Mang theo kho hàng xuyên về thập niên 70, nhặt được anh chồng điên khùng - Chương 256

Cập nhật lúc: 2026-02-22 02:58:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ba Minh Đại:

 

......”

 

Hửm?!!!!!

 

Minh Đại mở cửa , Chu Tư Niên vẻ mặt mất kiên nhẫn dắt con ngựa .

 

Hóa , kẻ nửa đêm đến nhà tiểu đ-âm sầm cửa chính là con tiểu mã vương mà Chu Tư Niên cưỡi chiều nay.

 

Con ngựa lúc đang sát bên cạnh Chu Tư Niên, cái đầu ngựa to lớn cứ dụi , cái lưỡi chẳng thèm đếm xỉa đến vẻ chê bai của Chu Tư Niên mà cứ l-iếm lấy l-iếm để bàn tay , rõ ràng là vẫn còn đang nhớ nhung viên kẹo mà Chu Tư Niên cho nó ăn chiều nay.

 

Võ Chùy Chùy thể tin nổi nó:

 

“Sao nó ở đây?

 

Lẽ ở trong chuồng ngựa chứ?!"

 

Bạch Liên Hoa tiếp lời:

 

thế!

 

Quan trọng là, nó tìm đến đây?"

 

Minh Đại bật đèn pin lên, con ngựa đang nũng với Chu Tư Niên, cảm thấy đau đầu.

 

“Chắc là nhớ viên kẹo Chu Tư Niên cho nó ăn ban ngày nên nửa đêm tự tìm đến đây , trí nhớ của loài ngựa khá đấy, lúc từng đến chỗ tiểu ?"

 

Bạch Liên Hoa sực nhớ :

 

“Lúc chuyển nhà, cả dắt nó tới giúp mấy ."

 

Minh Đại gật đầu, đó dở dở :

 

“Đây cũng là một con ngựa tham ăn đấy, nửa đêm nửa hôm thế mà cũng tìm tới ."

 

Võ Chùy Chùy tán thành gật đầu:

 

“Chẳng , chuồng ngựa chỉ khóa mà còn canh đêm nữa, mà vẫn để nó chạy thoát ngoài ."

 

Ba đồng loạt thở dài, về phía một một ngựa bên cạnh.

 

Chu Tư Niên bực bội vòng quanh sân, tránh né con ngựa đang bám dính lấy , đồng thời thỉnh thoảng giơ tay đe dọa, đòi đ-ánh cái đầu ngựa đang ghé sát .

 

Con ngựa căn bản sợ, kiên trì nghé đầu tới dụi , thỉnh thoảng húc cho Chu Tư Niên một cái loạng choạng.

 

Cuối cùng, Chu Tư Niên chịu nổi nữa, trực tiếp trèo lên đầu tường , ánh mắt đầy ủy khuất Minh Đại.

 

Con ngựa thử vài với tới , nó cuống lên, bắt đầu kêu ré lên.

 

Thấy cả nửa thôn sắp đ-ánh thức đến nơi, Minh Đại vội vàng nhà lấy kẹo, cho ngựa ăn.

 

Ai ngờ, đợi cô gần, con ngựa cảnh giác đầu , chồm lên, từ chối sự tiếp cận của cô.

 

Chu Tư Niên thấy nó dám giơ vó về phía Minh Đại, tức giận nhảy từ tường xuống thẳng lưng ngựa, một cái tát giáng xuống, con ngựa liền ngoan ngoãn cúi đầu.

 

Minh Đại bóc vỏ viên kẹo , đưa tới.

 

Con ngựa nhe răng c.ắ.n, Chu Tư Niên véo tai nó cảnh cáo, con ngựa tình nguyện ghé gần, khi ngửi thấy mùi hương quen thuộc, lập tức đổi thái độ, móng ngựa giậm những nhịp điệu vui sướng, cuốn phăng viên kẹo sữa .

 

Được ăn kẹo con ngựa vô cùng thỏa mãn, cuốn lưỡi dư vị trong miệng, Minh Đại nhân cơ hội sờ một cái, lông ngựa đen cứng nhưng công nhận là nó chút soái khí .

 

“Bây giờ tính ?

 

Đưa nó về ?"

 

Võ Chùy Chùy Chu Tư Niên đang lưng ngựa ngáp ngắn ngáp dài và con ngựa tò mò dạo quanh sân, phẩy phẩy tay.

 

“Thôi , mai đưa, muộn thế , giờ mà qua đó về thì khỏi ngủ nghê gì nữa."

