“ nhổ !
Đồ hổ, nó còn lớn hơn Lai Phát nhà chúng 5 tuổi đấy!
Anh cái gì mà , rõ ràng là trúng Lai Phát !”
Cũng xem xem danh tiếng của nó ở trong thôn thế nào, cái hạng như mà cũng mồi chài con trai !
Hôm nay sắp xếp thanh niên trí thức lên sườn núi gánh nước tưới đất, Lai Phát cũng ở đó, phụ trách múc nước ở bờ sông.
Tống Lan Lan xách xô nước tới bắt chuyện với Lai Phát, c-ơ th-ể cứ ngừng cọ xát nó!
Tên ngốc Lai Phát đó chỉ đỏ mặt chứ tránh!
Thế vẫn hết, con nhỏ đó còn kéo Lai Phát xuống sông, chuyện mà để hai ôm ấp sông giữa thanh thiên bạch nhật thì Lai Phát cưới cũng cưới !
Nếu chị dâu cả nó ở đó thì thằng nhóc khi mắc bẫy !
Chuyện tức ch-ết !
Lai Phát dám ở bờ sông, chạy ở ruộng khác, nhưng Tống Lan Lan cứ như miếng cao da ch.ó , nó con nhỏ đó theo đó!
là lòng tham đáy, nhất định bám lấy nhà chúng mà!
mắng cũng mắng , chỉ thiếu điều đ-ánh thôi, Tống Lan Lan mặt dày mày dạn, nhất định theo Lai Phát.
Hết cách , đành đưa nó sang nhà cô lánh nạn, thanh niên trí thức Chu ở đây, Tống Lan Lan dám theo tới."
Minh Đại xong chút kỳ quặc, Tống Lan Lan quấn lấy Liễu Lai Phát gì chứ?
Rất nhanh, cô nguyên nhân.
Chương 215 Là của Phan Hạp T.ử ?
Ngày hôm , Minh Đại gặp Tống Lan Lan ở trạm y tế, cô vì ngất xỉu nên Tần Phương Phương cõng tới.
Thím Hoàng theo phía với khuôn mặt đen xì, chỉ Tống Lan Lan đang hôn mê mà mắng!
“Giả vờ!
Cứ giả vờ tiếp !
Nó chắc chắn là giả vờ ngất!
Thật hổ mà!
vẫn còn ở đó, thanh thiên bạch nhật mà dám lao lòng con trai !
Báo ứng đấy, con trai mặc kệ nó, còn nó ngã chổng vó nữa!"
Tần Phương Phương bên cạnh mà vô cùng lúng túng, cô cũng cảm thấy thanh niên trí thức Tống đối với đồng chí Liễu nhiệt tình quá mức!
Minh Đại sắc mặt Tống Lan Lan, đúng là thật, khi bắt mạch xong, cô giường với vẻ mặt kỳ quái.
Giờ thì cô hiểu tại Tống Lan Lan quấn lấy Liễu Lai Phát .
Cô sang với Tần Phương Phương đang ngây :
“Thanh niên trí thức Tần, cô về việc , ở đây để chăm sóc."
Cô nàng ngốc nghếch hề nghi ngờ, gãi đầu hì hì mất.
Đợi , Minh Đại kéo thím Hoàng vẫn còn đang mắng mỏ, ngoài cửa thấy ai, lúc mới trầm giọng lên tiếng.
“Tống Lan Lan giả vờ ngất , cô ngất thật đấy, cô m.a.n.g t.h.a.i !"
Mắt thím Hoàng lập tức trợn tròn:
“Cái gì?!
Mang thai?!"
Minh Đại vội vàng bịt miệng bà:
“Thím!
Đừng hét!"
Thím Hoàng gật đầu, Minh Đại buông tay :
“Xem mạch tượng thì hơn một tháng ."
Thím Hoàng lập tức hiểu :
“Tốt lắm!
Con nhỏ mồi chài Lai Phát là vì ý đồ đây!
Đồ đê tiện, g-iết nó!"
Nói xong bà định xông lên, “chát chát" hai cái vỗ mặt Tống Lan Lan, thành công cô tỉnh .
Cảm giác nóng rát mặt còn tan, mấy cái tát của thím Hoàng tiếp tục giáng xuống!
