“Trong sáu năm qua, tao thường xuyên đến thăm mày, tao vui tao cũng đến, nhà hỷ sự tao cũng đến, nhà họ Bạch gặp chuyện tao cũng đến, và nhiều nhất vẫn là lúc mày gặp chuyện.
Hi hi, mày sống ở nông thôn như thế nào, mày rõ mồn một đấy!"
“Bà mày vì điên mà bắt nạt, mày trộm sạch đồ đạc, chịu đói chịu rét, bà càng rõ mày suýt ch-ết đói trong mùa đông ở tỉnh Hắc!!"
“Ha ha ha, tao cứ kể một ít, bà điên thêm một ít, bây giờ, bà cũng thành một kẻ điên !
Chu Tư Niên, tao đối xử với mày , tao cho mày điên , thể bầu bạn với mày!"
Chu Tư Niên thể kiềm chế nữa, hất văng Minh Đại , cả lao thẳng hàng rào sắt, điên cuồng đ-ấm đ-á!
“Tao g-iết mày!
G-iết mày!!!"
Ngụy Yến đỡ lấy Minh Đại hất văng , Đinh Kim và Lữ Tam lao lên, đè Chu Tư Niên , tiếc là Chu Tư Niên phát điên, hai hợp sức thế mà cũng khống chế nổi nữa!
Người đàn bà trong phòng giam càng thêm điên cuồng, say sưa thưởng thức sự mất kiểm soát của Chu Tư Niên.
Minh Đại mắng thầm một câu:
“Biến thái.”
Rút kim châm, thừa lúc hỗn loạn đ-âm Chu Tư Niên.
C-ơ th-ể Chu Tư Niên cứng đờ, đổ rầm xuống.
Lữ Tam và Đinh Kim đỡ dậy, Minh Đại bước tới tiếp tục châm kim.
Cô châm với Chu Tư Niên:
“Đừng mắc bẫy của bà , bà chắc chắn điều cầu xin , điều động cảm xúc của , cho sợ hãi để đồng ý yêu cầu của bà !
Chu Tư Niên, thấy bà vốn dĩ chẳng ở , bà đang lừa đấy!"
Chu Tư Niên thể chuyện, nước mắt điên cuồng lấp lánh trong mắt, khóe miệng khẽ giật giật.
Ngụy Yến nhận ánh mắt của cô, cũng tiếp lời.
“ thế, năm đó là Chu Trọng Minh thu dọn cho Tĩnh Nghi, bà mặt, chắc chắn sẽ Tĩnh Nghi ở !"
Khi Minh Đại lên tiếng, Đoạn Phái Nhiên chỉ nhạo, nhưng khi Ngụy Yến lên tiếng, bà sốt ruột !
“Hừ, tao đương nhiên là , lúc Bạch Tĩnh Nghi tự sát, tao mặt ở hiện trường đấy, chính tao với Bạch Tĩnh Nghi, lẽ bà ch-ết thì nhà họ Chu sẽ chứng cho nhà họ Bạch.
Chậc chậc, đại tiểu thư đúng là đơn thuần, thế mà nổ s-úng ngay lập tức!
Chu Tư Niên, mày cảm ơn tao, khi Chu Trọng Minh thu dọn cho mày, ông phát hiện mày ch-ết đấy, nhưng ông chẳng gì cả, với ai hết, mặc kệ mày chảy m-áu, đợi bà mất m-áu quá nhiều mà ch-ết.
Là tao!
Chính tao giấu ông , âm thầm cứu mày đấy!
Mày xem, mày cảm ơn tao !"
Mắt Chu Tư Niên b-ắn hận ý, điên cuồng hiệu cho Minh Đại, bảo cô thả .
Minh Đại trấn an vỗ vỗ , hiệu đừng bận tâm, bảo Lữ Tam và Đinh Kim vác lên, cùng ngoài.
Vừa :
“Vào đến giờ một câu thật nào cả, bà chắc chắn là ở ?"
