu ạ."
Củ khoai tây tay thím Hoàng rơi xuống đất “cộp" một tiếng:
“Cái gì?!
Mở đầu , đóng ?"
Minh Đại thấy thím dọa sợ, vội vàng giải thích:
“Vâng, thì đáng sợ thôi chứ thực bình thường, chỉ là một cuộc phẫu thuật bình thường thôi ạ, thím xem, Cố Tư Niên chẳng vẫn khỏe mạnh đó ?"
Thím Hoàng nương theo tầm mắt sân thấy Cố Tư Niên đang dạy dỗ Tiểu Mã Vương nghịch ngợm.
Vừa nãy thấy cạo tóc ngắn thế , thím còn tưởng nóng quá, ngờ là phẫu thuật mở đầu!
Tội nghiệp quá , cái đầu dễ mở như ?
Chính là con gái Minh Đại y thuật cao siêu, mà thanh niên trí thức Cố cũng là mạng lớn nữa!!
Thím Hoàng cứ chằm chằm gáy của Cố Tư Niên mãi thôi, đến mức phát hoảng.
Cố Tư Niên cảm nhận ánh bèn đầu , vặn bắt gặp ánh mắt tràn đầy sự đồng cảm của thím Hoàng.
Tim thắt một cái, chờ thím rụt đầu , mới dám đưa tay lên sờ gáy.
Trọc rõ ràng đến thế ?!
Thím Hoàng rằng, ánh tràn đầy sự đồng cảm của thím khiến Cố Tư Niên để ý đến mức nửa đêm còn dậy soi gương để xác nhận mức độ trọc, cuối cùng còn đưa quyết định là đội mũ!
Thím Hoàng cô gái nhỏ bé mặt, lòng đầy kính nể.
Một cô gái nhỏ yếu đuối thế , là một tàn nhẫn thể cạy đầu khép !
“Trời đất ơi!
Sau dám gọi bừa nữa, gọi là bác sĩ Minh !!"
Minh Đại bật :
“Thím cứ gọi thế nào thì gọi như thế ạ, khách sáo quá khiến con xa cách."
Thím Hoàng nghĩ cũng đúng:
“Được, thím vẫn gọi cháu là con gái Minh Đại."
Thím Hoàng hỏi Minh Đại xem ở Bắc Kinh chuyện gì lạ , Minh Đại kể vài chuyện thú vị, thím Hoàng mà lúc thì kinh ngạc, lúc thì bùi ngùi.
Mãn nguyện xong, thím bắt đầu chi-a s-ẻ chuyện bát quái trong làng với Minh Đại.
“Chuyện lạ nhất trong làng gần đây chính là nhà họ La đấy."
Nhà họ La?!
Radar của Minh Đại lập tức dựng lên.
“Sao thế ạ, thế!
Nhà họ La thế ạ?"
Thím Hoàng thở dài:
“Tuy mụ góa nhà họ La chuyện gì, nhưng thằng con thứ hai nhà mụ là , tuổi còn trẻ liên trưởng , chú của cháu bảo tiền đồ rộng mở lắm!
Tháng mới tin báo về, là nhiệm vụ thương ở chân, khả năng chuyển ngành về."
Minh Đại tính toán thời gian, hình như sớm hơn một chút.
Thím Hoàng bĩu môi:
“Bình thường thấy mụ góa La quan tâm La Thành thế nào, thương chuyển ngành là cả lóc om sòm, suýt nữa thì ngất xỉu.
Nói là xót con, thực ai mà , là sợ khoản tiền gửi về cố định hàng tháng còn nữa, còn nuôi một thằng con tàn phế.
Dọa cả nhà họ cứ bám lấy chú của cháu, ép mở giấy giới thiệu để lên bệnh viện quân đội thăm , chính là để lỡ như thật sự chuyển ngành thì còn kịp lừa lấy tiền chuyển ngành của La Thành tay.
Thằng bé La Thành đó là một đứa hiếu thuận mù quáng, lập gia đình, khả năng sẽ đưa tiền cho mụ góa La."
Minh Đại gật đầu, La Thành đúng là lời răm rắp.
Vẻ mặt thím Hoàng bỗng trở nên kỳ quái vài phần, hạ thấp giọng ghé sát Minh Đại:
“Còn một chuyện thú vị nữa, thanh niên trí thức Phương ở tiền viện các cháu , chính là giáo viên ở trường tiểu học công xã , cũng đến tìm chú cháu, bảo chú mở cho cô một cái giấy giới thiệu, nơi đến giống hệt nhà họ La.