Mang theo kho hàng xuyên về thập niên 70, nhặt được anh chồng điên khùng - Chương 271
Cập nhật lúc: 2026-02-22 02:58:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Giả Thông thấy Chu Tư Niên tới, bèn ôm bát trốn lưng bác Đổng (Cát), lúc thấy câu hỏi của Minh Đại ló đầu .”
“Trôi chảy, trôi chảy lắm luôn!
Suốt quãng đường cái miệng bà chẳng lúc nào ngừng nghỉ cả, nếu đoạn đường đến công xã quá xóc nảy, bà sợ chuyện sẽ c.ắ.n lưỡi thì e là thể suốt cả đường chứ!"
Mắt Minh Đại sáng lên, vỗ tay cái bộp:
“Cháu !"
Mọi nàng dọa cho giật , đồng loạt sang:
“Chắc chắn là do đường quá xóc nảy, bà va đ-ập gáy, dẫn đến chấn động não !
Như thì giải thích , tại bà cứ hôn mê mãi tỉnh, chính là biểu hiện của chấn động não đấy ạ."
Minh Đại lý, Cát lão và Giả Thông kìm mà hồi tưởng tình cảnh lúc đó, hình như, vẻ, dường như là thấy tiếng va đầu thì .
Minh Đại thấy hai hồi tưởng cũng hòm hòm , bèn bồi thêm hai câu:
“Lát nữa xem bà tỉnh dậy tình hình thế nào là ngay, bà xe, vị trí va chạm chắc là gáy, tỉnh dậy chắc chắn sẽ đau gáy , đó là ch.óng mặt cộng thêm buồn nôn, những cái đó đều khả năng.
Ngoài , bà còn thể xuất hiện tình trạng hỗn loạn ký ức, cháu đây từng gặp , một bệnh nhân tự ngã dẫn đến chấn động não, lúc tỉnh sẽ là nhân viên y tế chúng cháu đ-ánh bà đấy, ha ha ha, còn cách nào khác, bà hỗn loạn ký ức nên chuyện gì cũng thể xảy ."
Nàng miêu tả vô cùng thú vị, Giả Thông thu hút, Minh Đại nhân cơ hội kể thêm cho bọn họ vài chuyện dở dở giữa bác sĩ và bệnh nhân, khiến nghiêng ngả.
Thế là Cát lão và Giả Thông đơn thuần mặc định trong lòng rằng phụ nữ cẩn thận va đầu xe.
Minh Đại hì hì thở phào nhẹ nhõm, vẫn là những nhà nghiên cứu hết lòng vì công việc đơn thuần thật đấy, nếu là như Ngụy thì Minh Đại lộ tẩy từ lâu .
Chương 193 (Gốc):
Có nỗi khổ mà , mách lẻo khiến vui vẻ! (Thực tế là nối tiếp chương 271)
Thế là đợi đến khi phụ nữ giường bệnh tỉnh , những gì bà thấy là quanh đầy .
Bà định chuyện thì gáy truyền đến cơn đau nhức nhối, kìm đưa tay lên sờ, nhưng chẳng sờ thấy gì, chỉ thấy đau.
“Sau gáy đau thế ?!"
Minh Đại và Chu Tư Niên:
“Tới !
Tới !!”
Cát lão và Giả Thông:
“Đồng chí Minh đúng !”
Chưa đợi khác trả lời, bà rên rỉ xuống.
“Sao mà ch.óng mặt thế ?!
Oẹ!"
Người nghiêng một cái nôn thốc nôn tháo.
Chỉ là bà một ngày một đêm ăn cơm , nên chẳng nôn gì, chỉ ngừng nôn khan.
Cát lão và Giả Thông thấy bèn liên tục gật đầu, đồng chí Minh trúng phóc !
Thế nên đợi đến khi phụ nữ giường thấy dễ chịu hơn một chút, đ-ập mắt bà là cảnh tượng bốn đang trò chuyện vui vẻ, chẳng hề quan tâm đến sống ch-ết của bà .
Một luồng lửa giận trong lòng phun trào, bà đưa tay , run rẩy chỉ Chu Tư Niên:
“Cát lão ~~~ tên dám đ-ánh !!
Báo cảnh sát!
Bắt !!"
Cát lão ngẩn , sang Chu Tư Niên.
Chu Tư Niên kịp thời vẻ mặt mịt mờ, dường như hiểu bà đang gì.