Tống Lan Lan đ-ánh kêu la t.h.ả.m thiết, tránh nhưng thể nhúc nhích chút nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-303.html.]
Đợi đến khi cô đ-ánh đến mức mặt sưng như đầu heo, Minh Đại mới kéo thím Hoàng .
Thím Hoàng thở hổn hển, chỉ Tống Lan Lan:
“Mày cứ đợi đấy!
Bà già sẽ lên công xã tố cáo mày hủ hóa!
Đợi mà b-ắn bỏ !"
Tống Lan Lan sợ nhất là điều , nên mới vội vàng tìm một đổ vỏ, lúc màng đến đau đớn mặt, quỳ giường “pồm pộp" dập đầu:
“Thím, cầu xin thím đừng!
Cháu ch-ết !
Hu hu!"
Thím Hoàng tức đến mất trí, dậy định lên công xã tố cáo, Minh Đại kéo bà :
“Thím, thím tìm đại đội trưởng tới xem xem ."
Thím Hoàng đang lúc giận quá mất khôn, định phản bác thì Minh Đại ghé tai bà nhỏ vài câu.
Lúc thím Hoàng mới bình tĩnh , ngoài tìm Liễu Đại Trụ.
Minh Đại Tống Lan Lan vẫn đang giữ tư thế quỳ, u ám lên tiếng:
“Đứa bé là của Phan Hạp T.ử ?"
Tống Lan Lan ngẩng đầu, kinh hãi cô:
“Sao cô ?!"
Khóe miệng Minh Đại giật giật, chỉ tùy tiện hỏi thôi, cô còn trả lời nghiêm túc thật !
“Dù bằng cách nào thì cô cũng nên là cô gặp rắc rối lớn !
Nếu ch-ết thì đại đội trưởng bảo cô cứ , đừng giở trò khôn vặt tự cho là đúng của cô nữa, sự thật chứng minh cô những thông minh mà còn ngu ch-ết ."
Tống Lan Lan kinh giận cô, nhất thời biện giải thế nào.
Rất nhanh, tiếng bước chân dồn dập vang lên, thím Hoàng dẫn Liễu Đại Trụ và Liễu Khánh Dân .
Hai đang quỳ giường với ánh mắt phức tạp, cảm giác như đầu sắp nổ tung đến nơi !
Chuyện g-iết còn xử lý xong, chuyện hủ hóa lòi !
Mấy là ông trời phái tới để hành hạ thôn Liễu Gia !
Liễu Đại Trụ đen mặt hỏi Tống Lan Lan nhân tình là ai?
Ban đầu Tống Lan Lan định ch-ết cũng khai, nhưng lời của Minh Đại cứ văng vẳng bên tai, suy nghĩ một lát, cô vẫn thành thật :
“Là của Phan Hạp Tử!"
Ba Liễu Đại Trụ kinh ngạc cô , đường họ nghĩ tới bao nhiêu nhưng tuyệt nhiên ai nghĩ tới Phan Hạp Tử!
Liễu Đại Trụ nghiêm túc hỏi cô :
“Cô quan hệ với lão ?
Ham lão cái gì?
Ham lão già?
Hay là ham lão tắm?"
Một câu hỏi Tống Lan Lan sụp đổ:
“Lão thể cho suất học đại học Công Nông Binh, chỉ cần sinh cho lão một đứa con trai, hu hu!"
Câu , trường im lặng.
Chu Tư Niên bên cạnh xem cũng bật , khinh khỉnh một câu:
“Ngu ch-ết !"
Ba Liễu Đại Trụ cũng cùng cảm nhận, xem , kẻ điên còn hiểu đạo lý mà cô hiểu!
Tống Lan Lan ấm ức :
“Bọn họ đều thể cho về thành, mới theo bọn họ mà!"
Bọn họ?!
Mắt Liễu Đại Trụ tối sầm !
“Còn ai nữa!!"
Tống Lan Lan quát cho giật , tuôn một tràng dài như đổ đậu.
Liễu Đại Trụ và Liễu Khánh Dân mà tim đ-ập chân run, cô đúng là một “nhân tài" đấy!
Những chút bản lĩnh ở công xã , hình như ai cô ngủ qua!