Mang theo kho hàng xuyên về thập niên 70, nhặt được anh chồng điên khùng - Chương 27

Cập nhật lúc: 2026-02-22 02:34:55
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chỉ vì một căn nhà mà dám lấy bốn mạng thử?!

 

Nếu con bé Minh Đại là nề nếp, chẳng cũng sẽ tên chổi đ-ánh cho một trận ?

 

Với cái hình g-ầy gò của con bé, liệu sống nổi ?

 

Chuyện , Liễu Đại Trụ ông đây ghi nhớ , vẫn là thể yên tâm với điểm thanh niên tri thức !

 

Minh Đại lén lút “mách lẻo" xong tiếp tục tẩy não Liễu Đại Trụ.

 

“Chú ạ, cháu cũng tại đ-ánh cháu, cũng chịu lời cháu, chắc là do cháu cho đồ ăn chăng?

 

cũng lúc nào cũng lời , sáng nay còn cướp cơm của cháu nữa."

 

Liễu Đại Trụ Chu Tư Niên, Minh Đại, chút khó xử.

 

“Cháu gái , chuyện chú cũng khó giải quyết, cháu , cái tên chổi , đ-ánh tất cả !"

 

Hu hu, ông cũng từng đ-ánh !

 

Chính ông là đón Chu Tư Niên từ thôn Hạ Hà về.

 

Suốt dọc đường Chu Tư Niên chịu , ông chỉ đành cầm lấy bao nải của để tránh chạy mất, thế là đ-ánh suốt đường về đấy!

 

Nghĩ ông 53 tuổi , bố ông còn đ-ánh ông như thế bao giờ, cuối cùng một tên điên đ-ánh!

 

Uất ức quá !

 

Minh Đại vội vàng lắc đầu:

 

“Chú!

 

Chú !

 

Cháu thể gây thêm phiền phức cho chú , chú giúp cháu đủ nhiều !

 

Cháu kể cho chú là vì cháu mới đến, cùng đúng , ảnh hưởng gì đến vịnh Liễu Gia của chúng , dù cũng lời cháu 100%, cháu sợ quản bôi vịnh Liễu Gia ."

 

Hu hu, đúng là một cô bé ngoan!

 

Liễu Đại Trụ và Liễu Khánh Dân vội vàng lắc đầu.

 

“Cháu gái , gây chuyện thì cả công xã đều quen , trách đến đầu chúng , chỉ cần đại đội , những chuyện khác cần quản.

 

Vấn đề lương thực của cháu, để chú nghĩ cách cho, ăn thì cứ để ăn , nếu chú sợ đ-ánh cháu."

 

thế!

 

Minh Đại , ăn đủ thì chú nghĩ cách cho cháu, thì cháu cứ qua nhà chú đại đội trưởng với nhà chú mà ăn luân phiên."

 

Liễu Khánh Dân liếc Chu Tư Niên bắt đầu mất kiên nhẫn, bổ sung thêm một câu:

 

“Không dắt theo !"

 

Minh Đại đỏ hoe mắt, hai với vẻ sùng kính:

 

“Cháu sợ!

 

Cháu các chú !"

 

Cô cúi đầu ghé sát hai :

 

“Chú đừng lo, khi xuống nông thôn, lãnh đạo cũ của bố cháu thương cháu, sợ cháu ở nông thôn chịu đói nên hứa với cháu chỉ cần đưa tiền là ông sẽ gửi đồ ăn cho cháu!

 

Ông ở bệnh viện, ai cửa đều tìm ông , ông nhiều mối lắm.

 

Tiền trợ cấp xuất ngũ của bố cháu, cháu mang theo, cháu tiền, thể mua đồ ăn, các chú nghìn vạn đừng vì cháu mà nhịn ăn nhịn mặc!

 

Lúc , để các thím ăn no mới là bản lĩnh của các chú!

 

Cháu thể tự nuôi sống mà!"

 

Liễu Đại Trụ và Liễu Khánh Dân càng thêm đau lòng, đúng là một cô bé !

 

Sao một tên chổi bám lấy cơ chứ!

 

Cuối cùng khi hai định lên núi nhặt củi, Liễu Đại Trụ lập tức bảo về nhà đẩy xe ba gác và mang dụng cụ c.h.ặ.t củi của nhà đến.

 

Mọi xung quanh mà đỏ mắt, một chiếc xe ba gác, đại đội trưởng giữ kỹ, bình thường chẳng cho ai dùng, chỉ lúc nộp lương thực mới cho dùng thôi.