 

Minh Đại gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-256.html.]

 

Thế là bốn về ngủ, để con ngựa dạo trong sân.

 

Trong phòng ông cụ Bạch vẫn ngủ say sưa, căn bản trong nhà thêm một con ngựa.

 

Họ ngủ , con ngựa chẳng thấy buồn ngủ chút nào!

 

Sân nhỏ quá, nó chạy , thế là trong sân nhảy múa điệu “kicking", tiếng lộc cộc lộc cộc hàng xóm bắt đầu mắng mỏ.

 

Chu Tư Niên chịu nổi, ngoài nện cho con ngựa một trận, con ngựa mới chịu yên .

 

Chỉ là nhảy múa nữa, mà đổi sang ngủ, còn luân phiên cả hai phòng.

 

Qua lớp kính, thấy một cái đầu ngựa to tướng áp sát cửa sổ trong, đúng là chút kinh dị.

 

Minh Đại cạn lời đồng thời cũng loạn nữa, đắp chăn cửa sổ, chìm sâu giấc ngủ.

 

là hết chuyện đến chuyện khác!

 

Sáng sớm hôm , Võ Chùy Chùy và Bạch Liên Hoa dắt con ngựa tình nguyện về chuồng.

 

Con ngựa lề mề nhất quyết , đến khi Minh Đại cho nó ăn thêm một viên kẹo nữa nó mới chịu hài lòng.

 

Tiểu hai trả ngựa, Minh Đại và Chu Tư Niên ở trong sân đ-ánh răng.

 

Đang đ-ánh răng, Chu Tư Niên bỗng hỏi Minh Đại:

 

“Chúng thể mang nó ?"

 

Minh Đại ý của , lắc đầu:

 

“Không , nó của núi rừng, con đóng gói mang ."

 

Chu Tư Niên chút thất vọng, khó khăn lắm mới gặp một con ngựa nhát gan, từ bỏ.

 

Đảo mắt một cái, nghĩ một chủ ý !

 

Minh Đại đ-ánh răng thả hồn đó, sáng sớm nghĩ tới chuyện Võ Chùy Chùy dắt cô núi xem báu vật mà cụ ông Võ cướp , vì bỏ lỡ mất tâm tư nhỏ của Chu Tư Niên.

 

Lúc Võ Chùy Chùy và Bạch Liên Hoa dắt ngựa về chuồng, những trông chuồng ngựa còn phát hiện tiểu mã vương biến mất.

 

Tiểu mã vương thong dong tự tại, vui vẻ về nhà, để canh giữ Võ Đại Lôi mắng cho xối xả.

 

Về đến nhà, thấy ông cụ Bạch cũng dậy, đang bưng bát uống bột mì rang mà Minh Đại pha cho.

 

Minh Đại đang nấu cơm trong bếp, Chu Tư Niên nhóm lửa, hai phối hợp nhịp nhàng, cứ như một đôi vợ chồng trẻ, Bạch Liên Hoa nhe hàm răng ngốc nghếch.

 

Thằng nhóc đấy, lúc còn ngây ngô mà tìm cho một cô vợ thế , khá lắm!

 

Điểm giống chú!

 

Ăn xong cơm, thấy sự phấn khích nén nổi của Minh Đại, Võ Chùy Chùy dẫn họ núi .

 

Sau núi ngay phía nông trường, vị trí để đồ chính là hang động từng dùng để chứa lương thực trong trại lúc .

 

Sau khi giải phóng hang động bỏ trống, nên cha cô dùng để chứa đồ.

 

Minh Đại cánh cửa sắt lớn đúc bằng sắt thép, đối với thực lực đây của Võ gia trại một nhận thức cụ thể hơn.

 

Cánh cửa sắt , thu-ốc nổ cũng phá nổi !

 

Trên cửa cơ quan, Võ Chùy Chùy tiến lên thao tác một hồi, chẳng mấy chốc, cánh cửa lớn từ từ nâng lên, Minh Đại kinh ngạc thêm một nữa.

 

Cửa mở , trong một luồng gió lạnh kèm theo mùi mục nát xộc về phía họ.

 

Sau khi trong, Võ Chùy Chùy châm đuốc tường, hang động dần dần sáng lên.

 

Kho lương lớn, ở giữa để rải r-ác một đồ vật.

 

Đồ đạc bộ phủ bằng bạt che mưa quân dụng màu xanh lá cây, bên bạc màu, bám đầy bụi bặm.

 

 

Loading...