Mang theo kho hàng xuyên về thập niên 70, nhặt được anh chồng điên khùng - Chương 305
Cập nhật lúc: 2026-02-22 03:01:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bên , thím Hoàng vẫn đang mắng Đặng Ngọc Nga.”
“Thế thì cũng thể dễ dàng tha cho lão như !
Bà cũng là đồ hèn, lão nông nỗi mà bà còn hầu hạ như hầu hạ ông hoàng , nhân lúc lão cử động , g-iết quách cho !"
Liễu Đại Trụ cảm thấy lạnh sống lưng, quyết định đối xử hơn nữa với thím Hoàng!
Đặng Ngọc Nga khổ:
“Dù cũng là do sinh con trai cho lão, là với lão, lão đ-ánh cũng nhịn , lão đừng hòng đ-ánh con gái thêm một cái nào nữa!"
Thím Hoàng tức đến nghiến răng, cố gắng mắng cho bà tỉnh .
Người thôn Thượng Loan khổ sở lời ý với Liễu Đại Trụ, xin ông từ bỏ ý định báo cảnh sát.
lúc , Minh Đại cắt ngang nhịp điệu mắng của thím Hoàng, về phía Đặng Ngọc Nga.
“Thưa thím, cháu nghĩ thím hiểu lầm , sinh con trai là vấn đề của thím, mà là vấn đề của Phan Hạp Tử!"
Câu thốt , đều về phía cô.
Đặng Ngọc Nga còn kịp lên tiếng, bà già họ Phan chỉ Minh Đại mà mắng:
“Đồ lòng lang thú nhà cô!
Con trai vấn đề gì hết, cô đừng bậy...
á!!"
Chu Tư Niên bực thu chân , Minh Đại, hiệu cho cô tiếp tục, những khác thấy đ-ánh cả bà già nên dám phản đối, chăm chú lắng .
Minh Đại nghiêm túc giải thích:
“Cháu là bác sĩ, chuyện sinh con trai con gái là do phía nam quyết định, nữ cách nào quyết định .
Mọi thể hiểu đơn giản là phụ nữ là đất, đàn ông là gieo hạt, gieo hạt đậu hạt lạc là do đàn ông rải hạt gì xuống, chứ phụ nữ đất mọc cái gì thì nó mọc cái đó."
Mọi mặc dù hiểu nhưng vẫn tin, điều trái ngược với quan niệm truyền thừa qua bao nhiêu thế hệ cha ông của họ.
Bí thư Phan do dự một lát vẫn lên tiếng:
“ mà Phan Hạp T.ử cũng vấn đề gì, lão sinh bảy đứa con gái, cô gái chẳng trong bụng cũng một đứa ?"
Minh Đại gật đầu:
“ , nhưng tương tự như thế, thím cũng vấn đề gì, bảy đứa con đều là do thím sinh mà.
Sinh con trai con gái vốn là vấn đề xác suất, cả hai vợ chồng đều thể kiểm soát .
Nếu cứ nhất định đổ cho một bên thì chỉ thể đổ cho đàn ông, vì hạt giống của lão rải đúng thôi."
Những khác bắt đầu bàn tán xôn xao, Đặng Ngọc Nga ngơ ngác Minh Đại, nỗ lực tiêu hóa những gì cô .
Ngay lúc những khác định cãi , Chu Tư Niên gầm lên một tiếng:
“Câm miệng hết !
Minh Đại đúng đấy, là của Phan Hạp Tử!"
Mọi im lặng một lát, đó cùng về phía Phan Hạp Tử.
“Hóa là vấn đề của lão !"
“Thế thì Đặng Ngọc Nga bao nhiêu năm nay đ-ánh chẳng là oan uổng quá !"
“Đáng thương thật đấy!
Tự dưng bắt nạt bao nhiêu năm trời!"......
Minh Đại cạn lời, việc phổ cập kiến thức khoa học đúng là bằng sự áp chế bằng vũ lực mà!
Theo những tiếng bàn tán ngày càng tăng, sương mù mắt Đặng Ngọc Nga cũng tan biến.
Bà Minh Đại với ánh mắt rực cháy, hỏi để xác nhận:
“Không sinh con trai, thực sự của ?!"
Minh Đại khẳng định chắc chắn:
“Không vấn đề của thím, thím khỏe mạnh, thím là một vĩ đại."