 

Vậy mà giờ chủ động cho cô bé tri thức mới đến ngày đầu mượn!

 

Kỳ lạ quá mất?!

 

Còn về tên chổi bên cạnh, bọn họ coi như thấy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-27.html.]

Cuối cùng trong tiếng bàn tán của , Minh Đại đẩy xe ba gác, theo Chu Tư Niên lên núi, thế nào cũng giống như một cô bé đáng thương tên điên áp bức.

 

Chao ôi!

 

Con bé khổ thật!

 

Bị tên điên bám lấy !

 

Chu Tư Niên:

 

Cô đừng , cô đừng , đây là đầu tiên ăn vạ khi điên, mà thành công đấy!

 

Ra khỏi làng, còn các tòa nhà che chắn, gió bấc thổi thẳng mặt hai .

 

Minh Đại mím c.h.ặ.t môi để tránh nuốt gió, lấy từ trong túi chéo một chiếc khăn quàng đỏ đội lên đầu.

 

Các cô gái, các bà vợ trong làng ai cũng một chiếc, cô đội cũng thấy lạc quẻ.

 

Ấn tay lái xe tiếp tục , thấy ấm hơn hẳn.

 

Đi vài bước, Chu Tư Niên bỗng dừng , chằm chằm chiếc khăn đỏ đầu Minh Đại.

 

Minh Đại chặn , dừng xe, quan sát một chút chỉ khăn đầu :

 

“Anh cũng ?"

 

Xoẹt, mắt sáng lên.

 

Chắc chắn là .

 

Từ chối thì hai bên giằng co, chẳng việc gì, còn khả năng đ-ánh, cô dứt khoát lấy từ túi chéo thêm một chiếc nữa.

 

Màu xanh lá cây.

 

Đưa qua nhưng Chu Tư Niên nhận.

 

Minh Đại thử quàng lên đầu , né tránh ngay, mắt vẫn chằm chằm cái đầu của cô.

 

Bất đắc dĩ, Minh Đại đành tháo chiếc khăn đầu đưa cho .

 

Quả nhiên, gã vồ lấy ngay lập tức, quàng lên đầu nhanh nhẹn thắt một cái nơ bướm.

 

Hừ, thắt nơ bướm thì giỏi lắm chắc!

 

Cô quàng chiếc khăn xanh lên, lỡ tay thắt thành nút ch-ết luôn.

 

Biết thắt nơ bướm, đúng là cũng giỏi thật.

 

Chu Tư Niên khăn đỏ, hiên ngang bước dẫn đường phía .

 

Minh Đại kéo xe chạy nhỏ theo .

 

Trên đường núi, ít xã viên lên núi nhặt củi ngơ ngác theo.

 

Tên điên lấy khăn đỏ thế ?!

 

Đứa nhỏ phía là ai?

 

Chậc chậc, thật đáng thương, chắc là tên điên bắt cóc việc !

 

Chu Tư Niên chẳng hề để ý đến ánh mắt khác, tiếp tục sải bước lớn.

 

Minh Đại vì đuổi theo nên chạy bước nhỏ, cũng rảnh để ý đến ai.

 

Thế là, hôm nay từ núi xuống làng, trong ngoài vịnh Liễu Gia đều đồn ầm lên.

 

Trong thanh niên tri thức mới đến một cô bé đáng thương tên điên nhắm trúng .

 

“Minh Đại đáng thương" cũng theo tên điên đến chân núi.

 

Nhìn vách đ-á đối diện gần như dốc 90 độ, Minh Đại ngẩn ngơ trong gió bấc!

 

Chương 21 Đáng thương quá ! Trứng vịt muối

 

Dưới vách đ-á, cô dừng , nhưng Chu Tư Niên thì .

 

Minh Đại Chu Tư Niên vách đ-á như mặt đất bằng phẳng, thoáng chốc cảm thấy nhức cả răng.

 

lẽ xưa nay leo vách đ-á để lên xuống núi đấy chứ!

 

Mặc dù giữa hai điểm, đường thẳng là ngắn nhất, nhưng đó là lúc thi thôi!

 

Đại ca ơi, ngoài đời ai thế cả!

 

Chu Tư Niên vèo vèo mấy cái biến mất tăm , để một một xe phía , vách đ-á mà thở dài.

 

 

Loading...