Mang theo kho hàng xuyên về thập niên 70, nhặt được anh chồng điên khùng - Chương 306
Cập nhật lúc: 2026-02-22 03:01:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ cũng còn cách nào khác, quản nổi bản mà!"
Minh Đại:
“..."
Cái mạch não kiểu gì thế !!
“Nếu như , thà gả trong núi, như thế liên lụy đến thôn, mà ... cũng thể giữ đứa bé ."
Cô dịu dàng xoa bụng:
“Đây là đứa con đầu lòng của , giữ nó .
những đàn ông trong núi ngại lấy phụ nữ tái giá mang theo con, hạng như chắc cũng tính là nhỉ?"
Thím Hoàng định là tính, nhưng hình như cũng vẻ tính là , nghẹn đến mức nên lời.
Liễu Khánh Dân bên cạnh cảm thấy thể , như là thỏa nhất, dù thì lúc nãy Tống Lan Lan cũng , cô cơ bản là giữ nổi .
Minh Đại thấy khâm phục cô !
Đã đến mức mà vẫn còn tâm trí nghĩ đến chuyện lấy chồng?
Nghĩ , cô cũng hỏi luôn:
“Cô từng nghĩ đến việc bỏ đứa bé để bắt đầu từ đầu, sống một ?"
Tống Lan Lan dùng ánh mắt kiểu 'cô hiểu ' cô:
“Phụ nữ mà, cuối cùng thì vẫn lấy chồng thôi."
Minh Đại:
“..."
Thôi bỏ , khuyên nổi, căn bản là khuyên nổi!
Cuối cùng, sự thuyết phục của Liễu Khánh Dân, Liễu Đại Trụ đồng ý với yêu cầu của Tống Lan Lan.
Tống Lan Lan lập tức vui mừng, bò dậy từ đất, cúi chào mấy để bày tỏ lòng cảm ơn.
Trước khi rời , cô còn nhờ Minh Đại xem giúp , khi đứa bé chuyện đều , cô ôm bụng với vẻ mặt hạnh phúc rời .
“Con ngoan, sắp tới con sẽ một cha , giống cái đồ xí ..."
Mọi trong phòng , ai nấy đều im lặng.
Đôi khi, đúng là khá hâm mộ trạng thái tinh thần của cô !
Buổi tối, thôn Thượng Loan, nhà Phan Hạp Tử.
Phan Hạp T.ử từ trong cơn đau đớn u uất tỉnh , rên rỉ về phía Đặng Ngọc Nga ở bên cạnh.
Ba mươi roi suýt chút nữa lấy cái mạng già của lão!
Đặng Ngọc Nga đang khều bấc đèn dầu, thấy lão gọi cũng đầu , mặc kệ lão vô năng gào thét.
Phan Hạp T.ử thấy bà thế mà lập tức đến hầu hạ , vươn tay định túm tóc bà.
Vừa nhấc tay lên, lão phát hiện ngón tay đau thấu xương, giơ lên kỹ!
“Ư ư ư ư!!!!"
Trên đó là những nốt m-ụn nước bóng loáng, là bỏng mà thành!
Đặng Ngọc Nga lão:
“Có đau ?
Thằng lớn lúc nhỏ ông bỏng cũng đau như thế đấy, nhưng mà ông yên tâm, cách chữa cho ông."
Trong ánh mắt kinh hãi của Phan Hạp Tử, Đặng Ngọc Nga bịt miệng lão , giữ c.h.ặ.t lấy tay lão, từng chút một dùng tay x.é to.ạc những nốt m-ụn nước tay lão , cứ thế thuận theo hướng m-ụn nước vỡ mà kéo xuống.
Nỗi đau khi xé sống m-ụn nước chẳng khác nào lột da.
Khi xé xong cả hai bàn tay, Phan Hạp T.ử đau đến ch-ết sống mấy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-306.html.]
Hai bàn tay lão cũng trở nên m-áu me đầm đìa, còn miếng thịt nào lành lặn.
Đặng Ngọc Nga lấy bình r-ượu đổ lên, trong cơn co giật dữ dội của Phan Hạp Tử, bà chậm rãi lên tiếng:
“Chảy m-áu , khử trùng thật kỹ mới ."
Cuối cùng, Phan Hạp T.ử vì quá kinh hãi mà ngất lịm .
