Mang theo kho hàng xuyên về thập niên 70, nhặt được anh chồng điên khùng - Chương 253
Cập nhật lúc: 2026-02-22 02:57:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Con ngựa giật , đầu ngựa nghểnh cao, hí vang hất vật xuống!”
Hai chân Chu Tư Niên kẹp c.h.ặ.t bụng ngựa, hai tay ôm c.h.ặ.t cổ nó, cố gắng hết sức dán sát lưng ngựa.
Con ngựa nhảy chồm lên dữ dội, Chu Tư Niên ôm c.h.ặ.t cứng, một một ngựa đối đầu với , ai chịu nhượng bộ .
Mấy xem bên cạnh cũng trở nên phấn khích theo!
Đặc biệt là tiểu , chân thọt cũng ngăn chú nhảy tót lên cổ vũ cho cháu ngoại!
Võ Đại Lôi thanh niên kiên nghị lưng ngựa, rạng rỡ như gió xuân, rõ ràng là vô cùng hài lòng.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, hơn một tiếng đồng hồ , cả ngựa và Chu Tư Niên vẫn ai bỏ cuộc .
Họ cũng di chuyển từ sườn núi xuống bãi cỏ phía , trong quá trình đó, con ngựa còn tâm cơ dẫn Chu Tư Niên lao về phía hàng rào, hất xuống.
Nếu Chu Tư Niên nhanh trí thì thật sự va xuống .
Sau khi thoát nạn, Chu Tư Niên nổi giận, túm lấy lông cổ ngựa mà giật xuống, đau đến mức con ngựa kêu t.h.ả.m thiết, Võ Đại Lôi xót xa thôi, gọi Chu Tư Niên là tổ tông, bảo buông tay.
Cứ như , con ngựa vẫn bỏ cuộc, vẫn cứ nhảy nhót ngừng, hất lưng xuống.
Chu Tư Niên cũng buông tay, cứ ôm c.h.ặ.t lấy, trong mắt đầy vẻ chịu thua.
Cả lẫn ngựa đều ướt đẫm mồ hôi, gió đêm thổi qua một cái, đồng loạt rùng một cái.
Minh Đại mà nhíu mày, Chu Tư Niên để cảm lạnh !
Cái hình tồi tàn mới bồi bổ xong, một trận cảm lạnh là thể đ-âm cho thêm cái lỗ nữa!
Nhìn con ngựa mệt đến mức cử động nổi nhưng vẫn khịt mũi, chịu chạy lên phía theo yêu cầu của Chu Tư Niên, Minh Đại nghĩ một cách.
“Chu Tư Niên!
Chu Tư Niên!
Lấy một viên kẹo trong túi bóc cho nó ăn!"
Chu Tư Niên trợn tròn mắt:
“Tại ?
!
Đó là của !"
Minh Đại dỗ dành :
“Anh cho nó ăn , tối về sẽ đưa thêm cho !
Nhanh lên, chúng còn về ăn cơm tối nữa!"
Nhắc đến cơm tối, Chu Tư Niên do dự, một hồi vận động, sớm đói bụng .
Suy nghĩ hồi lâu, xác nhận với Minh Đại một nữa:
“Về nhà đưa thật chứ?!
Vẫn là kẹo thỏ trắng ?!"
Minh Đại thở dài:
“ đúng!
Đưa cho !"
Lúc Chu Tư Niên mới cẩn thận lấy viên kẹo trong túi , bóc vỏ kẹo, đưa đến bên miệng ngựa.
Chỉ là mới đưa một nửa đường, dừng .
Trong ánh mắt khó hiểu của Minh Đại, nhét viên kẹo miệng , c.ắ.n đứt một nửa to mới tình nguyện đưa phần còn đến bên miệng ngựa.
Tại ngựa mệt ăn kẹo, còn thì ?!
Phải là ăn mới !
Con ngựa bàn tay mặt, định c.ắ.n xuống, há miệng một cái, cảm thấy gì đó sai sai!
Hửm?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-253.html.]
Mùi vị thơm thơm ngọt ngọt là cái gì thế !!
Con ngựa từng ngửi thấy bao giờ!
Nó ghé sát viên kẹo sữa ngửi ngửi, hếch môi lộ hàm răng to, thử thăm dò vài .
Trước khi Chu Tư Niên hết kiên nhẫn, cái lưỡi to nóng ẩm cuốn một cái, quấn lấy mẩu kẹo sữa nhỏ trong miệng.
