“Móc túi , trống !”
nghĩa là túi sạch hơn cả mặt, một đồng một phiếu cũng !
Mặt Chu Tư Niên “xoẹt" một cái đỏ bừng lên!
Nghĩ đến những hợp tác xã cung tiêu và tiệm cơm cùng Minh Đại đây, nào cũng là Minh Đại trả tiền.
Lại nghĩ đến cơm ăn áo mặc trong hai năm qua...
Chu Tư Niên kìm rên rỉ một tiếng, lấy tay che mặt.
Hai năm qua vẫn luôn là Minh Đại nuôi , cách khác ăn cơm chùa của Minh Đại suốt hai năm !!
Hóa bấy lâu nay chính là kẻ ăn cơm mềm!!
Minh Đại ở bên cạnh thấy động động tĩnh, ngẩng đầu lên đúng lúc thấy hành động che mặt đầy hổ của .
Nhìn quanh một lượt, cô cảnh giác lên tiếng:
“Chu Tư Niên, ở đây là thôi, giữ cho đấy!
Tuyệt đối đừng giở quẻ!"
Chu Tư Niên bỏ tay xuống, gật đầu lia lịa, ngoan ngoãn đến mức thể ngoan ngoãn hơn.
Bưng bát cơm của , ăn cơm của thì lời chứ!!
Minh Đại hồ nghi liếc một cái, tổng cảm thấy Chu Tư Niên hôm nay cứ là lạ, bình thường.
Đến lượt Minh Đại, cô nhảm, trực tiếp đưa tiền và phiếu, chỉ định loại r-ượu và lượng.
Nhân viên bán hàng Minh Đại lấy tiền, Chu Tư Niên đang đỏ mặt phía cô, đầy ẩn ý “ồ" một tiếng mới lấy r-ượu.
Chu Tư Niên tiếng “ồ" đó cho đỏ mặt tía tai, rõ ràng cũng đang , một đại nam nhân mà trả tiền, để con gái trả, gì cả!
Một cảm giác khủng hoảng sâu sắc hiện lên trong lòng Chu Tư Niên, kiếm tiền, nhất định kiếm tiền thôi, thể cứ để Minh Đại nuôi mãi !
Minh Đại căn bản những điều , nhân viên bán hàng đóng gói r-ượu cô cần xong, xác nhận sai sót gì mới hiệu cho Chu Tư Niên xách theo, khỏi hợp tác xã cung tiêu.
Không điều hòa, đông, khó chịu quá mất!
Trên đường về, Chu Tư Niên xách chai r-ượu, vẻ mặt đầy tâm sự, trông cũng trầm hơn nhiều.
Về đến nhà đặt đồ xuống, dặn dò Minh Đại một tiếng vội vã ngoài.
Minh Đại bóng lưng chạy trốn của mà lắc đầu thở dài, đàn ông mà lắm tâm sự là sẽ trở nên kỳ quặc ngay.
Khi Chu Tư Niên xuất hiện ở nhà họ Bạch với vẻ mặt nghiêm trọng, Ngụy Yến dọa cho giật .
Sau khi xem Bạch Tĩnh Nghi ngủ say, ông vội vàng kéo Chu Tư Niên hỏi han:
“Tư Niên, chuyện gì xảy ?"
Chu Tư Niên lời nào, chỉ dùng vẻ mặt kỳ quặc ông, đến mức Ngụy Yến sắp nổi hết da gà lên .
“Tư Niên, rốt cuộc là ?"
Chu Tư Niên thở dài, lên tiếng đầy đau xót:
“Cậu Ngụy, đàn ông nhà họ Bạch truyền thống ăn cơm mềm ạ?"
Ngụy Yến ngơ ngác:
“Cháu cái gì cơ?!"
Chu Tư Niên vẻ mặt đau khổ:
“Cháu nhận rằng đàn ông nhà họ Bạch chúng , ngoại trừ cả hiến cho sự nghiệp nghiên cứu khoa học , thì , út và cả cháu nữa, đều lượt bước lên con đường ăn cơm mềm !!"
Ngụy Yến:
......
“Cốp!"
“Cái thằng ranh , dọa ch-ết , cứ tưởng chuyện gì xảy cơ chứ!"
Chu Tư Niên ôm trán, :
“Cháu đùa với chút thôi mà."
