“Minh Đại đang tính toán xem để xuống thì Ngụy dẫn tới, đang tìm kiếm họ ở gần đó.”
Minh Đại hét xuống một tiếng:
“Cậu Ngụy, tụi cháu ở đây!"
Ngụy Yến ngẩng đầu, thấy , đang sấp cành cây và Minh Đại đang !
“Hai đứa chứ?!"
Minh Đại vội vàng lắc đầu:
“Không ạ, chỉ là Chu Tư Niên kích động một chút, lúc đang kiệt sức!"
Ngụy Yến thở phào nhẹ nhõm, đồng thời cũng giơ s-úng cảnh giác quanh.
“Hổ ?"
Minh Đại chỉ xa:
“Đột nhiên nó chạy trong ạ!"
Ngụy Yến sâu rừng, vẫn chút lo lắng:
“Chúng nhanh thôi, Tư Niên còn ?
Có tự xuống ?!"
Chu Tư Niên đang khó chịu cố gắng gật đầu một cái, hít sâu vài , đưa Minh Đại xuống , thì trượt theo cây xuống.
Quay vị trí , Đoạn T.ử Bình trói thành một huyết hồ, đang hôn mê.
Ngụy Yến hỏa tốc dẫn đường lớn.
Để một trông coi chiếc xe con lật, Ngụy Yến với Chu Tư Niên đang suy yếu tựa Minh Đại:
“Tư Niên, xe nhé?"
Chu Tư Niên hé mắt, khẽ lắc đầu, với tư thế khó khăn, đặt đầu lên vai Minh Đại, là mệt.
Minh Đại Ngụy Yến đầy lo lắng:
“Cậu Ngụy, cháu lái mô tô chở , chậm chút là , nhanh ch.óng đưa Đoạn T.ử Bình đến bệnh viện, muộn là khi hai mạng nhỏ mất đấy."
Ngụy Yến cũng , vất vả lắm mới bắt , ch-ết thì lỗ quá!
Sau khi xác định chắc chắn hai Minh Đại , ông dẫn lái xe về để ch-ữa tr-ị và thẩm vấn, chỉ cần lấy lời khai của Đoạn T.ử Bình là Khang Dĩnh ở tỉnh thành thể bắt !
Chương 213 Đoạn Phối Nhiên
Ngụy Yến đưa Đoạn T.ử Bình thành huyết hồ về công xã, Chu Tư Niên vẻ mặt ủ rũ cạnh Minh Đại, chiếc xe con rãnh mà ngẩn .
Minh Đại nhảy xuống, rút con d.a.o găm của Chu Tư Niên .
Tiếc là d.a.o găm ngạnh, cô giật mãi mà .
Chu Tư Niên thở dài, xuống theo, nhẹ nhàng rút , xoay tay dắt thắt lưng .
Nếu nam nữ biệt, Minh Đại đều vạch quần xem rốt cuộc thế nào mà dắt mà đau m-ông !
Lấy d.a.o găm, Minh Đại gọi đẩy xe.
Chu Tư Niên nhúc nhích, mà vòng quanh chiếc xe con rãnh, thỉnh thoảng vỗ vỗ đ-ập đ-ập, nghiên cứu hồi lâu mới lên cùng Minh Đại.
Minh Đại cạnh xe mô tô, khởi động máy , gọi Chu Tư Niên.
Chu Tư Niên sải đôi chân dài bước lên , khi vững, siết eo Minh Đại, bế cô lòng .
Sau khi Minh Đại định, cô phấn khích vặn ga một cái, tiếng gầm rú ch.ói tai.
Nhìn Minh Đại cứ chạm mô tô là phấn khích, Chu Tư Niên vô thức hắng giọng.
“Xuất phát!!"
Minh Đại định vặn ga, Chu Tư Niên khẩn cấp gọi dừng!
Trong ánh mắt thắc mắc của Minh Đại, Chu Tư Niên rút chiếc khăn lụa từ túi áo , buộc hai b.í.m tóc của Minh Đại với , b.úi c.h.ặ.t lên đỉnh đầu.
Minh Đại ngước mắt , thấy quen quen thế nào , hình như kiếp từng thấy đầu một con cừu nhỏ nào đó, ngoài màu sắc khác thì hình dáng giống!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-300.html.]
Chu Tư Niên yên tâm nắn nắn, xác định sẽ tuột mới yên tâm.
“Được , xuất phát !"
Nghe , Minh Đại lập tức vặn ga, một tiếng “ầm", chiếc mô tô vọt xa.
Chu Tư Niên túm lấy áo Minh Đại, hắng giọng nữa.
Giây tiếp theo!
“Oa oa oa ô!"
Tiếng kêu quen thuộc vang lên con đường lớn.
Minh Đại đang lái xe dọa cho giật , tay run lên, xe chao đảo dữ dội, suýt chút nữa thì lao xuống rãnh.
Chu Tư Niên suýt văng khỏi xe, chút lo lắng hét lớn với Minh Đại.
“Minh Đại!
Mau kêu !
Em xem, em kêu là lái xe nữa !
Oa oa oa ô!"
Xong đời , một đứa trẻ lành thế mà để cô dạy hư !
Minh Đại nỡ cho , thật lái xe mô tô kêu cũng vẫn .
Cuối cùng, Minh Đại đường lớn chỉ hai bọn họ, mang theo đầy lòng tội mà kêu theo, dù thì cũng chỉ một thôi, cùng lắm là cô lái mô tô nữa!
Hu hu hu!
Thế là lâu đó, chân núi, những dân làng đang việc đồng thấy tiếng khỉ kêu.
“Cha!
Cha kìa, con bảo trong núi khỉ mà cha tin!"
“ là thật nhỉ, như một đôi khỉ đực và khỉ cái !"
Minh Đại còn và Chu Tư Niên coi như khỉ.
Hai càng kêu càng phấn khích, cùng với tiếng gầm rú của mô tô, quăng hết liêm sỉ đầu.
Hèn chi kiếp nhiều cứ xe núi hú hét vài tiếng, việc hét lớn kiêng nể gì như thế chỉ cho phổi mà còn chữa chứng mệt mỏi tinh thần nữa!
Thoải mái!
Tiếng gào thét của hai vang vọng xa, chỉ dân làng đồng thấy, mà ngay cả đàn sói trong núi cũng thấy.
Sói đầu đàn tưởng đây là cách con chào tạm biệt chúng, cũng dẫn đàn sói đỉnh núi, hú về phía núi.
Cả vùng ngoại vi núi Đại Thanh náo nhiệt từng thấy.
Chỉ nhân viên Ngụy để trông xe là run cầm cập, tiếng động gì trời?!
Trong núi Đại Thanh lẽ thực sự yêu quái !
Cứ như , hai gào thét mãi cho đến đoạn đường mới yêu cầu bắt buộc của Minh Đại mà ngậm miệng .
Đến khi tới bệnh viện công xã tìm thấy Ngụy Yến, mở miệng, Ngụy Yến kinh ngạc.
Sao mới gặp một lát mà hai đứa biến thành vịt hết ?!
Minh Đại ngượng ngùng, giải thích nhiều mà hỏi về tình hình của Đoạn T.ử Bình.
Ngụy Yến gật đầu:
“Vẫn còn sống, hiện đang phẫu thuật.
Lữ Hành thẩm vấn , nhưng thằng cháu miệng kín lắm, cái gì cũng chịu , những khác thì đều khai hết ."
Minh Đại lo lắng:
“Nếu ch-ết cũng chịu thừa nhận là nhà họ Chu sai khiến thì ạ?"