Mang theo kho hàng xuyên về thập niên 70, nhặt được anh chồng điên khùng - Chương 251

Cập nhật lúc: 2026-02-22 02:57:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

mà, thật sự hại ch-ết Bạch Tĩnh Nghi là họ ?”

 

Sau khi lấy bình tĩnh, Bạch Liên Hoa quệt ngang mặt, với Minh Đại:

 

“Để cháu xem trò , tiểu Minh thanh niên trí thức, chú sẽ uống thu-ốc đầy đủ, bệnh tình phiền cháu cứ giấu Chùy Chùy nhé."

 

Minh Đại gật đầu.

 

Thu-ốc sắc xong, Võ Chùy Chùy gọi Bạch Liên Hoa và ông ngoại uống thu-ốc.

 

Bạch Liên Hoa vẻ mặt hạnh phúc nhận lấy bát thu-ốc để nguội, ngửa đầu uống ực một , nhanh hết sạch một bát.

 

Chu Tư Niên hoài nghi chú uống bát canh đắng ngắt mà mặt biến sắc, chút nghi ngờ thu-ốc Minh Đại cho uống đây là thu-ốc giả.

 

Thế là cầm lấy cái ấm thu-ốc đổ sạch, rót một ít canh thu-ốc uống.

 

Minh Đại hài lòng khuôn mặt nhăn nhó vì đắng, cho chừa cái thói dám nghi ngờ cho uống thu-ốc giả !

 

Ngay lúc đều tập trung khuôn mặt khổ qua của Chu Tư Niên, ông cụ Bạch ở bên cạnh tự giác bưng bát thu-ốc lên.

 

Ông cụ ngây thơ học theo dáng vẻ của con trai , giơ bát thu-ốc lên đổ miệng.

 

“Phụt!!!

 

Oẹ~~~~"

 

Không hề chuẩn , ông cụ đắng đến mức lập tức hóa thành “s-úng b-ắn đậu", đại bộ phận canh thu-ốc phun thẳng ngoài.

 

Ba Minh Đại giật nảy , vội vàng chạy xem ông cụ sặc .

 

Chu Tư Niên vẫn còn sợ hãi đặt bát thu-ốc xuống, lấy viên kẹo trong gùi nhét miệng, lúc mới cảm thấy như sống .

 

May mà ông cụ chỉ là nôn chứ sặc.

 

bây giờ ông cực kỳ kháng cự bát thu-ốc và mùi vị , nhất quyết chịu uống nữa, ép quá, ông phắt dậy bỏ chạy.

 

Bạch Liên Hoa chỉ còn cách bưng bát thu-ốc thọt chân đuổi theo phía , nhưng chạy nhanh bằng cha .

 

Minh Đại và Võ Chùy Chùy ở bên cạnh giúp đỡ bao vây, nhưng ông cụ Bạch thà ch-ết khuất phục, nhất định chịu há miệng.

 

Cuối cùng, Chu Tư Niên nổi nữa, giật phắt bát thu-ốc tay Bạch Liên Hoa, tới mặt ông cụ Bạch đang chịu há miệng, đưa tay c.h.ặ.t một cái yết hầu của ông.

 

“Oẹ!~~~"

 

Chỉ một cái, ông cụ buộc há to miệng, Chu Tư Niên thuận thế nhét bát thu-ốc , ngửa đầu đổ một cái, ực ực, canh thu-ốc trôi tuột xuống họng.

 

Lấy bát , đợi ông cụ hóa thành s-úng b-ắn đậu, Chu Tư Niên nhét ngay một viên kẹo miệng ông.

 

Vị ngọt tức thì xua tan vị đắng, ông cụ Bạch mím c.h.ặ.t môi, nén cảm giác nôn.

 

Ba Minh Đại bộ động tác cho uống thu-ốc lưu loát như nước chảy mây trôi của Chu Tư Niên cho rớt cả cằm!

 

Nhìn ông cụ vui vẻ ăn kẹo, họ kìm mà giơ ngón tay cái lên.

 

Giỏi!

 

Thật sự là quá giỏi!!

 

Chu Tư Niên kiêu ngạo hếch cằm lên, chẳng qua là nhiều nên quen tay thôi!

 

Hu hu, đổ thu-ốc như mà!

 

Gần đây ý kiến nhiều, hôm nay bỏ “mồi nhử" nữa!

 

Không bỏ mồi nhử nữa!!