Minh Đại cũng thở dài theo:
“Haz, cháu ngay mà, hôm qua đồng chí nữ chút thần trí tỉnh táo là các bác đ-ánh bà , ngờ hôm nay biến thành chúng cháu ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-271.html.]
Cát lão vội vàng gật đầu:
“Không , bác chứng cho các cháu, các cháu đ-ánh ."
Minh Đại và Chu Tư Niên lập tức ông bằng ánh mắt ngưỡng mộ:
“Bác đúng là ạ!"
Người phụ nữ giường sắp tức nổ phổi !
“Cát lão!
Oẹ ~~!
Chính là ~~ oẹ ~~ bọn họ đ-ánh !!
Oẹ!!!"
Minh Đại vội vàng vươn tay đỡ bà :
“Đồng chí , bà chấn động não , kích động , nếu sẽ càng khó chịu hơn đấy!"
Người phụ nữ thấy nàng vươn tay , tức đến mức định xông lên đ-ánh , nhưng Cát lão bên cạnh ngăn .
Ông nhíu mày giường:
“Đồng chí nữ , đừng ngậm m-áu phun nhé, nếu đồng chí Minh giúp bà châm kim thì giờ bà còn đang hôn mê đấy, ơn thì thôi, còn vu oan cho thế hả!"
Giả Thông bên cạnh cũng bất bình:
“ , đúng !"
Người phụ nữ dường như dám đắc tội Cát lão, vội vàng giải thích:
“Không Cát lão, hôm qua chỉ là hỏi chuyện theo lệ thôi, hai chắc chắn mờ ám nên mới tay với đấy!
Đặc vụ!
Bọn họ chắc chắn là đặc vụ!"
Giọng ch.ói tai của phụ nữ vang lên, chỉ trong phòng giật mà ngay cả những bên ngoài cũng thấy!
Thím Hoàng dẫn theo con dâu xông , trừng mắt dữ tợn phụ nữ đang la hét.
“Cái gì?
Bà cái gì?
Bà nữa xem!!"
Giọng như sấm sét của thím Hoàng vang lên trong phòng y tế, tức thì kéo lý trí của phụ nữ , mặt bà cắt còn giọt m-áu, phạm sai lầm !
Cát lão cũng bà bằng ánh mắt cổ quái:
“Đồng chí nữ , hôm qua với lãnh đạo của các bà , hỏi tên bà, cũng quản bà xuống đây gì, đưa bà theo, đưa bà về là thành nhiệm vụ lãnh đạo các bà giao phó, còn những chuyện khác, nghĩ bà là đặc phái viên thì nên giữ mồm giữ miệng một chút thì hơn, dù cũng thích hợp để những thứ đó."
Lời , mặt phụ nữ càng trắng hơn.
Bản bà vốn là bí mật cử xuống một mà để ai , mục đích là để cho Minh Đại và Chu Tư Niên trở tay kịp để tìm sơ hở, chủ yếu vẫn là nhắm Chu Tư Niên, gần đây phạm vi hoạt động của lớn, những cấp chút lo lắng nên bảo bà đến thăm dò.
Không ngờ đến đây ăn đòn, còn lỡ miệng hớ.
Những khác thấy cùng lắm coi như là vi phạm quy định, thẩm tra một chút là xong, ảnh hưởng đến việc gì;
Cát lão thì !
Cát lão là trụ cột của viện nghiên cứu, ông cụ vì môi trường việc trong thời gian dài mà hen suyễn tuổi già cũng chịu rời khỏi vị trí công tác.
Nếu vì cái miệng của bà mà khiến ông trở thành đối tượng nhạy cảm, rời vị trí để cách ly thẩm tra, thì đừng là lãnh đạo bà xử phạt bà thế nào, đám “ điên" ở viện nghiên cứu sẽ tha cho bà !
Bà ở đây càng sợ hãi thì giọng thím Hoàng càng sang sảng hơn.
“Bà bảo đồng chí Minh và đồng chí Chu là đặc vụ?
thấy bà trông mới giống đặc vụ đấy, cả nhà bà đều giống đặc vụ!
Ai là đặc vụ chứ hai đứa nhỏ Minh Đại và Tư Niên bao giờ là đặc vụ, những đứa trẻ ngoan như thế mà!
Bà cứ thế mà ngậm m-áu phun , đúng là thất đức quá mà!!