Nước mắt Đặng Ngọc Nga lập tức tuôn rơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-305.html.]
Chương 217 Yêu cầu của Tống Lan Lan, kết cục của Phan Hạp Tử!
Bao nhiêu năm qua, đều bà là một phụ nữ thất bại, bà sinh con trai!
Cảm giác tội khiến bà mặc kệ Phan Hạp T.ử đ-ánh đ-ập, mặc kệ bà già họ Phan nhục mạ.
Giờ đây, với bà rằng sinh con trai là của bà, bà là một vĩ đại!
Bà cảm thấy như đang ở chín tầng mây như đang ở địa ngục, một ngọn lửa bùng cháy trong l.ồ.ng ng-ực.
Sau khi vấn đề sinh con trai giải quyết, Liễu Đại Trụ và thôn Thượng Loan bắt đầu đàm phán.
Minh Đại qua đó mà Đặng Ngọc Nga đang im lìm, phản ứng của bà quá đỗi bình tĩnh.
Một lát , kết quả bên , Minh Đại cần hỏi cũng thôn Thượng Loan “lột da" một mẻ lớn !
Ngoài việc xưởng ép dầu của thôn Thượng Loan thuộc về thôn Liễu Gia, Phan Hạp T.ử phạt 30 roi để răn đe, còn chịu trách nhiệm nhặt phân, mỗi tháng ít nhất nộp 50 cân phân khô cho thôn Liễu Gia.
Còn đứa bé trong bụng Tống Lan Lan, họ cần, để Tống Lan Lan tự giải quyết.
Ngoại trừ bà già họ Phan đang bẹp đất gào kêu , những khác đều ý kiến gì.
Thím Hoàng cảm thấy hình phạt đối với Phan Hạp T.ử là quá nhẹ, bà nhéo nhéo Liễu Đại Trụ, ông tăng thêm hình phạt, nhưng Liễu Đại Trụ cố gắng chịu đựng lên tiếng.
Không vợ ơi, thôn Thượng Loan đưa cái giá hời quá!
Thím Hoàng lườm chồng một cái sang khuyên Đặng Ngọc Nga.
“Bà giờ cũng đấy, sinh con trai của bà, đừng dây dưa với lão nữa, bà còn trẻ, tìm khác cũng mà."
Đặng Ngọc Nga bà, nở một nụ chân thành đầu tiên bao nhiêu năm.
“Thôi ạ, cứ thủ tiết với lão mà sống , bao nhiêu năm qua lão đ-ánh , mắng , đều nhịn mà sống qua , giờ lão cử động nữa , cũng “chăm sóc" lão cho thật mới ."
Bà những lời với giọng điệu nhẹ nhàng êm ái, khác gì lúc bình thường, nhưng thím Hoàng mà rùng cả .
Sao rợn thế nhỉ!
Sau khi rời thôn Thượng Loan về, Tống Lan Lan suốt dọc đường ngoan, lấy một lời.
Đến trụ sở đại đội, bước cửa, Tống Lan Lan “pùm" một cái quỳ xuống đất, “pồm pộp pồm" dập ba cái đầu thật mạnh, giật cả .
Chưa đợi lên tiếng, Tống Lan Lan hát, rõ ràng là diễn nghiện !
“Đại đội trưởng ơi!
Cháu cũng nông trường !"
“Đại đội trưởng ơi!
Cháu hứa sẽ lời mà!"
“Đại đội trưởng ơi!
Cho cháu ở !!"
“Đừng gào nữa!"
Trước khi Chu Tư Niên định đ-ánh ch-ết cô , Liễu Đại Trụ lên tiếng.
“Cô nông trường thì ?
Chúng dám giữ cô trong thôn nữa !"
Tống Lan Lan ông, hạ quyết tâm:
“Vào núi!
Tìm cho cháu một nhà ở trong núi, cháu gả núi!"
Thím Hoàng ngẩn cô :
“Cô mất trí ?
Nghĩ cái gì thế!"
Tống Lan Lan bệt đất:
“Hu hu, cháu cũng mà!
Nếu cháu đưa nông trường cải tạo, để khỏi nông trường, cháu chắc chắn sẽ quan hệ bất chính với khác thôi!
Lúc đó chẳng còn khó coi hơn ?