“Chu Tư Niên, chuẩn tinh thần đối mặt với ?!"
Minh Đại góc nghiêng nghiêm túc của đàn ông, xa hỏi.
Chu Tư Niên tập trung lái xe, giọng điệu bình thản:
“Có gì mà chuẩn , cứ gặp thôi."
Minh Đại vành tai đỏ ửng của , tặc lưỡi hai tiếng, chờ xem kịch .
Khi xe lái đến công xã Hồng Kỳ, nó thu hút nhiều sự chú ý.
Sau xe nhỏ còn theo một chiếc xe tải lớn, hùng dũng lao về phía vịnh Liễu Gia.
Khi ngang qua công xã, bụi mù bốc lên thu hút một gã g-ầy gò trong rừng cây bên lề đường đang giải quyết vấn đề cá nhân.
Gã đàn ông g-ầy nhỏ nheo mắt , khi rõ lái xe, hàm răng nghiến c.h.ặ.t, run lên, nửa ống chân ướt sũng.
Điếu thu-ốc trong miệng trực tiếp c.ắ.n đứt, một nửa trôi bụng, một nửa rơi vũng nước đất.
Gã run rẩy dắt xe lên đường lớn, đạp xe như điên về phía công xã.
Dọc đường mắng bao nhiêu , cuối cùng như một cơn gió xông trạm cơ giới nông nghiệp.
Hàn Quốc Đạt đang cùng đàn em đ-ánh bài, một cơn gió lướt qua lật tung những lá bài.
Ông sắp thắng , tức giận mắng to:
“Ngưu Đản!
Mày phát điên cái gì thế!"
Từ Nhị Đản biến thành Ngưu Đản, Ngưu Đản quăng xe xuống, run rẩy :
“Đội trưởng!
Hắn về !!!"
Hàn Quốc Đạt định hỏi chuyện, một mùi hôi thối xộc tới, cái quần chỗ đậm chỗ nhạt của Ngưu Đản, ông cau mày thật c.h.ặ.t:
“Mày đái dầm ?!"
Ngưu Đản thấy gì, hai tay ôm lấy phía , hu hu:
“Hắn về , về !"
Dự cảm lành xuất hiện:
“Ai về?!"
Ngưu Đản mặt đầy sợ hãi:
“Thằng điên về !"
Ngay lập tức, đang nhặt bài cũng nhặt nữa, đang hút thu-ốc cũng hút nữa, tập thể về phía Ngưu Đản đang ngừng.
Hàn Quốc Đạt nuốt nước bọt:
“Mày chắc chứ?
Mày nhầm đấy chứ?"
Ngưu Đản run rẩy :
“Không !
Em thể nhận nhầm cha em, chứ bao giờ nhận nhầm , thằng điên thật sự về , còn lái cả xe nhỏ, sắp đến vịnh Liễu Gia !!"
Mắt Hàn Quốc Đạt lập tức trợn tròn, đ-ập đùi một cái:
“Hỏng bét!!"
Nói xong liền chạy về phía máy kéo ở giữa sân.
Những khác cần gọi, cũng ùa theo, lâu , bốn chiếc máy “báo hỏng" còn của trạm cơ giới nông nghiệp đều khởi động, nhả khói đen lao như điên về phía vịnh Liễu Gia.
Cùng lúc đó, xe nhỏ của Chu Tư Niên cũng lái trong làng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-406.html.]
Chương 288 Super Mario phiên bản vịnh Liễu Gia, bản cánh đồng lúa vàng
Trên cánh đồng lúa ở đầu làng, Đại đội trưởng Liễu Đại Trụ cánh đồng lúa bạt ngàn mà rầu rĩ, Hàn Quốc Đạt cái đồ ch.ó ch-ết đó, thấy thanh niên trí thức Chu ở vịnh Liễu Gia nữa là cố ý giữ máy kéo định đến giúp vịnh Liễu Gia!
Nhiều lúa thế , chỉ dựa sức gánh, thì bao giờ mới gánh hết về sân đ-ập lúa ?!
Nhìn lúa cắt ruộng ngày càng nhiều, ông sốt ruột đến mức miệng nổi cả m-ụn nhiệt.
