Mang theo kho hàng xuyên về thập niên 70, nhặt được anh chồng điên khùng - Chương 362

Cập nhật lúc: 2026-02-22 03:06:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Không giúp gì, cơm cũng ngại ăn , tiền và phiếu trả cô ."

 

Điền Lệ một cái, nhận.

 

Minh Đại dậy:

 

“Cảm ơn cô nhé, đồ đạc tự tìm chuyển về , đây."

 

đến cửa, Điền Lệ dậy đuổi theo, hậm hực nhét tiền và phiếu cơm cho Minh Đại.

 

“Một bữa cơm Điền Lệ đây vẫn bao !

 

Đã giúp cô đưa về nhà là sẽ đưa về nhà!

 

Đi theo !"

 

Nói xong liền hầm hầm chạy ngoài .

 

Minh Đại buồn lắc đầu, chọc giận đại tiểu thư .

 

Suốt quãng đường đó, hai đều chuyện, Điền Lệ đẩy xe phía , hừ hừ đầy giận dỗi.

 

Minh Đại phía , thong dong dạo cho tiêu cơm, ăn nhiều.

 

Rất nhanh đến cửa nhà Minh Đại.

 

Nhìn cái sân hai lớp, Điền Lệ im nhúc nhích.

 

Minh Đại mở cửa, tự dỡ đồ xuống, bê trong cửa, Điền Lệ vẫn đang ngẩn ngơ tại chỗ.

 

“Cảm ơn cô nhé, đồng chí Điền."

 

Điền Lệ cô, cái sân:

 

“Nhà cô ?"

 

Minh Đại gật đầu, ngôi nhà tên cô .

 

Điền Lệ hừ một tiếng, mở lời:

 

“Cô nên mời trong uống chén ?"

 

Minh Đại bật :

 

“Điền đại tiểu thư cô mà thiếu uống ?"

 

Khuôn mặt nhỏ của Điền Lệ đỏ lên, trực tiếp bê xe lên bậc thềm:

 

quan tâm, khát , uống chén mới !"

 

Nói xong, mà tự xách xe cửa luôn.

 

Minh Đại trợn mắt há mồm, đại tiểu thư nhà đều tự nhiên như ?

 

Cô bất đắc dĩ lắc đầu, khóa kỹ cửa theo .

 

Đợi cô bê thùng hàng trong, Điền Lệ tự giác bên chiếc bàn đ-á nhỏ ngoài sân, đưa mắt quan sát cái sân nhỏ.

 

Thấy Minh Đại , cô chột dám thẳng mắt cô.

 

Minh Đại cũng thèm chấp, bê thùng phòng rót nước mang .

 

“Đại tiểu thư, uống ."

 

Tai Điền Lệ đỏ bừng, ngượng ngùng nhận lấy.

 

Minh Đại vẫn từ bỏ ý định, nhưng lời cô cũng là thật, rõ lai lịch cô sẽ khám, cho nên nếu Điền Lệ thì cô cũng chỉ thể mời cô uống thật thôi.

 

Thế là, khi uống đầy một bụng nước , Điền Lệ mới mở miệng.

 

“Bác sĩ Minh, thể cho cô , nhưng xin cô nhất định giữ bí mật, vì chuyện liên quan đến cả đời của chị ."

 

Chương 258 Sổ tay vệ sinh, bí mật

 

Minh Đại thu vẻ cợt nhả mặt, nghiêm túc gật đầu.

 

“Về điểm thể yên tâm, bảo mật thông tin và quyền riêng tư của bệnh nhân là nghĩa vụ mà bác sĩ ."

 

Điền Lệ gật đầu, cô cũng tại , khi Minh Đại rằng b.ăn.g v.ệ si.nh và tăm-pông đời là để phục vụ phụ nữ hơn, nâng cao mức sống của phụ nữ, cô liền cảm thấy thể tin tưởng Minh Đại.

 

Trước đây, từng ai với cô những lời như , trong nhận thức của cô, kỳ kinh nguyệt là một chuyện đáng hổ, sự tồn tại của b.ăn.g v.ệ si.nh cũng chỉ để che đậy lớp sự hổ đó.

