Mang theo kho hàng xuyên về thập niên 70, nhặt được anh chồng điên khùng - Chương 397
Cập nhật lúc: 2026-02-22 03:13:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Được, lúc đó sẽ liên lạc với cháu.
một vấn đề, lẽ cháu chịu thiệt thòi một chút."
Minh Đại ngẩn :
“Chú ạ."
“An ninh của lãnh đạo cũ nghiêm ngặt, bác sĩ bình thường cách nào tiếp cận , xem bệnh cho ông , lẽ giới thiệu với bên ngoài cháu là con gái nuôi của , cháu thể chịu thiệt thòi một chút ."
Nói xong, ông Minh Đại với ánh mắt đầy hiền từ.
Lữ Tam bấy giờ mới hiểu, ông vòng vèo một hồi lâu như là vì chuyện .
Đinh Kim đang gắp thức ăn cũng đ-ánh rơi cả xuống bàn, kinh ngạc cộng sự lâu năm:
“Ông đúng là hé lộ một chút nào luôn đấy!”
Chương 282 Một bữa tiệc mời khách sảng khoái
Minh Đại thì vẫn còn ngơ ngác:
“Ý chú là, chú nhận cháu con gái nuôi ạ?"
Lữ Tam mỉm gật đầu:
“ , chuyện đột ngột, nhưng chúng là nghiêm túc đấy.
Ta kể về cháu với dì của cháu, bà xót xa vô cùng, ở nhà mắng Triệu Tuyết Doanh mấy ngày liền, hận thể lập tức đưa cháu về nhà ngay, sợ cháu hoảng sợ.
Cho nên, đây bà từng đến gần nhà cháu, lén cháu một luôn chứ dám chuyện, về nhà mắng Triệu Tuyết Doanh thêm mấy ngày, bảo bà mù mắt.
Bà ghét nhất là kiểu chà đạp con gái ruột như Triệu Tuyết Doanh.
Bà thích cháu, cảm thấy cháu là một cô gái thông minh lương thiện, đáng yêu, hy vọng cháu thể con gái nuôi của bà .
, bà còn bảo đưa cái cho cháu."
Nói xong, ông lấy một cái túi lớn đặt chân ngay từ lúc mới cửa, trong ánh mắt ngơ ngác của Đinh Kim và sự suy tư của Cố Tư Niên, ông lấy hai đôi giày.
“Dì cháu cháu ở nông thôn, đồng, đôi giày thoải mái mới .
Lần bà thấy cháu giày vải, giày vải bí chân, mùa hè , nên bà lén đo dấu chân của cháu, về nhà tự tay giày đấy.
Đôi là giày vải, thoáng khí, thời tiết cháu hợp;
Đôi là da bò non, bà xử lý mềm cấn chân, mùa xuân mùa thu đều , còn dễ phối quần áo.
Tặng giày cho cháu là hy vọng mười mấy năm gập ghềnh đây của cháu qua , con đường thật thênh thang, thuận lợi.
Đi đôi giày thoải mái, bước con đường thoải mái, để cháu sải bước về phía , đừng ngoảnh đầu , những ngày đang chờ đợi cháu ở phía ."
Cho đến khi ông xong, Minh Đại vẫn hề cử động, ngây đôi giày mặt.
Kiếp kiếp , Minh Đại từng nhiều đôi giày.
Hàng hiệu, hàng đặt may, hàng thủ công, hàng dân gian, cô đều qua.
Kiểu giày vải và giày da bò non tương tự thế cô cũng .
cảm giác của hai đôi giống .
Minh Đại thể nhận những gì Lữ Tam là thật.
Bởi vì hai đôi giày nhỏ, là cỡ giày trẻ em nhưng theo kiểu dáng giày lớn.
Minh Đại vì chân nhỏ nên phần lớn đều giày trẻ em.
Mà thời gian cô chuyển đến đây cũng chỉ mới nửa tháng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-397.html.]
Nói cách khác, hai đôi giày là gấp trong hơn một tuần lễ qua.
