“Yến Tử, xung quanh bố trí xong cả , bên dân binh cũng chào hỏi một tiếng, nếu vấn đề gì thì thể hành động , đều chút nóng lòng đây!"
Trong bóng tối, một đàn ông trung niên g-ầy gò tới, với Ngụy Yến.
Minh Đại lúc mới chú ý tới, ngoài đầu ngõ cũng đang bốn năm .
Ngụy Yến đầu đ-ấm một cái:
“Thằng lừa bướng, nó đừng gọi lão t.ử là Yến Tử!"
Minh Đại và Chu Tư Niên hai , một tò mò lừa bướng là ai, một âm thầm ghi nhớ, hóa bác Ngụy tên là Yến Tử!
Đ-ánh xong, Ngụy Yến chỉ mới tới:
“Đây là Lữ Hành, Phó trưởng phòng Phòng điều tra tỉnh, chiến hữu cũ của bác, một sinh viên ưu tú, bác bí mật kéo đến giúp đỡ.
Bởi vì bắt cần nộp đơn xin , bác sợ rút dây động rừng nên trực tiếp nhờ đến giúp.
ngờ đối phương nhiều như , lão Lữ, và em chú ý một chút, nhân lực của chúng chút thiếu."
Lữ Hành một cái:
“Không , những cuộc đột kích như thế chúng quen , các ông tự chú ý là .
Huống hồ, tên Mặt Sẹo mà bắt đang ở bên trong, lão t.ử tìm hơn một năm mà thấy bóng dáng .
Nếu hôm nay thực sự bắt , lão t.ử mời ông ăn cơm!"
Ngụy Yến trở nên nghiêm túc:
“Chú ý an , bọn chúng s-úng!"
Lữ Hành vỗ vỗ hông:
“Được , còn coi là gã đeo kính trói gà c.h.ặ.t như hồi xưa nữa , lão t.ử bây giờ chơi s-úng thạo lắm , việc thôi!"
Nói xong, ông dẫn theo ba bốn tiến trong ngõ, nhanh ch.óng đến vị trí định.
Ngụy Yến và Diêu Ngọc Lương cũng rút thứ gì đó bên hông , hai :
“Hai đứa về nhà , đừng chạy lung tung, đặc biệt là Tư Niên, nhiệm vụ quan trọng nhất của cháu là hộ tống Minh Đại về, rõ ?"
Chu Tư Niên Minh Đại đang tỏ vẻ ngoan ngoãn, thở dài gật đầu.
Bác Ngụy , bác dặn nhầm !
Quả nhiên, đợi Ngụy Yến rời , Minh Đại liền xúi giục Chu Tư Niên:
“Đi thôi thôi, chúng cũng theo qua đó xem!"
Chu Tư Niên đưa bàn tay lớn ấn lên đỉnh đầu cô:
“Không , em yếu xìu , qua đó sẽ ch-ết đấy!"
Minh Đại ấn đến mức suýt ngã:
“Buông !
Buông !
Em gian mà, ai gặp chuyện chứ em thì chắc chắn , mau đưa em qua đó , bên trong chắc chắn ít đồ , riêng thỏi vàng nhỏ là em thấy mấy thùng !
Không lấy em sẽ mất ngủ cả đời mất!
Nhanh lên!
Nếu để họ bắt , khám xét một cái là chúng lấy cũng lấy nữa !"
Chu Tư Niên chút do dự:
“ bác Ngụy , bảo đưa em về."
Minh Đại tiếp tục lừa phỉnh:
“ em tin mà, dù qua đó cũng thể bảo vệ em cơ mà!!
Chẳng lẽ tin chính ?
Em là cực kỳ tin tưởng luôn đấy!"
Chu Tư Niên chút ngại ngùng:
“Thật ?"
Minh Đại sốt ruột, còn chần chừ nữa là thực sự kịp !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-296.html.]
“Thật mà!
Thật mà!
Chu Tư Niên, cưỡi mô tô , em mới thấy trong viện một chiếc xe mô tô đấy!
Giống như xe con , cần đạp mà vẫn chạy , còn chạy cực kỳ nhanh nữa!"
Xe mô tô?
Xe con!!
Mắt Chu Tư Niên lập tức sáng bừng lên, hai lời, nhấc bổng Minh Đại lên lao theo.