Đặng Ngọc Nga dậy, cúi xuống đàn ông hành hạ nửa đời , mới phát hiện lão thật nhỏ bé .
Bà nhẹ nhàng mỉm :
“Ông cứ yên tâm , đời sẽ ly hôn với ông , chúng ở bên thật lâu thật dài, như mới thể đem tất cả những thương đau mà ông đổ lên đầu và con gái bao nhiêu năm qua, từng chút một trả hết cho ông!"
Phan Hạp T.ử đang hôn mê kìm mà rùng một cái, dường như đang gặp ác mộng gì đó.
Có kinh hỉ !
Có bất ngờ !
Ha ha ha!!!
Chương 218 Phương pháp chuyển di tình cảm và phương pháp tấn công vật lý
Kể từ khi Tống Lan Lan nhận lời hứa ở đại đội bộ, cả cô bắt đầu buông thả bản .
Dù cũng sắp lấy chồng , cô cũng chẳng quan tâm đến chút điểm công nữa, thế là đường hoàng bỏ bê công việc để rình .
Chỉ là, đối tượng cô rình rập là Liễu Lai Phát, mà là Liễu Đại Trụ, cứ đuổi theo bắt ông tìm đàn ông cho .
Những khác chuyện , chỉ tưởng là Tống Lan Lan đổi mục tiêu, coi trọng thằng con nữa mà chuyển sang trúng ông bố !
Trong phút chốc, cả thôn đều trực tuyến ăn dưa, bàn tán về những chuyện thể kể giữa thanh niên tri thức Tống và hai cha con đại đội trưởng!
Thấy danh tiếng của hủy hoại, Liễu Đại Trụ nhịn nổi nữa, cầu xin thím Hoàng về nhà đẻ tìm cho Tống Lan Lan một đàn ông.
Thím Hoàng mắng ông một trận té tát nhưng cũng đồng ý.
Không đồng ý , cứ theo cái đà yên phận của Tống Lan Lan thì đàn ông của bà thật sự khả năng nẫng tay mất!
Mặc dù bây giờ lão già , nhưng dù cũng sống với nửa đời , nếu cuỗm mất thì bà cũng chút nỡ.
Vì cái 'dưa' của Liễu Đại Trụ quá ngọt, mải mê ăn dưa nên sự chú ý dành cho Minh Đại và Chu Tư Niên cũng ít nhiều.
Minh Đại cũng thời gian để xử lý sự hỗn loạn bên trong gian.
Ngày từ công xã trở về, Minh Đại thả con hổ .
Không vì lý do gì khác, cái con hàng thế mà trúng bãi cỏ nhỏ trong gian, giở trò ăn vạ !
Lúc Minh Đại thu nó là để con hổ lơ lửng trung phía bãi cỏ nhỏ, treo ở đó.
Lũ cừu non, gà con, vịt con, ngỗng con và lợn con bãi cỏ khi cảm nhận thở của chúa sơn lâm thì trực tiếp sợ đến mức tè quần, liều mạng chạy về phía bãi cỏ bốn phía, hận thể trốn thật xa.
Chỉ lũ bào t.ử ngốc nghếch là phấn khích tụ tập , con hổ đang trôi lơ lửng trung với vẻ tò mò.
Ây, con hổ quen mắt nhỉ!
Con hổ cũng ngừng động tác vùng vẫy, đám bào t.ử ngốc phía , phấn khích tột độ!
Ây!
Đây chẳng là kho lương thực mùa đông của nó ?!
Chuyển sang nổi giận lôi đình!
Ta ngay mà, chính là hai tên trộm trộm nhà của !
Đây chính là bằng chứng!
Thế là, khi Minh Đại và Chu Tư Niên gian, cảnh tượng họ thấy là các loài động vật khác run rẩy trốn ở bốn phía bãi cỏ nhỏ, dám nhúc nhích một chút nào.
Lũ bào t.ử ngốc thì độc chiếm bãi cỏ tươi non nhất ở giữa bãi đất, ăn uống thể vui vẻ hơn!
Chỉ là bầu trời ở đây mưa, mà còn dính dính nữa!
Minh Đại con hổ đang chảy nước miếng thành dòng suối nhỏ, lũ bào t.ử ngốc đang hồn nhiên ăn cỏ, gì hơn.