Ngụy Yến nhướng mày, Chu Tư Niên hôm nay hoạt bát quá mức đấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-392.html.]
“Sao cháu nghĩ đến chuyện ?"
Chu Tư Niên thở dài:
“Hôm nay mua đồ ở hợp tác xã cung tiêu với Minh Đại, cháu mới nhận bấy lâu nay cháu tiêu tiền của Minh Đại, đây ăn cơm mềm thì là cái gì?"
Ngụy Yến sực nhớ :
“À , cái là do sơ suất, lúc vì cháu bệnh nên gửi vật tư chứ gửi tiền cho cháu, giờ cháu khỏi mải lo chuyện của Tĩnh Nghi nên quên béng mất chuyện !
Cái là của , đợi chút, lấy tiền cho cháu ngay!"
Chu Tư Niên giữ ông , ngại ngùng gãi đầu:
“Không cần tiền của , Ngụy, tiền trợ cấp đây của cháu còn ạ?
Nếu còn cháu đưa cho Minh Đại."
Ngụy Yến vội vàng gật đầu:
“Tiền trợ cấp của cháu vẫn còn đấy, Tĩnh Nghi đều để dành cho cháu hết, khi em xảy chuyện là giữ, nhớ là hơn năm ngàn ."
Mắt Chu Tư Niên sáng lên, hơn năm ngàn thể mua một căn nhà ở kinh thành , tuy mua tứ hợp viện lớn nhưng vặn thể lấy một căn cửa hàng mặt phố mà Minh Đại ưng ý đó.
Nếu đưa tiền cho Minh Đại thì chắc cô sẽ nhận, nhưng nhà thì chắc, Minh Đại vẻ khá chấp niệm với nhà cửa!
“Vậy Ngụy, phiền đưa cho cháu , cháu dùng một chút."
Ngụy Yến gật đầu:
“Đợi lát nữa lấy cho cháu, còn cả tài sản của cháu và của hồi môn của em nữa, lát nữa đưa hết cho cháu luôn."
Chu Tư Niên lắc đầu:
“Đồ của cháu thì cứ giữ hộ ạ, đợi bà tỉnh táo tính , cháu chỉ cần tiền trợ cấp của cháu là ."
Ngụy Yến nghĩ ngợi:
“Cũng , quỹ đen của cũng còn một ít, đưa cho cháu luôn, gom cho đủ một vạn."
Chu Tư Niên vội xua tay hiệu cần.
Ngụy Yến mỉm giữ :
“Cậu Ngụy còn đang đợi ăn “cơm mềm" của cháu đây , quỹ đen cũng chẳng để gì, đưa cho cháu cũng .
Trước đây là sơ suất nghĩ đến điểm , bây giờ thể cứ tiêu tiền của bé Minh mãi .
Trước khi về, cháu dẫn bé Minh dạo quanh đây một chút, thứ gì cần sắm sửa thì sắm sửa luôn, tiện thể mua thêm ít quà mang về nữa.
Trước đây cháu gây họa ít cho ở thôn Liễu Gia , mang chút quà về coi như là tạ và cảm ơn đại đội trưởng cùng chăm sóc cháu."
Chu Tư Niên , ngượng ngùng sờ mũi, cũng từ chối nữa:
“Cháu Ngụy."
Ngụy Yến quan sát kỹ một lát, phát hiện khóe miệng tự chủ mà nhếch lên, đôi mắt cũng sáng hơn nhiều.
“Tư Niên, chuyện gì vui xảy với cháu ?
Cậu cảm thấy hôm nay cháu vui lắm đấy."
Nụ mặt Chu Tư Niên tự chủ mà rộng thêm một chút:
“Thật ạ?"
Ngụy Yến khẳng định gật đầu:
“Thật!"
Chu Tư Niên khẽ hắng giọng, vẻ bí mật :
“Cậu Ngụy, hôm nay cháu tỏ tình với Minh Đại !"
Ngụy Yến nhướng mày:
“Thằng nhóc khá đấy chứ, bảo mà hưng phấn thế."
Chu Tư Niên hì hì hai tiếng:
“Tình yêu khiến vui vẻ mà!
Tuy nhiên, giờ vẫn là lão quang côn, tạm thời thể cảm nhận niềm vui ."