Bí thư Liễu Khánh Dân vỗ vai bạn già:
“Ngày mai đến trạm cơ giới một chuyến, biếu hai cây thu-ốc l-á xịn, dù nữa, cũng thể để lương thực thối rữa ngoài đồng ."
Liễu Đại Trụ hằn học mắng một câu:
“Cái thằng Hàn Quốc Đạt đáng tội ch-ết!"
Mắng xong bần thần:
“Không thanh niên trí thức Chu và con gái Tiểu Minh còn về nữa ?"
Liễu Khánh Dân về phía thủ đô, gì.
Chắc là về nữa , dù thể về thành phố, ai mà bới đất lật cỏ chứ?
“Đi thôi, việc , gánh gánh nào gánh nấy."
Liễu Đại Trụ gõ gõ tẩu thu-ốc, cất như báu vật, lấy khăn lau mặt, xuống ruộng.
Vừa xuống đến ruộng, con đường làng đằng xa vang lên tiếng động cơ, thu hút sự chú ý của ngoài đồng.
Liễu Đại Trụ và Liễu Khánh Dân nheo mắt , là chiếc xe nhỏ lâu thấy!
Mấy đứa trẻ nhặt bông lúa ngoài đồng cũng thấy, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì nắng, chiếc xe nhỏ lái đến đầu ruộng, mắt trợn tròn.
Cẩu Đản rõ đó là chiếc xe quen thuộc, kích động nhảy tưng tưng bờ ruộng:
“Là đại ca!
Là đại ca về !!
Đại ca của chúng về !!"
Cậu bé hét lên, những đứa trẻ khác cũng hét theo, đứa nối tiếp đứa nhảy tưng tưng bờ ruộng.
Minh Đại và Chu Tư Niên trong xe thu hút bởi tiếng động, liền sang.
Chỉ một cái, tay Chu Tư Niên đang cầm vô lăng nhịn mà run lên một cái!
Minh Đại cũng từ từ trợn tròn mắt, thể tin nổi đó.
Chỉ thấy cánh đồng lúa vàng óng bạt ngàn, rải r-ác những “cây nấm" to nhỏ, đủ màu sắc, lúc ẩn lúc hiện theo động tác cắt lúa, vô cùng nổi bật giữa cánh đồng vàng.
Mới bao nhiêu thời gian , nón lá ở vịnh Liễu Gia tiến hóa đến giai đoạn nhuộm màu ?!
Nhìn đám trẻ bờ ruộng, bộ đội hình chỉnh tề xếp hàng, đầu mỗi đứa đều đội một chiếc mũ đỏ đến tím ngắt, kết hợp với động tác đồng nhất, từ xa cứ như một đám nấm đỏ đang nhảy nhót bờ ruộng.
Cái quá giống nấm mạng sống (trong game Mario) !
Minh Đại cảm giác như đang chơi trò Super Mario, điều là chơi phiên bản vịnh Liễu Gia, bản cánh đồng lúa vàng!!
Chu Tư Niên thì lập tức nhớ đến chiếc mũ “vườn treo" vẫn còn giấu trong tủ quần áo của , màu sắc y hệt, cần đoán cũng những chiếc mũ là do ai nhuộm.
Anh kìm mà che mặt , khi , Đại Chính tặng một bất ngờ, lẽ chính là cái ?
Thật sự để đoán đúng !
Để giữ gìn sự ưu ái độc nhất vô nhị dành cho em Tư Niên, nón lá màu đỏ của vịnh Liễu Gia chỉ cung cấp cho và đội khăn đỏ của , những khác trả giá cao nhờ Liễu Đại Chính nhuộm, Liễu Đại Chính đều đau lòng từ chối.
Dù , tiền bạc tuy đáng quý, nhưng tình em còn cao hơn cả tiền bạc!!
Nhìn đám nấm nhỏ nhảy nhót hăng say, Minh Đại nhịn , phụt một tiếng ngoài:
“Chu Tư Niên, nhanh, dừng xe , đợi mấy cây nấm nhỏ chút!"
Chu Tư Niên nghiêm túc dừng xe theo yêu cầu, thấy sự suy sụp trong lòng lúc .