 

“Bệnh nhân hạng lăng nhăng gì , cũng từng bậy bao giờ!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-362.html.]

Chị là chị gái ."

 

Minh Đại gật đầu, khích lệ cô tiếp.

 

Mắt Điền Lệ đỏ lên, Minh Đại:

 

“Chị là một đại tiểu thư tiêu chuẩn, giống như đứa hò hét như , chị dịu dàng, trầm lặng, thích sách.

 

Chị chỉ lớn hơn vài tuổi thôi, nhưng chín chắn, khi qua đời, luôn là chị chăm sóc .

 

Năm ngoái chị đính hôn , hôn lễ định tháng 8 năm nay, sắp kết hôn đến nơi thì chị phát hiện..."

 

Điền Lệ c.ắ.n môi, vẻ mặt khó miệng:

 

“Chỗ đó mọc lên nhiều nốt m-ụn nhỏ, đỏ ngứa, giống..."

 

Nói đến đây, cô thể tiếp nữa, trực tiếp nấc lên.

 

“Chị dám bệnh viện, bố m-áu mặt ở kinh thành, vạn nhất chị nhận , để con gái của Tổng giám đốc Cửa hàng Hữu nghị đoan chính, mắc bệnh lây qua đường t-ình d-ục thì tiêu đời.

 

Nhà cũng trưởng bối là nữ giới nào khác, chị thật sự mới cho , chị thà ch-ết chứ thể để mắc loại bệnh !

 

mà bác sĩ Minh ơi, chị đoan chính, ngày nào cũng ở bên cạnh chị , chị từng chuyện gì quá giới hạn cả.

 

Ngay cả Hưng Nghiệp, họ cũng chỉ mới nắm tay khi đính hôn thôi, còn hôn bao giờ nữa...

 

Chị cũng mọc cái thứ đó nữa!"

 

Minh Đại đến đây thì thở phào nhẹ nhõm, chút bất đắc dĩ.

 

Đây chính là hậu quả của việc phổ cập kiến thức vệ sinh đến nơi đến chốn đây mà.

 

“Được , đừng nữa, chị cô mắc bệnh bẩn ."

 

Điền Lệ đang đến mức nước mũi chảy ròng ròng ngẩng đầu lên:

 

“Thật ?!"

 

Minh Đại gật đầu đưa cho cô một tờ giấy ăn.

 

Điền Lệ kịp lau nước mũi, vội vàng hỏi:

 

“Cô còn gặp chị , cô phán đoán ?"

 

Minh Đại hỏi cô:

 

“Có chị cô ngày nào cũng ở nhà ?"

 

Điền Lệ vội gật đầu:

 

, chị ở nhà, chị ở phòng riêng một ."

 

Minh Đại gật đầu:

 

“Vậy thì vấn đề gì, chị cô tự ở nhà một , đời sống riêng tư lành mạnh, cấu thành điều kiện để lây bệnh, cho nên cơ bản thể loại trừ khả năng mắc bệnh bẩn ."

 

Điền Lệ xong .

 

“Hu hu!

 

Dọa ch-ết !

 

Không , !"

 

Minh Đại cô đầy chê bai, nước mũi hết cả .

 

Đợi cô xong, Minh Đại mới lên tiếng:

 

“Trường hợp của chị cô chắc vấn đề gì lớn , thể là do kỳ kinh nguyệt, chị dùng b.ăn.g v.ệ si.nh quá dày, nóng, cộng thêm ẩm ướt gây thôi."

 

Điền Lệ gật đầu lia lịa:

 

đúng đúng!

 

Chị đặc biệt sợ phía rò rỉ, dùng b.ăn.g v.ệ si.nh cảm thấy an , còn lót thêm ít giấy thô nữa."

 

Minh Đại thở dài, đây chính là cái khổ của việc , nhiều chuyện nhân vật bố thể gánh vác , con gái của tổng giám đốc cũng thôi.

 

“Cố gắng đừng dùng giấy thô, b.ăn.g v.ệ si.nh thường xuyên, vài tiếng một , nhất là những lúc lượng kinh nhiều."

 

Điền Lệ gật đầu:

 

“Hóa , chị thích sách, thường xuyên cả ngày trời nhúc nhích."

 

 

Loading...