Mang theo kho hàng xuyên về thập niên 70, nhặt được anh chồng điên khùng - Chương 252

Cập nhật lúc: 2026-02-22 02:57:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Minh Đại theo hướng tay chỉ, đỉnh núi mới nhú sắc xanh non cái gì đó đang chuyển động.”

 

“Ngựa!

 

Minh Đại!

 

Là ngựa!"

 

Minh Đại nheo mắt , đúng là ngựa thật!

 

Võ Chùy Chùy mỉm giải thích:

 

“Là ngựa, nông trường bên của chúng một nửa là ruộng đồng, một nửa là bãi chăn ngựa, thể những con ngựa nhất của cả vùng núi Liêu Vọng đều đến từ nông trường chúng !"

 

Minh Đại môi trường xung quanh gật đầu, quả thực thích hợp để nuôi ngựa.

 

“Minh Đại, chúng xem , xem !"

 

Minh Đại Võ Chùy Chùy, cô hiệu vấn đề gì, dẫn ba qua đó.

 

lên núi, tuy là dốc thoải nhưng Bạch Liên Hoa vẫn chật vật.

 

Võ Chùy Chùy kiên nhẫn đợi chú, khi cần thì đưa tay đỡ một cái, phần lớn để chú tự .

 

Sự tương tác ngọt ngào của đôi vợ chồng trẻ khiến Minh Đại suốt quãng đường đều nở nụ dì.

 

Tiếc là, một kẻ phá đám khí là Chu Tư Niên ở đó.

 

Anh đang nôn nóng xem ngựa, mà tiểu cứ lững thững lê bước thế , mà nhịn nổi!

 

Ngay lúc Võ Chùy Chùy định đưa tay kéo tiểu một cái, hoa mắt một cái, biến mất!

 

Võ Chùy Chùy:

 

“Hả?!!!”

 

Vị hôn phu to đùng của !!!

 

Rất nhanh, tiếng kêu của Bạch Liên Hoa cho cô vị trí cụ thể.

 

Chu Tư Niên coi Bạch Liên Hoa như một cái bao tải, vác lên vai, khóa c.h.ặ.t vị trí đỉnh núi, sải bước chạy vọt .

 

Ở đó một con “ngựa trong mộng" đang vẫy gọi !

 

Bạch Liên Hoa cái vai g-ầy của dày, bữa trưa suýt nữa thì nôn hết, suốt đường la oai oái xông lên phía .

 

Minh Đại và Võ Chùy Chùy , bất đắc dĩ đuổi theo.

 

Lên đến núi, Chu Tư Niên quẳng tiểu xuống đất, chạy về phía con thần câu màu đen mà nhắm trúng từ chân núi.

 

Minh Đại hành động cho hú hồn, rằng, lúc tiểu còn mong manh hơn cả sinh viên đại học nữa!!

 

May mà khi tiểu chạm đất, Võ Chùy Chùy đỡ chú.

 

Minh Đại ngại ngùng tới, xem cho tiểu .

 

Tiểu nôn khan vài tiếng, xua xua tay, hiệu .

 

Minh Đại dáng vẻ nước mắt giàn giụa, mũi đỏ ửng của chú mà chút đành lòng, cô nàng Chùy Chùy càng xót xa hơn.

 

Minh Đại Chu Tư Niên đang xoay quanh con ngựa, cảm thấy đau đầu.

 

Cô nàng Chùy Chùy thì ý trách móc Chu Tư Niên, dù cũng cố ý, điều về suốt cả đoạn đường cô trông chừng tiểu kỹ, chỉ sợ một cái để ý, Chu Tư Niên sẽ tháo rời tiểu mất.

 

Ba tới, Chu Tư Niên.

 

Trên cả sườn cỏ, chỉ duy nhất một con ngựa đang gặm cỏ, thấy đến cũng sợ, thong dong lựa chọn những lá cỏ thích.

 

Con ngựa trông cao hơn 2 mét, mắt sáng, lông đen bóng, cộng với bốn chân to khỏe, trông thật sự .

 

Chu Tư Niên phấn khích đưa tay , sờ một cái!

 

con ngựa rõ ràng tính khí , cùng đẳng cấp với con ngựa nhát gan ở Liễu Gia Loan, nó những sợ Chu Tư Niên mà còn khiêu khích đ-á hậu về phía .

