Mang theo kho hàng xuyên về thập niên 70, nhặt được anh chồng điên khùng - Chương 400

Cập nhật lúc: 2026-02-22 03:13:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đi , cố gắng đừng quá muộn nhé, sức khỏe của dì Bạch vẫn bình phục ."

 

Cố Tư Niên đột nhiên khẽ đưa tay , ôm lấy Minh Đại.

 

“Minh Đại, cảm ơn em."

 

Nghe thấy giọng nghẹn ngào của , Minh Đại khẽ ừ một tiếng, vỗ vỗ lên tấm lưng rộng của .

 

“Cố Tư Niên, cố lên!"

 

Cố Tư Niên buông cô , gật đầu thật mạnh!

 

Chương 284 Anh xem giống mặt trăng ?

 

Tiễn xong, Minh Đại bôi thu-ốc cho Ngụy.

 

Bôi một lớp thì nước mắt rửa trôi một lớp.

 

Minh Đại thở dài:

 

“Cậu Ngụy , mà cứ thế thì mắt sẽ viêm đấy, đến lúc đó sẽ thấy dì Bạch trong mấy ngày ."

 

Ngụy Yến khựng , hít một thật sâu, nửa ngày cuối cùng cũng nhịn .

 

Lần Minh Đại mới bôi thu-ốc lên, bôi một lớp thật dày.

 

Đợi cô bôi xong, giọng hoảng loạn của Ngụy Yến vang lên:

 

“Tiểu Minh, cháu xem, Tĩnh Nghi oán hận , chăm sóc cho Niên Niên."

 

Bàn tay đang thu dọn hộp thu-ốc của Minh Đại khựng , cô đầu Ngụy Yến đang đầy vẻ lo lắng bất an.

 

“Sẽ , lúc đó cũng nhiều nỗi lo lắng và tình thế bắt buộc, dì Bạch sẽ hiểu cho thôi."

 

Ông dùng đôi mắt sưng đỏ về phía căn phòng bên cạnh, khổ:

 

“Cậu sợ Tĩnh Nghi trách , chỉ sợ cô thèm để ý đến nữa..."

 

Ông cục mịch vuốt mái tóc hoa râm của :

 

“Cậu già mà, sự nhu nhược thời trẻ khiến chúng bỏ lỡ quá nhiều thời gian, bây giờ Tĩnh Nghi chê biến thành một lão già ."

 

Minh Đại Ngụy như , thấy buồn .

 

Hóa , yêu đương thực sự khiến trở nên ngốc nghếch và trẻ con !

 

“Bây giờ là một quý ông trung niên trai, chẳng liên quan gì đến lão già cả."

 

Ngụy Yến như an ủi, lo lắng vuốt tóc:

 

“Thật ?"

 

Minh Đại mỉm gật đầu.

 

trong tình yêu, bên nào yêu nhiều hơn thì dù tài giỏi đến cũng sẽ tự tin mặt yêu nhỉ?

 

Minh Đại gì thêm, lắng những lời lẩm bẩm lo lắng của Ngụy, hòa cùng tiếng mưa ồn ã, mang một cảm giác yên bình lạ kỳ.

 

Mưa tạnh nhanh, mùi đất ẩm ướt đầy sân theo cửa sổ chậm rãi len lỏi phòng khách.

 

“Cạch"

 

Không qua bao lâu, cánh cửa bên cạnh đột nhiên mở , Ngụy Yến vụt dậy, vội vàng bước khỏi phòng khách.

 

Minh Đại dậy theo, thấy Cố Tư Niên bước với đôi mắt đỏ hoe.

 

“Niên Niên, Tĩnh Nghi cô ..."

 

Cố Tư Niên về phía Minh Đại , nở nụ rạng rỡ với cô, đó mới vỗ vai Ngụy.

 

“Mẹ mệt quá, ngủ , thăm ."

 

Ngụy Yến khịt mũi gật đầu:

 

“Cậu đây, con tỉnh dậy mà bên cạnh ai sẽ sợ đấy."

 

Cố Tư Niên bóng lưng rón rén của Ngụy mà thấy buồn xúc động.