Lúc hai đến nơi, trong viện đúng lúc loạn cào cào.
Tiếng s-úng nổ vang dội và tiếng kêu la t.h.ả.m thiết vang lên, trẻ con nhà dân xung quanh giật tỉnh giấc, sợ hãi thét lên.
Chu Tư Niên tranh thủ lúc loạn lạc, dẫn Minh Đại quanh một vòng để cô âm thầm chuyển đồ .
Minh Đại vui mừng khôn xiết, nhân lúc đám bên trong đang bận túi bụi, chỉ thu lấy tài sản phi pháp mà còn thu sạch cả v.ũ k.h.í cất giấu của bọn Đoạn T.ử Bình.
Đợi đến lúc bên trong dùng hết đ-ạn định băng đ-ạn mới thì phát hiện hộp đ-ạn trống !!
Điều cũng giảm bớt đáng kể áp lực cho đám bác Ngụy do thiếu nhân lực.
“"Đi !
Ra phía , thu xe mô tô!"
Chu Tư Niên dẫn Minh Đại men theo tường ngoài của viện, cẩn thận di chuyển đến vị trí cửa chính.
Vừa mới đến cửa chính, còn kịp thì thấy một tên Mặt Sẹo nổ s-úng rút lui về phía cửa!
Dường như tên chính là tên Mặt Sẹo mà Lữ Hành vẫn hằng tìm kiếm, Chu Tư Niên chút hưng phấn, rút con d.a.o găm định giúp một tay.
Anh lôi Minh Đại cánh cửa nấp, còn thì phục kích một cánh cửa khác đang mở để chờ đợi.
Tiếng bước chân ngày càng gần, ngay lúc định từ cánh cửa nhảy đ-ánh giáp lá cà với tên Mặt Sẹo thì một tiếng “rầm" vang lên, thứ gì đó va cửa.
Anh từ cánh cửa bước , liền thấy Minh Đại đang chằm chằm xuống đất với vẻ mặt căng thẳng, tay cô vẫn giữ tư thế dùng sức đẩy cửa.
Cánh cửa rung rinh vài cái, lộ một đôi giày vải đen.
Chu Tư Niên vòng qua cánh cửa, kẻ xui xẻo mặt đất, giơ ngón tay cái với Minh Đại!
Minh Đại gượng một cái, cô cũng chỉ là đầu óc bỗng nhiên nảy , ngay lập tức đẩy cửa , tên Mặt Sẹo đúng lúc đầu , đ-âm sầm luôn!
Thu tư thế, Minh Đại bước qua tên Mặt Sẹo, thấy trong viện ai, liền thu chiếc xe mô tô đang để giàn giáo .
Tiếng bước chân dồn dập truyền đến từ sân , Chu Tư Niên dẫn Minh Đại chạy trốn.
Lữ Hành trong viện ai, tức đến nghiến răng:
“Mẹ kiếp!
Tên Mặt Sẹo đúng là giống loài lươn lẹo!
Lại để chạy mất !"
“Đại ca, chạy , ở đây !"
Mắt Lữ Hành lập tức sáng bừng lên!
“Đâu?!"
Đi theo xem thử!
“Hừ!
Đây là Thọ Tinh Công ?"
Người đất đang hôn mê, trán một cục u lớn đỏ rực đến phát sáng, cho đôi mắt và nửa phần của khuôn mặt đều sưng vù lên, trông giống hệt như ông Thọ trong tranh !
Nếu vì vết sẹo đặc trưng , Lữ Hành thực sự nhận đây chính là tên Mặt Sẹo mà đang tìm kiếm!
Cũng là cao nhân phương nào đ-ánh thế , tay nghề thật , học quá!
Chương 211 Trần Nhị Hồng “nhận cơm hộp", mô tô cực hạn!
Minh Đại còn , vì thao tác “ảo ma" của mà cô Lữ Hành xếp hàng ngũ cao thủ.
Cô và Chu Tư Niên phát hiện một cái hầm ở sân , bên trong chôn ít đồ !
Lúc , trong phòng, Đoạn T.ử Bình hận đến mức răng sắp nghiến nát, Trần Nhị Hồng đang sợ hãi co rúm thành một đống, một cái tát giáng xuống!