Mang theo kho hàng xuyên về thập niên 70, nhặt được anh chồng điên khùng - Chương 295

Cập nhật lúc: 2026-02-22 03:01:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Minh Đại đem thu-ốc tráo đổi cho một con bào t.h.a.i ngốc trong gian uống, đầy một tuần, con bào t.h.a.i ngốc vì hưng phấn quá mức mà ch-ết.”

 

Có thể thấy liều lượng thu-ốc họ đưa lớn đến mức nào!

 

Cuối cùng, lúc Chu Tư Niên uống thu-ốc đến mức sắp suy sụp, thứ họ chờ đợi đến.

 

Buổi tối, tại phòng Chu Tư Niên, Ngụy Yến mắt đỏ sọc đưa tờ báo cáo giám định cho Minh Đại.

 

“Số bột thu-ốc hai đứa đưa cho bác, hai phần bác đều gửi , kết quả kiểm nghiệm !

 

Bây giờ, thể khẳng định, dư lượng thu-ốc trong c-ơ th-ể Tư Niên chính là loại thu-ốc , và trong nước loại thu-ốc tương tự nào nghiên cứu , ngược nó giống với một loại thu-ốc cấm của một phòng thí nghiệm ở nước ngoài!"

 

Ông dừng một chút:

 

“Loại thu-ốc phòng thí nghiệm đó dùng để thí nghiệm động vật!"

 

Minh Đại nhận lấy bản báo cáo xem vài , càng xem càng thấy quen mắt, phát hiện đời từng thấy công thức của loại thu-ốc !

 

Là thấy trong phòng thí nghiệm của giáo sư cô, loại thu-ốc một phòng thí nghiệm ở Mỹ dùng để thí nghiệm về cảm xúc con tinh tinh đầu thế kỷ 19, vì vi phạm chủ nghĩa nhân đạo nên đó lệnh cấm nghiêm ngặt và tiêu hủy tập trung!

 

Bây giờ xem , những loại thu-ốc chẳng những tiêu hủy, mà còn dùng để hại !

 

Ngụy Yến chút căng thẳng:

 

“Tiểu Minh, cái , thể giải quyết vấn đề dư lượng thu-ốc trong c-ơ th-ể Tư Niên ?"

 

Minh Đại thu suy nghĩ:

 

“Được ạ, phía chúng cháu vấn đề gì, phía bác cũng thể bắt , , tối nay Trần Nhị Hồng chắc chắn sẽ đến công xã lấy thu-ốc!"

 

Ngụy Yến gật đầu:

 

“Cuối cùng cũng uổng công diễn vở kịch !

 

Bây giờ, là lúc thu lưới !"

 

Chương 210 Lữ Hành và Mặt Sẹo, đột kích!

 

Sau khi xác định thể thu lưới, Ngụy Yến dẫn công xã .

 

Minh Đại và Chu Tư Niên ở điểm thanh niên tri thức, quan sát động tĩnh ở sân .

 

Rất nhanh, căn phòng của các nữ thanh niên tri thức nãy còn ồn ào, tiếng chuyện dần dần im bặt.

 

Minh Đại đang xổm tường nhạy bén ngửi thấy một mùi hương kỳ lạ, khi cẩn thận phân biệt, chân mày cô nhíu c.h.ặ.t .

 

Trần Nhị Hồng điên thật , để phát hiện nửa đêm ngoài, dám hạ thu-ốc mê cho các bạn cùng phòng!

 

Quả nhiên, một lát , một bóng bịt mũi miệng từ trong phòng, hít sâu vài xong, đóng c.h.ặ.t cửa , lúc mới rời .

 

Minh Đại mắng thầm một tiếng, bảo Chu Tư Niên bịt mũi , xuống mở cửa sổ phòng các nữ thanh niên tri thức .

 

Thu-ốc mê ngửi lâu là sẽ ngốc đấy!

 

Những khác cô thể quan tâm, nhưng Đại Tỷ Ngốc thì !

 

Vốn dĩ ngốc , ngửi thu-ốc mê nhiều nữa thì ngốc thêm thì ?!

 

Minh Đại cảm thấy trong đám , mỗi cô là còn khá đáng yêu!

 

Vốn dĩ, Minh Đại cảm thấy, nếu tối nay Trần Nhị Hồng bắt, thì cũng chút đáng thương.

 

, lúc cô mới xuống nông thôn, cũng chỉ là một cô gái nhỏ mới trưởng thành, tám năm khổ cực ở nông thôn, là thì cũng thể ép đến phát điên, tuy hiểu phương pháp cô sử dụng, nhưng cũng cảm thấy cô khá đáng thương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-295.html.]

