Mang theo kho hàng xuyên về thập niên 70, nhặt được anh chồng điên khùng - Chương 367

Cập nhật lúc: 2026-02-22 03:06:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hai em?”

 

Triệu lão thái chút thắc mắc, ở cùng bố nhỉ?

 

Ngay lúc bà đang ghé sát khe cửa trộm nhà Minh Đại thì đột nhiên tiếng bước chân từ bên trong truyền đến!

 

Triệu lão thái sợ hãi liền chạy ngược , lúc vội vàng quên mất bậc thềm, chân dẫm hụt một cái, trực tiếp lăn xuống .

 

Lúc Minh Đại mở cửa thấy dáng đang lăn xuống của bà .

 

Cô giật một cái, tưởng là gặp kẻ ăn vạ , bà cụ đang ôm eo rên hừ hừ đất, cô lên tiếng:

 

“Là bà tự ngã đấy nhé, đẩy đấy!"

 

Triệu lão thái thấy tiếng thì ngẩng đầu lên, chạm ánh mắt của Minh Đại.

 

Lập tức nuốt tiếng rên rỉ sắp khỏi miệng trong, bật dậy như cá chép vẫy đuôi, thèm hé răng lấy một lời, ôm eo chạy lủi mất tăm.

 

Minh Đại dọa cho một trận:

 

“Bà cụ thời nay đều lợi hại như ?!"

 

Nói xong liền lắc đầu, khóa kỹ cửa sang nhà họ Bạch.

 

Triệu lão thái chột dám đầu , một mạch chạy đến con ngõ khác mới dám dừng .

 

Lập tức, cơn đau lưng dữ dội ập đến, bà vững nữa, vịn tường xuống đất, đau đến rên hừ hừ.

 

Cuối cùng bà dân nhiệt tình đưa bệnh viện khám, chẩn đoán là thoát vị đĩa đệm lưng, cần nghỉ tại giường ba tuần.

 

Lúc Triệu Bằng Trình và Tiền Tiểu Quyên đến nơi, thấy Triệu lão thái bất động giường bệnh thì giật một cái.

 

“Mẹ, chuyện gì ?!"

 

Triệu lão thái nước mắt ngắn dài con trai:

 

“Con ơi!

 

Đau ch-ết mất!"

 

Tiền Tiểu Quyên trợn trắng mắt, trực tiếp lên tiếng:

 

“Mẹ, hỏi thăm ?"

 

Triệu lão thái đau đến hít khí:

 

“Con nhỏ đó ngày nào cũng ở lì trong nhà ngoài, xung quanh đều quen nó, chỉ chủ nhà họ Ngụy, giờ một cặp em đang ở đó thôi."

 

Triệu Bằng Trình cau mày:

 

“Như vẫn thể xác định mà?"

 

Tiền Tiểu Quyên lên tiếng:

 

“Gửi điện tín cho Tuyết Doanh , hỏi cô xem năm đó đứa trẻ đưa cho họ Ngụy ?"

 

Triệu lão thái gật đầu:

 

, hỏi nó , hỏi nó chẳng ngay ?"

 

Triệu Bằng Trình gật đầu, dặn dò một tiếng bảo Tiền Tiểu Quyên chăm sóc Triệu lão thái vội vã rời .

 

Đợi khi Triệu Bằng Trình khỏi, Triệu lão thái rên rỉ than mệt, bảo Tiền Tiểu Quyên rót nước cho bà, gọi mãi chẳng thấy ai thưa, mở mắt thì biến mất từ đời nào !

 

Bà tức đến nghiến răng nghiến lợi nhưng chẳng , thế là càng oán hận con gái hơn, nếu vì cái chuyện thất đức mà nó thì Triệu lão thái cũng chẳng đến mức con dâu đè đầu cưỡi cổ bao nhiêu năm nay!

 

Trước cửa nhà hát ở thành phố Ô Hải, Triệu Tuyết Doanh mặt đầy kinh hãi bức điện tín.

 

“Làm thể chứ?!

 

Nó rõ ràng đang ở tỉnh Hắc xuống nông thôn mà?!

 

Sao ở kinh thành?

 

Còn họ Ngụy là ai?!

 

Bố nuôi của nó chẳng ch-ết ?"

 

Triệu Tuyết Doanh ôm ng-ực, cuống hận, tống nó xuống nông thôn nó còn thể chứ?!

 

thể thành thật ở nông thôn ?!

 

Càng nghĩ càng thấy phiền não, tâm trạng việc, trực tiếp xin nghỉ phép về phía bưu điện.