 

Sự phấn khích trong mắt Chu Tư Niên càng thêm mãnh liệt, kìm mà mím môi, xoẹt một cái rút con d.a.o găm lưng .

 

Minh Đại:

 

!!!

 

Thế !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-252.html.]

 

Võ Chùy Chùy/

 

Bạch Liên Hoa:

 

“Hả?!!

 

Cháu ngoại định gì thế!!”

 

“Ê ê!

 

Làm cái gì thế hả!!!"

 

Lúc Chu Tư Niên đang nóng lòng thử thì chân núi hét to về phía , lâu , một đàn ông lực lưỡng lên, chiều cao chỉ thấp hơn Chu Tư Niên một chút nhưng bề ngang thì rộng gấp đôi .

 

“Anh cả!"

 

Sau khi tới, Võ Chùy Chùy và Bạch Liên Hoa cùng gọi.

 

“Anh cả, đây là Chu Tư Niên cháu ngoại của Liên Hoa, đây là Minh Đại bạn của Tư Niên, là một bác sĩ, họ qua thăm Liên Hoa và lão cha, em đưa họ lên núi dạo một vòng.

 

Tiểu Minh thanh niên trí thức, đây là cả của chị, Võ Đại Lôi, hai đứa cứ gọi là đại bác nhé."

 

Minh Đại kéo Chu Tư Niên đang tình nguyện chào .

 

Võ Đại Lôi là một đàn ông trung niên chừng bốn mươi tuổi, đen, vẻ mặt nghiêm nghị, cộng với hình vạm vỡ, trông chút đáng sợ.

 

Thấy là , ông thả lỏng hơn nhiều, đáp , hai , đặc biệt là Chu Tư Niên đang con ngựa một cách say đắm.

 

“Thích ngựa ?"

 

Chu Tư Niên thèm để ý đến ông, chỉ chăm chú con ngựa đang thong dong gặm mầm non bên cạnh.

 

Võ Đại Lôi cũng giận, chỉ tay con ngựa đang ăn cỏ:

 

“Thích con ?

 

Có mắt đấy!

 

Đây là con trai của mã vương, mã vương nhiệm kỳ tới, kiêu ngạo lắm, từng ai cưỡi lên ."

 

Chu Tư Niên đầu , nhưng đôi tai thì động đậy.

 

Minh Đại vốn hiểu rõ những hành động nhỏ của liền , xong , nhắm trúng .

 

Thấy Chu Tư Niên vẫn thèm để ý đến , Võ Đại Lôi ha ha hai tiếng:

 

còn đang định để thử xem, thể thuần phục con ngựa hung dữ ?

 

Thanh niên trong thôn chúng đều thử qua , bộ đều nó hất xuống hết.

 

Cậu hứng thú thì thôi !"

 

Câu dứt, Chu Tư Niên xoay ngoắt đầu !

 

“Thế nào mới tính là thuần phục ?!"

 

Võ Đại Lôi lộ một nụ đắc ý:

 

“Có thể cưỡi nó chạy một vòng bãi cỏ thì tính là thuần phục !"

 

Chu Tư Niên nóng lòng thử, con ngựa đang thong dong ăn cỏ, càng thêm phấn khích.

 

Minh Đại thì đau đầu, lo lắng Chu Tư Niên mới sảng khoái đồng ý xong.

 

Võ Chùy Chùy an ủi cô:

 

“Không , cả trông chừng , cả học thuần ngựa từ nhỏ, canh chừng sẽ vấn đề gì ."

 

Minh Đại nỡ cho cô , cô sợ Chu Tư Niên thương, mà là sợ Chu Tư Niên tay nặng nhẹ con ngựa thương.

 

Chương 181 Chu Tư Niên thuần phục con ngựa bướng bỉnh

 

Chu Tư Niên xoay quanh con ngựa, tìm kiếm cơ hội nhảy lên.

 

Con ngựa thong dong gặm cỏ, chẳng mảy may để ý đến cái giống loài hai chân cứ lượn lờ quanh .

 

Võ Đại Lôi theo bên cạnh, cảnh giác gật đầu, là một vững vàng, hề nóng vội, cũng tự phụ, quan sát thời thế, như mới thể một đòn trúng đích!

 

Bất thình lình, ngay khoảnh khắc con ngựa , Chu Tư Niên nắm bắt cơ hội, đột nhiên nhảy vọt lên, nhảy tót lên lưng ngựa!

 

 

Loading...