 

Mẹ như , cái loại ch.ó má như Chu Trọng Minh trân trọng thì tự nhiên sẽ đến yêu thương bà thôi!

 

Hai phòng khách mà ở ngoài sân, những phiến đ-á xanh mới tạnh mưa.

 

Minh Đại Cố Tư Niên như da đổi thịt:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-400.html.]

“Chúc mừng nhé, cuối cùng cũng tỉnh táo ."

 

Cố Tư Niên cúi đầu cô, ánh mắt dịu dàng như nước:

 

“Mẹ cảm ơn em thật t.ử tế, nếu em bằng lòng, lời hứa chia cho em một nửa , bà vô cùng sẵn lòng đấy."

 

Minh Đại thấy buồn , hôm nay nhiều tặng cho cô.

 

“Dì Bạch hồi phục là , em tranh với ."

 

Cố Tư Niên Minh Đại, vẻ mặt màng đến của cô, khẽ lên tiếng:

 

“Minh Đại, em đang sợ ?"

 

Cả Minh Đại cứng đờ, cô tránh ánh mắt của , lên bầu trời đêm đen kịt.

 

“Cố Tư Niên, còn nhớ ?

 

Em từng , với em thì ngôi cũng chỉ là ngôi thôi, trời đối với em chẳng gì khác biệt cả.

 

Mẹ cũng thôi.

 

Trên thế giới , những đứa trẻ đầy rẫy đó, chẳng ai cũng đều lớn khôn .

 

Con mà, sống vui vẻ là quan trọng nhất ."

 

Mặc dù miệng cô những lời bất cần nhưng Cố Tư Niên vẫn sự lạc lõng của cô.

 

Không , mà là sợ sẽ vứt bỏ một nữa chăng.

 

Trong mắt Cố Tư Niên thoáng qua một tia lạnh lẽo.

 

“Minh Đại, em đúng, con vui vẻ là .

 

Mẹ sẽ rời khỏi thủ đô cùng chúng , đây nữa.

 

Chỉ là bà ở cùng Ngụy nên sẽ cùng về làng Liễu Gia ."

 

Minh Đại :

 

“Anh nỡ xa ?"

 

Cố Tư Niên nhớ những lời , mỉm :

 

“Mẹ thấy vẫn bình an là bà mãn nguyện lắm , còn Ngụy..."

 

Anh về phía phòng ngủ của :

 

“Mẹ Ngụy đợi bà cả đời , bà thể để ông đợi thêm nữa, ở tỉnh Hắc cũng cách chúng quá xa, bà thể đến thăm chúng , tiện thể thăm ông ngoại và út."

 

Minh Đại thấy bất ngờ, cô cứ ngỡ hai con phận trắc trở như sẽ xa nữa chứ.

 

Cố Tư Niên cởi áo khoác ngoài của , khẽ đắp lên Minh Đại, cùng cô ngắm bầu trời.

 

Yêu là sự bầu bạn dài lâu, yêu là sự gắn bó bền c.h.ặ.t, yêu là một khi hứa thì tuân giữ cả đời.

 

Anh sẽ ở bên Minh Đại cả đời thì nhất định là cả đời.

 

Cũng giống như Ngụy, ông thể đợi cả đời, thì cũng thể.

 

Nghĩ đến đây mỉm .

 

Minh Đại kỳ quái một cái:

 

“Cười cái gì đấy?"

 

Cố Tư Niên chỉ tay lên vòm trời gột rửa:

 

“Minh Đại, em xem, trăng lên kìa."

 

Minh Đại theo hướng tay chỉ, một vầng trăng khuyết chậm rãi bay từ màn đêm dày đặc, treo lơ lửng bầu trời cơn mưa, ngày càng sáng rõ.

 

Cố Tư Niên chỉ vầng trăng, nở nụ rạng rỡ với Minh Đại:

 

“Minh Đại, , thì trăng ?!"

 

Minh Đại vầng trăng trời, :

 

“Anh định là mặt trăng đấy chứ?"

 

Cố Tư Niên chọc trúng tim đen, ngượng ngùng thu tay , sờ mũi:

 

“Không giống ?"

 

 

Loading...