 

Đứng bên ngoài bưu điện, Triệu Tuyết Doanh cứ mãi, nửa tiếng hít sâu một , bưu điện gọi điện thoại.

 

“Anh, giúp em!!"

 

Triệu Bằng Trình phiền ch-ết:

 

“Cô bảo giúp cô thế nào?!"

 

Ông hít sâu một :

 

“Cô cho , ?"

 

Phía đối diện im lặng một lúc truyền đến câu trả lời khẳng định:

 

“Là nó.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-367.html.]

Anh, nhất định giúp em, nếu em tiêu đời, cũng tiêu đời, nhà họ Triệu cũng tiêu đời theo đấy, nhà họ Tưởng sẽ tha cho chúng !"

 

Triệu Bằng Trình chính là vì điều nên mới lo lắng:

 

“Cô xem cái việc TND cô là việc ?

 

xem bây giờ?"

 

Triệu Tuyết Doanh tàn nhẫn lên tiếng:

 

“Nó là thanh niên tri thức xuống nông thôn, chắc chắn thể ở kinh thành lâu , hãy nghĩ cách dọa nó ."

 

Triệu Bằng Trình nhíu mày:

 

“Dọa ?

 

Dọa thế nào?"

 

Giọng lạnh lùng của Triệu Tuyết Doanh truyền đến:

 

“Cách gì cũng , nó chỉ là một con bé 16 tuổi thôi, dọa nó thì nhiều cách."

 

Dừng một chút, bà lên tiếng:

 

“Tốt nhất là thể dọa cho nó cả đời dám kinh thành."

 

Triệu Bằng Trình mà da đầu tê dại, bàn về sự tàn nhẫn thì ông v-ĩnh vi-ễn bao giờ bằng cô em gái của !

 

“Anh, hãy giúp em thêm nữa !

 

Chẳng Tình Tình thích ở nhà tập thể ?

 

Dưới tên Tưởng Mục Vân một cái sân nhỏ, thích hợp cho ở, em sẽ bảo sang tên ngôi nhà đó cho ."

 

Triệu Bằng Trình lập tức thành tiếng:

 

“Được em gái, em yên tâm, sẽ giúp em."

 

Triệu Bằng Trình khỏi bưu điện, thẳng về nhà.

 

Sau khi về nhà, thấy Tiền Tiểu Quyên đang sô pha ăn trái cây, ông cau mày một cái:

 

“Sao cô ở đây?!

 

Không bệnh viện chăm sóc ?"

 

“Vừa mới về, lát nữa sẽ mang cơm cho , hỏi ?"

 

Triệu Bằng Trình gật đầu lục lọi đồ đạc trong tủ.

 

Tiền Tiểu Quyên thấy thứ ông lục lọi là cái gì liền chút kỳ lạ:

 

“Anh lấy mấy thứ gì thế?!"

 

Triệu Bằng Trình lau lau con d.a.o găm trong tay:

 

“Tuyết Doanh bảo dọa con bé ."

 

Tiền Tiểu Quyên nhíu mày:

 

“Xác định là nó ?"

 

Triệu Bằng Trình cất đồ đạc xong liền gật đầu.

 

Tiền Tiểu Quyên giật phắt cái túi:

 

“Anh ngốc ?

 

Mang mấy thứ qua đó, vạn nhất bắt là tù đấy!

 

Vì nó Triệu Tuyết Doanh mà nghĩ cho và Tình Tình ?!"

 

Triệu Bằng Trình hất bà :

 

“Một con bé mười sáu tuổi thì gì mà sợ chứ?!

 

Hơn nữa, cũng chỉ định dọa nó một chút thôi."

 

Tiền Tiểu Quyên còn định gì đó, Triệu Bằng Trình mỉm :

 

“Tuyết Doanh nếu dọa thì sẽ cho chúng một cái sân nhỏ."

 

Mắt Tiền Tiểu Quyên lập tức sáng rực lên!

 

“Sân nhỏ gì cơ?!

 

Có lớn ?

 

?!"

 

Triệu Bằng Trình cất cái túi , lườm bà một cái:

 

“Đồ của Tưởng Mục Vân thì cái nào kém ?!

 

Mau nấu cơm cho ông , ông ăn no mới sức việc chứ!"

 

Tiền Tiểu Quyên híp mắt đồng ý.

 

Buổi tối, Minh Đại từ nhà họ Bạch về, khi khóa kỹ cửa sổ liền trực tiếp gian.

 

 

Loading...