 

Đến chọn tên sách nào, thích cái nào thì b-ình lu-ận tên sách đó nhé, sẽ chọn 5 b-ình lu-ận đầu tên sách:

 

《Xuyên thư những năm 70, nhật ký cứu rỗi của cặp đôi điên phê》

 

《Những năm 70:

 

Người nuôi nấng Tiểu Minh và công chúa điên phê của cô

 

《Mang theo kho hàng xuyên về những năm 70, nhặt một tên điên chồng》

 

《Xuyên thư đến những năm 70, mời công chúa phát điên》

 

《Xuyên thư những năm 70:

 

Sổ tay nuôi dưỡng công chúa Niên Niên》

 

《Những năm 70:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-251.html.]

Anh điên em hỗ trợ, đ-ánh khắp cả huyện đối thủ》

 

《Cứu rỗi những năm 70:

 

Ngoan nào, em cưng chiều !》

 

Mời các công chúa bỏ phiếu!

 

Ngày mai sẽ chốt bìa sách !

 

Cảm ơn các công chúa cung cấp tên sách nhé!

 

Yêu !!

 

Chương 180 Thần câu

 

Uống thu-ốc xong một lúc, ông cụ Bạch buồn ngủ.

 

Sau khi sắp xếp cho ông nghỉ giường, Võ Chùy Chùy mời Minh Đại và Chu Tư Niên dạo quanh thôn.

 

Nông trường lớn, các liên đội đều sống xung quanh những mảnh ruộng mà phụ trách.

 

Ruộng của thôn họ Võ là khu vực lớn nhất trong bộ nông trường, vị trí địa lý ở đây là một nửa núi một nửa ruộng, vì phần lớn là đất khô, chủ yếu trồng cây lấy dầu.

 

Bốn xuất hiện trong thôn thu hút ánh .

 

Những lườm nguýt họ đầy khó chịu, chính xác là lườm tiểu , đa là thanh niên ngoài 20 tuổi;

 

Những ngang qua với ánh mắt đầy oán hận, các cô gái chồng, cũng những vợ trẻ, đều là những từng yêu tiểu đáp ;

 

Số còn là đủ kiểu ánh mắt chê bai.

 

Minh Đại dạo một lúc mà cảm thấy áp lực lớn, tiểu mà xem, cứ như việc gì Chùy Chùy dìu, hai nồng nàn thắm thiết, hạnh phúc bao.

 

Thật sự thể khâm phục tiểu tim quá lớn!!

 

Đến đầu thôn, tình cờ gặp Thập Ngũ gia đang lườm Chu Tư Niên, ông cụ rõ ràng vẫn còn đang giận.

 

Võ Chùy Chùy thấy Thập Ngũ gia liền tiến lên chào hỏi.

 

“Thập Ngũ gia, ông đây thế ?

 

Ở đây cũng chẳng ai chuyện với ông."

 

Thập Ngũ gia hầm hầm lên tiếng:

 

“Cha cháu bảo ông với cháu, buổi tối dắt theo cái thằng hồ ly tinh nam với cái thằng ranh con mới đến về nhà ăn cơm!"

 

Nói xong ông hầm hầm bỏ .

 

Minh Đại bóng lưng ông, nghi ngờ ông là tàu hỏa thành tinh, “hừ hừ" thế , trong phút chốc cô chút nhớ Liễu Tam gia .

 

Cùng là các ông cụ, Liễu Tam gia đáng yêu hơn nhiều!

 

Võ Chùy Chùy cũng ông cho ngơ ngác, Minh Đại và Chu Tư Niên:

 

“Hai đắc tội ông ?"

 

Thế là Minh Đại kể chuyện hồi sáng.

 

Bạch Liên Hoa ha ha thành tiếng, kiễng chân vỗ vỗ vai đứa cháu ngoại:

 

“Cháu ngoan, tức ch-ết lão già đó !

 

Lão già đó tức giận với các cháu là vì chú đấy.

 

Trước khi chú đến, cha Chùy Chùy định gả Chùy Chùy cho cháu trai lão , tiếc là chú đến , Chùy Chùy thèm cái thằng cháu như cóc ghẻ của lão mà chọn chú.

 

Nên lão cứ gọi chú là hồ ly tinh nam, chú thế nào cũng thuận mắt.

 

Đừng để ý lão !"

 

Võ Chùy Chùy cũng xin theo:

 

“Tính tình Thập Ngũ gia đúng là thật, cháu sẽ với cha cháu, hai chịu khó nhịn một chút nhé, ngại quá!"

 

Minh Đại xua tay, so đo với cái ông già hồ đồ thì đáng.

 

“Minh Đại!

 

Nhìn kìa!"

 

Hai đang chuyện, Chu Tư Niên bỗng nhiên trở nên phấn khích, chỉ tay về phía đỉnh núi, gọi Minh Đại.

 

 

Loading...