“Eo ôi!!"
Cảm giác nóng ẩm Chu Tư Niên nhíu c.h.ặ.t mày, vung tay vẻ mặt vô cùng chê bai, cuối cùng chùi hết lên đầu ngựa.
Con ngựa đang bận rộn khám phá bí mật trong miệng, rảnh để tâm đến chuyện đỉnh đầu.
Ôi ơi!
Đây là cái mùi vị thần tiên gì thế !!!
Thơm thơm ngọt ngọt, mềm mềm dẻo dẻo, tan ngay trong... miệng?!!!
Thế là hết ?!!
Con ngựa tặc lưỡi, tìm kiếm khắp trong ngoài một lượt, xác định vị ngọt thơm cuối cùng cũng biến mất !
Sốt ruột, nó trực tiếp nhún nhảy những bước chân nhỏ tại chỗ, hí vang ngẩng đầu, chạm tới cái giống loài hai chân lưng.
Những bước nhảy mượt mà và tiếng hí uốn lượn , thế nào cũng giống như đang nũng.
Minh Đại con ngựa đang dùng đủ chiêu trò để đòi kẹo, suýt chút nữa thì phun !
Vẻ mặt của Võ Đại Lôi ở bên cạnh thì kỳ quái.
Cái điệu bộ xu nịnh lấy lòng , còn là con ngựa bướng bỉnh nữa ?
Con ngựa sở dĩ nuôi riêng đỉnh núi là nguyên nhân, trong đàn cũ của nó, ngày ngày khiêu khích cha nó, cũng chính là mã vương đương nhiệm, vì còn nhỏ đ-ánh , c.ắ.n cho đầy vết thương cũng chịu khuất phục.
Còn với những con ngựa khác, nó càng gây vô cuộc ẩu đả, ngựa thương là chuyện thường xuyên xảy .
Võ Đại Lôi còn cách nào khác, mới cách ly nó , hy vọng thể mài giũa tính tình của nó.
cũng giống như lúc đầu, ai thể cưỡi con ngựa , leo lên là cơ bản sẽ lật nhào.
Đó còn là tất cả, khi hất xuống, con ngựa còn đuổi theo để c.ắ.n, tính tình thật sự quá lớn!
Những phù hợp trong thôn đều thử qua , ai thu phục nó.
Võ Đại Lôi cũng là thấy khí chất Chu Tư Niên tầm thường, thủ nhanh nhẹn, nên mới để thử xem.
Không ngờ thằng nhóc thật sự , kiên trì lâu như .
bướng bỉnh thì vẫn là bướng bỉnh, chính là vì con ngựa thà ch-ết chịu khuất phục.
Lúc ông từng thử nhốt nó trong chuồng cho nhịn đói, bỏ đói cho nó phục, tiếc là thành công, ngựa thà nhịn đói đến ch-ết cũng cho lên cưỡi.
mà, bây giờ là tình huống gì đây?!
Nhìn con ngựa bướng bỉnh bắt đầu chạy theo bãi cỏ nhỏ sự điều khiển của Chu Tư Niên, Võ Đại Lôi cảm thấy thật huyền ảo.
Vậy nên, một viên kẹo là xử lý xong con ngựa bướng bỉnh ?
À , là nửa viên!
Nửa viên còn là Chu Tư Niên ăn .
Dở dở , ông cảm thán, đúng là già , quên mất cái thói quen thích ăn ngọt của loài ngựa.
Chao ôi, cũng là do họ đói quen , thời buổi còn đủ no, ai mà nghĩ đến chuyện cho ngựa ăn kẹo cơ chứ?
Bạch Liên Hoa Chu Tư Niên cưỡi ngựa trở về, vẻ mặt đầy tự hào.
Lúc , đám trai trẻ trong thôn đều đến thử chinh phục con mã vương tương lai , bản chú vì vấn đề sức khỏe nên thể tới .
Tuy đám trai trẻ trong thôn cũng đều thất bại cả, nhưng ngăn cản việc họ nhạo chú thể .
Bây giờ, ngựa cháu ngoại chú thuần phục !
Chú xem thử, cái thằng ranh nào còn dám nhạo lão t.ử nữa!
Chu Tư Niên vẻ mặt phấn khích nhảy xuống ngựa, thèm con ngựa đang lưu luyến rời, chạy thẳng về phía Minh Đại.