 

, cô hiện tại chỉ là ép điên, mà là đ-ánh mất nhân tính !

 

Tự tự chịu, tự gánh lấy .

 

Minh Đại và Chu Tư Niên theo Trần Nhị Hồng đang sải bước ánh trăng với cách xa gần, thành thục gặp mặt một đàn ông đường lớn, khi gì đó, liền lên xe đạp, về phía công xã.

 

Minh Đại lấy xe đạp , Chu Tư Niên chở cô, hai lẳng lặng bám theo phía .

 

Rất nhanh, đến công xã.

 

Trần Nhị Hồng và thành thục né tránh dân binh, đạp xe trong màn đêm tĩnh mịch, quẹo qua quẹo một con ngõ.

 

Trong ngõ là một ngôi nhà sân sân , trông khá cũ kỹ, lớp sơn đen cửa bong tróc ít.

 

Sau khi xác định hai trong, Chu Tư Niên bảo Minh Đại đợi tại chỗ, còn tới quan sát một chút.

 

Lúc , dấu mười hai với Minh Đại.

 

Minh Đại chút kinh ngạc, nhiều thế cơ ?

 

Cô dùng chức năng Tìm kho báu trong gian xem thử, phát hiện trong viện chỉ , mà còn ít đồ !

 

Chỗ chắc hẳn là căn cứ của bọn chúng, ước chừng khi rảnh rỗi đều nghỉ ngơi ở đây.

 

Đồng thời, cũng xác định Trần Nhị Hồng gặp là Đoạn T.ử Bình, còn Triệu Hồng Anh thì ở đây.

 

Sau khi xác định xong thông tin, hai rút khỏi khu ngõ , đến đầu đường, tìm thấy nhóm Ngụy Yến đang đợi sẵn.

 

“Bác Ngụy, thể bắt ạ!

 

Mười hai , Đoạn T.ử Bình cũng ở đó, chắc là tất cả đều ở trong viện !"

 

Ngụy Yến thần sắc nghiêm nghị:

 

“Mười hai ?

 

Thảo nào bên cạnh bác cũng biến mất, hóa đều đến đây cả , xem , ngoài việc hạ thu-ốc cho cháu , bọn chúng chắc hẳn còn đang âm mưu chuyện gì đó?!"

 

Minh Đại lập tức nghĩ ngay đến c-ái ch-ết của Chu Tư Niên ở đời , cũng chính là chuyện của năm .

 

“Bác Ngụy, liệu khả năng là bọn chúng tay g-iết Chu Tư Niên ?

 

Ví dụ như tạo t.a.i n.ạ.n khi rừng, suy cho cùng, đối với một thần kinh bình thường mà , sơ suất một chút mà rơi xuống vực sâu thì vẻ bình thường.

 

Cho dù là bác nhận tin t.ử trận mà đến kiểm tra, cũng khó phát hiện là do con đúng ?"

 

C-ơ th-ể Ngụy Yến cứng đờ, sắc mặt chút tái nhợt:

 

“Nếu cháu phát hiện căn bệnh điên của Tư Niên là do tác động của thu-ốc, lẽ bác thực sự điều tra ."

 

Minh Đại hiểu , đây e rằng mới là nguyên nhân c-ái ch-ết thực sự của Chu Tư Niên trong tiểu thuyết.

 

Thời điểm đó, nhà họ Chu chắc chắn đang thực hiện một quyết sách trọng đại nào đó, một khi Chu Tư Niên khôi phục, thể sẽ ảnh hưởng đến quyết sách , vì , ở kinh thành mới tay độc ác, đổi giám sát thành hạ thu-ốc, trực tiếp hại ch-ết .

 

Minh Đại Chu Tư Niên nãy giờ vẫn lời nào, nghĩ đến việc trong tiểu thuyết, ch-ết lâu đó mới phát hiện, chút xót xa, mượn lớp tay áo che chắn, khẽ nắm lấy tay một cái.

 

Lúc , lòng bàn tay Chu Tư Niên vẫn nóng hổi.

 

Tay Chu Tư Niên nắm một cái, sực tỉnh, cúi đầu chạm ánh mắt của Minh Đại, sự ấm áp và quan tâm trong mắt cô khiến trái tim lạnh lẽo của Chu Tư Niên dần dần ấm trở .

 

Anh gì, chỉ nhích gần Minh Đại hơn một chút, dùng hình cao lớn của để che chắn cơn gió lạnh nơi đầu ngõ cho cô.

 

 

Loading...