Mang theo kho hàng xuyên về thập niên 70, nhặt được anh chồng điên khùng - Chương 36

Cập nhật lúc: 2026-02-22 02:36:56
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lấy một chiếc sọt nhỏ , cô xúc từng cái bánh bao sọt để cho nguội bớt.”

 

Một bóng đen bao trùm xuống, Chu Tư Niên vội vã lau mặt chằm chằm động tác của Minh Đại.

 

Minh Đại thấy vội vàng đến mấy cũng xếp khăn ngay ngắn mới qua, hài lòng gật đầu.

 

Anh vô cùng thông minh, vì từng lính nên thói quen sinh hoạt , tính phục tùng cũng cao, cộng thêm việc Minh Đại nắm thóp — bản chất là một kẻ háo ăn — nên lời.

 

Qua ba ngày quen, Minh Đại buông tay giao cho nhiều việc, hiện tại hai phối hợp khá ăn ý.

 

Trừ một điểm duy nhất.

 

Minh Đại lấy một miếng vải trắng, gói 6 cái bánh bao ngô , chỉ gói vải và cái sọt.

 

“Gói nhỏ đem biếu nhà đại đội trưởng, ông cho chúng mượn xe kéo, chúng mới mang đống củi xuống, mới bệnh mà ch-ết, mới nhiều bánh bao mà ăn hơn, hiểu ?"

 

Ánh mắt Chu Tư Niên di chuyển qua giữa gói vải và sọt bánh, so sánh một chút, gật đầu một cách đau đớn.

 

Minh Đại bấy giờ mới hài lòng, lập tức thưởng cho một cái.

 

Chu Tư Niên vội vàng đón lấy, vẫn là một miếng ăn nửa cái.

 

Bên trong bánh bao, Minh Đại bỏ thêm rau khô và lạp xưởng, thậm chí còn xa xỉ chiên thêm trứng vụn, thể ăn cơm, cũng thể coi là món mặn, ngon cực kỳ.

 

Lại là một bữa ăn vô cùng thỏa mãn của “kẻ háo ăn" Chu Tư Niên.

 

Ăn cơm xong, rửa sạch nồi và bát, Minh Đại sắc trời, lúc trời tối hẳn.

 

“Đi thôi, chúng sang nhà đại đội trưởng trả xe."

 

Minh Đại cầm gói đồ , Chu Tư Niên xoa xoa mảnh giấy gói kẹo trong tay theo .

 

Lần Minh Đại xe mà cùng bộ với Chu Tư Niên đang kéo xe.

 

Hai cũng chuyện, cứ im lặng mà .

 

Chương 27 Mẹ ơi! Thằng điên đến nhà !

 

Vị trí nhà đại đội trưởng, Minh Đại hỏi từ sớm, cô dẫn Chu Tư Niên thẳng qua đó.

 

Trên đường con ch.ó thấy động động tĩnh chạy định c.ắ.n để khẳng định chủ quyền, thấy là Chu Tư Niên, nó liền rên rỉ cụp đuôi chạy ngược trong.

 

Minh Đại nhịn giơ ngón tay cái với .

 

Quả nhiên mặt Chu Tư Niên, chúng sinh bình đẳng!

 

Đến nhà đại đội trưởng, đèn dầu nhà họ cũng tắt.

 

Gõ gõ cửa, nửa phút mở cửa hỏi:

 

“Ai đấy, đêm hôm khuya khoắt thế ?"

 

Minh Đại hì hì lên tiếng:

 

“Có thím Hoàng ạ?

 

Cháu là thanh niên tri thức mới đến Minh Đại đây, cháu sang trả xe kéo ạ."

 

Thím Hoàng ngẩn , đó mới nhớ đây là ai.

 

Vì đại đội trưởng Liễu kể tình hình của Minh Đại cho thím , thím lòng thương cảm với cô gái nhỏ tội nghiệp , vội vàng kéo cô trong.

 

“Con gái ngoan, tối mịt mới mang sang, đêm hôm thế sợ sói nó tha mất !"

 

Minh Đại vội lắc đầu:

 

“Thím ơi, cháu một , bọn cháu hai ạ, ."

 

Thím Hoàng tránh đường, chỉ nghĩ là thanh niên tri thức khác cùng.

 

“Cứ kéo xe , nhà chuyện..."

 

Đến khi thím thấy cái bóng dáng cao lớn đang kéo xe , câu tiếp theo định mời uống liền nghẹn trong cổ họng.

 

Mẹ ơi!

 

Thằng điên đến nhà !