Đoạn Phái Nhiên cuống lên, thấy mấy sắp ngoài, vội vàng lên tiếng:
“Chu Tư Niên, mày thật sự là do tao cứu!
Lúc nhỏ mày từng gặp tao , mày nhớ ?
Ha ha ha!
Dì Đoạn, dì là dì Đoạn đây!
Cha mày lúc nhỏ thường xuyên đưa mày đến gặp dì mà!
Nếu mày phát hiện chúng , mày ch-ết từ lâu !
Thu-ốc trong mày là do cha mày từng chút một pha sữa cho mày uống đấy!
Tao cho ông tác dụng của thu-ốc , ông vẫn cho mày uống, ha ha ha ha!!
Chu Tư Niên, cha ruột của mày hận mày như thế, hận thể cho mày ch-ết đấy!!!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-334.html.]
Chu Tư Niên mày đáng thương chứ!!"
Ngụy Yến nấc lên, cảm thấy cánh tay Chu Tư Niên cứng đờ như một khối đ-á.
Anh hối hận , nên đưa Tư Niên đến đây.
Minh Đại thì thầm đếm trong lòng.
“Mười, chín, tám, bảy, sáu, năm, bốn, ba, hai, một!"
“Đứng !
Tao !"
Mọi dừng bước.
Tống Hạng Minh thần sắc nghiêm trọng lên tiếng:
“Đoạn Phái Nhiên, bà chỉ cơ hội thôi, dù bà gì, cũng sẽ cho đây nữa ."
Đoạn Phái Nhiên im lặng cửa, Chu Tư Niên đang ánh nắng mặt trời.
Bà thể bóp ch-ết đứa trẻ nữa .
“Tao , nhưng tao một điều kiện."
Mấy hàng rào, Minh Đại rút kim , Chu Tư Niên cố chống đỡ, ngã xuống.
Đoạn Phái Nhiên Chu Tư Niên, từ tốn :
“Chu Tư Niên, tao mày đến đảo H cứu một cô gái, một cô gái tên là Bạch Miêu."
Mọi nhíu mày.
Bà đột nhiên mỉm , nụ dịu dàng nhân từ:
“Đưa con bé về gặp tao, đó, cưới con bé."
Minh Đại chấn động đàn bà trong ngục, lẽ là như cô nghĩ !
Mắt Đoạn Phái Nhiên sáng lên:
“Sau đó, lấy mày thề, mày sẽ cả đời đối xử với con bé, mày sẽ yêu con bé, bảo vệ con bé, chăm sóc con bé suốt đời!"
Bà đột nhiên vùng vẫy:
“Đi , Chu Tư Niên!
Đi!
Đưa con bé về đây, đưa về , mày thề , tao sẽ cho mày mày ở ?"
Chu Tư Niên lặng lẽ bà , gì.
Tống Hạng Minh ở bên cạnh nhíu mày:
“Làm bà chứng minh Bạch Tĩnh Nghi còn sống?"
Đoạn Phái Nhiên khẽ một tiếng:
“Ban đầu tao cứu bà là để hành hạ bà .
Dựa mà đại tiểu thư nhà họ Bạch sinh tất cả, con trai của bà cũng sống thong dong tự tại như .
Trong khi tao và con của tao như chuột chạy qua đường, đuổi đ-ánh!
Vốn dĩ chơi ba năm tao chán , định xử lý bà luôn, ngờ tổ chức đồng ý."
Bà kỳ lạ liếc Chu Tư Niên một cái.
“Lúc mày thần trí hỗn loạn, mày là tài liệu các mang từ nước ngoài về cất ở một nơi mà chỉ mày và mày ."
Đoạn Phái Nhiên tiếc nuối thở dài một tiếng:
“Chính vì cái , tổ chức mới giữ mày , hy vọng từ miệng bà thể cạy cái gì, tiếc là mày cũng là một kẻ cứng đầu, ch-ết sống chịu đấy!"
Minh Đại kích động Chu Tư Niên:
“Anh xem!
Ngay cả trong cảnh gì, cũng cứu !”