Cô kìm lòng mà cầm đôi giày lên, quan sát kỹ lưỡng, đường kim mũi chỉ đều đặn, từng đường kim sợi chỉ đều giấu kỹ, ngay cả bên trong giày sờ cũng thấy cấn, những chỗ góc cạnh cũng mài nhẵn.
Đôi giày như , dù là đồ mới cũng sẽ đau chân.
Cô nở một nụ khổ, Lữ Tam:
“Chú Tam, chú thật sự cách nắm thóp tâm lý con đấy."
Lữ Tam cô, hề chút lúng túng khi vạch trần tâm tư, ngược còn vui mừng:
“Quả nhiên, lầm !"
Ông thu cảm xúc, ánh mắt rực cháy Minh Đại:
“Minh Đại, thừa nhận, coi trọng tiềm năng tương lai của cháu, y thuật của cháu, tâm tính của cháu, sự chín chắn của cháu, đều là thứ mà một đứa trẻ ở độ tuổi , tin rằng chỉ cần cho cháu thời gian, cho cháu nền tảng, cháu sẽ là một viên ngọc sáng nhất trong tương lai.
cũng , những thứ thể cho cháu chẳng qua chỉ là dệt hoa gấm, lay động cháu.
Vì , kể chuyện của cháu cho Thiến Vân .
Thiến Vân thực sự thích cháu, thực sự thương cháu, chỉ tình cảm chân thành như mới cháu cảm động.
Mặc dù phương pháp hèn hạ một chút, nhưng Minh Đại, thể đảm bảo rằng, chỉ cần cháu sẵn sàng con gái chúng , ai thể bắt nạt cháu , nhà họ Tưởng thể..."
Giọng ông khựng , mí mắt Cố Tư Niên giật một cái.
Quả nhiên ngay khoảnh khắc :
“Cố Tư Niên cũng ."
Chỉ một câu khiến mặt Cố Tư Niên đen kịt .
Lữ Tam mỉm :
“Thế nào, Minh Đại thử một chút ?"
Minh Đại lặng lẽ mân mê đôi giày trong tay, cảm nhận xúc cảm mềm mại lòng bàn tay, khẽ mỉm .
“Chú Tam, chú lừa cháu."
Lữ Tam nhướng mày, vẫn mỉm .
“Dì chuyện chú nhận cháu con gái nuôi đúng ạ?"
Lữ Tam cô, hề phản bác:
“Sao cháu ?"
Cô ôm đôi giày:
“Hai đôi giày , cháu cần xỏ chân cũng nó thoải mái đến mức nào, vặn đến mức nào, dì thậm chí còn chú ý đến cả thói quen nhỏ khi giày của cháu, sợ cháu đau chân nên mài nhẵn những chỗ dễ cấn từ .
Kiểu dáng giày cũng dễ phối đồ, hề chạy theo mốt bây giờ một cách mù quáng, mà là quan tâm đến thói quen ăn mặc của cháu, phối với nhiều quần áo của cháu đều hợp.
Từ đó thể thấy, dì là một hề bình thường, bà lương thiện, thông minh, giỏi chăm sóc trẻ con, và vô cùng tôn trọng ý nghĩ của chúng.
Đây là một chu đáo, thực lòng yêu thương trẻ con.
Cũng chính là một chu đáo như , sẽ bao giờ khi gặp cháu, khi chuyện với cháu, khi đưa phán đoán về cháu mà để khác với cháu rằng bà nhận cháu con gái nuôi.
Nhà chú còn những đứa trẻ khác, hết dì là của những đứa trẻ đó.
Phần lớn thời gian, gánh vác trách nhiệm bảo vệ gia đình.
Sự lương thiện và tình mẫu t.ử của bà khiến bà cảm thương đứa trẻ đẻ ngược đãi trong lời kể của chú, thương xót nó mà đôi giày vặn tặng nó, đó là lẽ thường tình.
, việc nhận một con gái nuôi gia nhập gia đình , sẽ tự động chuyển sang phận bảo vệ gia đình, cần đích gặp cháu, tiếp xúc với cháu một thời gian, để phán đoán xem cháu gây ảnh hưởng gì đến gia đình chú , thậm chí ảnh hưởng đến những đứa trẻ trong nhà .