 

Minh Đại nhận sự cứng đờ của thím, giúp đẩy xe trong, hỏi:

 

“Thím ơi, xe để ở ạ?"

 

Thím Hoàng vẫn còn đang trong cơn kinh hãi, vô thức trả lời:

 

“Để...

 

để...

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-36.html.]

để ở chuồng ngựa..."

 

Minh Đại theo bảo Chu Tư Niên kéo xe qua đó.

 

Xe để xong, cô thấy thím Hoàng vẫn đờ ở cửa.

 

Cô thắc mắc hỏi:

 

“Thím ơi?"

 

Thím Hoàng lúc mới phản ứng , đóng cửa , chậm chạp lết về phía đó.

 

Minh Đại đợi thím hỏi, lên tiếng :

 

“Thím ơi, dụng cụ đều để xe cả , thiếu thứ gì ạ.

 

Chú nghỉ ạ?

 

Có tiện nhà ạ?"

 

Thím Hoàng Chu Tư Niên đang im phăng phắc bên cạnh Minh Đại, nuốt nước bọt một cái, gật đầu.

 

Cái thằng điên vẻ ý định rời , thím dám đồng ý cơ chứ!

 

Với tâm trạng như viếng mộ, thím mở cửa nhà, cả nhà già trẻ lớn bé đều đang khang, chuyện phiếm trong bóng tối.

 

“Bà nó ơi, ai đến đấy?"

 

Liễu Đại Trụ rít một tẩu thu-ốc lên tiếng hỏi.

 

Minh Đại thấy tiếng:

 

“Chú ơi, cháu Minh Đại đây ạ, cháu sang trả xe."

 

“Ồ, con bé Minh Đại , đây, lên khang .

 

Cháu cũng thật là, đêm hôm khuya khoắt, một sợ sói tha ."

 

Minh Đại mỉm đáp:

 

“Cháu một ạ."

 

Liễu Đại Trụ định hỏi là thanh niên tri thức mới , thì câu tiếp theo của Minh Đại ông sợ đến mức rơi cả tẩu thu-ốc.

 

“Chu Tư Niên cùng cháu ạ."

 

“Coong!"

 

Cái cán tẩu thu-ốc quý giá của đại đội trưởng rơi xuống đất.

 

“Cháu bảo ai cơ?"

 

Thím Hoàng bên cạnh thề rằng, gả về đây hơn 30 năm, thím bao giờ thấy giọng Liễu Đại Trụ cao v.út và thé lên như thế.

 

Minh Đại cong cả mắt trong bóng tối, nhưng miệng vẫn đáp với vẻ chắc chắn:

 

“Dạ, Chu Tư Niên ạ?"

 

Hiện trường rơi một sự im lặng ch-ết ch.óc.

 

Đứa cháu trai nhỏ nhà họ Liễu nãy còn nghịch ngợm đòi chơi, lúc cũng ngoan ngoãn xuống dám ho he gì nữa.

 

Chu Tư Niên quả nhiên vẫn hữu dụng như khi.

 

Lúc , ánh mắt của Chu Tư Niên thu hút bởi cái tẩu thu-ốc đang lập lòe ánh lửa mặt đất, bước tới, nhặt tẩu thu-ốc lên, chằm chằm cái nồi tẩu lúc sáng lúc tối một cách say sưa.

 

Liễu Đại Trụ báu vật của rơi tay thằng điên mà lòng đau như cắt.

 

Minh Đại nhanh chân bước tới, giật lấy từ tay Chu Tư Niên:

 

“Đừng lấy đồ của khác, lịch sự ."

 

Tim nhà họ Liễu treo ngược lên tận cổ họng, chỉ sợ thằng điên nổi khùng lên đ-ánh cả nhà một trận.

 

Một cảnh tượng thần kỳ xảy , Chu Tư Niên hề phản kháng, để mặc Minh Đại giật mất tẩu thu-ốc trong tay, dáng cao lớn đó vô cùng ngoan ngoãn.

 

Đợi đến khi tẩu thu-ốc tay , Liễu Đại Trụ vẫn kịp phản ứng.

 

Đây còn là thằng điên nữa ?

 

“Bà nó ơi, thắp... thắp đèn lên."

 

Giọng run rẩy của đại đội trưởng vang lên, Minh Đại bật chiếc đèn pin mang theo.

 

“Chú ơi, cháu đèn pin đây ạ."

 

Ánh sáng mạnh mẽ lóe lên, Chu Tư Niên trỗi dậy sự hứng thú.

 

 

Loading...