“Ông cụ Bạch quan sát Chu Tư Niên một lúc, bê ghế dậy, sát cạnh .”
“Đồng chí nhỏ, cháu tên là gì ?"
Chu Tư Niên ngoan ngoãn trả lời:
“Cháu tên là Chu Tư Niên, ông thể gọi cháu là Niên Niên ạ."
Ông cụ nheo mắt kỹ:
“Niên Niên?
Ta dường như cũng một đứa trẻ tên là Niên Niên, lớn như cháu, cũng là một đứa con trai."
Chu Tư Niên im lặng , vết thương đầu bắt đầu thấy đau.
Minh Đại và Bạch Liên Hoa dừng cuộc trò chuyện, lặng lẽ quan sát một già một trẻ bên cạnh.
“Niên Niên , cháu quen Tĩnh Nghi ?
Có Tĩnh Nghi nhà ?"
Chu Tư Niên đôi mắt đỏ lên, lắc đầu:
“Cháu ạ."
Ông cụ Bạch :
“Sao ?
Có cháu cũng thích Tĩnh Nghi nhà , cho cháu nhé, Tĩnh Nghi nhà lắm, giống nó, cháu đừng nữa, cho cháu xem ảnh của Tĩnh Nghi."
Ông cụ run rẩy lấy từ trong ng-ực một tấm ảnh nhỏ, bên là Bạch Tĩnh Nghi thời sinh viên, trông giống với , hèn chi ông cụ nhận nhầm .
Chu Tư Niên tấm ảnh trong lòng bàn tay ông ngoại, mắt bỗng thấy choáng váng, trong khi đầu đau như b.úa bổ, trong não điên cuồng lóe lên những mảnh ký ức vụn vặt hỗn loạn.
Minh Đại thấy tình hình , lập tức rút kim châm , tay chân nhanh nhẹn đ-âm xuống.
Bạch Liên Hoa an ủi ông cụ Bạch đang lảm nhảm, lo lắng Chu Tư Niên đang vã mồ hôi lạnh đầy đầu.
Sức khỏe ông cụ Bạch , lảm nhảm một lúc là bắt đầu ngáp, Bạch Liên Hoa khập khiễng đỡ cha già phòng nghỉ ngơi.
Minh Đại Chu Tư Niên đầu đầy kim châm, ông cụ Bạch lú lẫn và què chân, thở dài.
Dây thừng đứt ở chỗ mảnh, nhà họ Bạch cũng quá t.h.ả.m .
Chu Tư Niên nhắm mắt, sắc mặt tái nhợt, giọng phụ nữ ôn nhu hòa lẫn với những cuộc tranh cãi kịch liệt vang vọng trong não bộ, kích thích các gân xanh nơi thái dương nhảy dựng lên.
Sau khi Bạch Liên Hoa dỗ ông cụ ngủ xong, bên bàn lo lắng Minh Đại xoa bóp cho Chu Tư Niên.
“Thằng bé chứ?"
Minh Đại bóp trả lời:
“Không , một lát nữa là thôi, hiện tại hồi phục gần hết , chỉ đợi phẫu thuật lấy mảnh đ-ạn trong đầu là ."
Bạch Liên Hoa ánh mắt trầm mặc gật đầu.
Nhà họ Bạch xảy chuyện, cha đưa , cả quản chế, chị gái tự sát, đ-ánh què chân theo cha xuống đây cải tạo, đó Niên Niên cũng gặp chuyện.
Khoảng thời gian đó thực sự sợ hãi, sợ rằng Niên Niên sẽ bao giờ nữa.
Cũng may, cuối cùng Yến tìm thấy thằng bé.
Anh thăm Niên Niên, nhưng vì canh gác nên thể rời khỏi nông trường, chân cẳng tiện, cha già còn đang lâm bệnh, nên mãi vẫn .
Không ngờ Niên Niên tới thăm họ .
Tuy rằng từ nhỏ hai cháu gặp là cãi vã đ-ánh nh-au, nhưng Bạch Liên Hoa vẫn thương đứa cháu ngoại “oan gia" , dù đây cũng là giọt m-áu duy nhất chị gái để !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-245.html.]
Sau khi chuyện Niên Niên gặp nạn còn bàn tay của nhà họ Chu, Bạch Liên Hoa hận đến mức nghiến nát răng, thầm hận lúc đó đ-ánh ch-ết cái tên khốn khiếp Chu Trọng Minh luôn!
Đồng thời cũng oán trách cha lú lẫn, là ông lầm , gả chị gái cho một con sói mắt trắng như !
cha lẩm cẩm nhận nhầm thành chị gái, lúc nào cũng đòi tìm chị về nhà, nỡ kích động ông thêm nữa.
Cha chắc hẳn hối hận từ lâu nhỉ?
Tiếc là, chị gái như của , bao giờ nữa!
Nhìn Chu Tư Niên đang mang vẻ mặt đau đớn, Bạch Liên Hoa thầm thề, và nhà họ Chu đời , ch-ết thôi!
Chương 176 Món quà của Chu Tư Niên
Sau cơn đau, Chu Tư Niên mở mắt, thấy ánh mắt quan tâm của hai , khóe miệng nặn một nụ gượng gạo.
Minh Đại đôi mắt vằn tia m-áu của , vẫn chút lo lắng, lâu mất kiểm soát như .
“Anh chứ?"
Chu Tư Niên từ từ lắc đầu, về phía Bạch Liên Hoa:
“Cậu thể cho cháu xem ảnh của một chút ?"
Bạch Liên Hoa Minh Đại với tư cách là bác sĩ , thấy Minh Đại gật đầu mới phòng.
Chu Tư Niên đôi chân khập khiễng của , thấy khó chịu, củ khoai tây nhỏ vốn lùn , giờ còn t.h.ả.m hơn.
Minh Đại an ủi :
“Lát nữa em xem cho , chắc là vẫn còn chữa ."
Chu Tư Niên cảm kích với Minh Đại:
“Còn cả ông ngoại nữa, cũng phiền em ."
Minh Đại gật đầu, chút hiểu lời của thị trưởng Ngụy , hai gặp mặt là đấu khẩu, nhưng cũng ngăn việc họ quan tâm lẫn .
Chẳng mấy chốc, Bạch Liên Hoa cầm ảnh , đưa cho Chu Tư Niên.
Chu Tư Niên cầm trong tay, chăm chú kỹ.
Người trong ảnh trông còn trẻ hơn cả bây giờ, trong bức ảnh đen trắng, bà trông chút thanh lạnh, nhưng Chu Tư Niên , giọng của bà dịu dàng, vòng tay bà cũng ấm áp.
“Minh Đại, em xem, của !"
Minh Đại thiếu nữ rạng rỡ trong ảnh, nghiêm túc gật đầu, thực sự , mang một vẻ khác hẳn với Bạch Liên Hoa.
Người lẽ vì những đả kích thời niên thiếu mà cả bao phủ một cảm giác đẽ mong manh đến u ám, đến mức khiến thấy xót xa.
Còn Bạch Tĩnh Nghi trong ảnh đang ở thời thiếu nữ rực rỡ, vẫn trải qua những chuyện tồi tệ , khuôn mặt thanh tú, vẻ sống động và linh hoạt trong ánh mắt là thể giấu giếm .
“Tất nhiên , cháu ngày đó là hoa khôi của đại học Kinh Đô đấy, là một tiểu thư khuê các chính hiệu, theo đuổi chị thể xếp hàng từ đông thành sang tây thành, nếu tại lão già mù mắt, thì chị cũng đến mức ch-ết trẻ như ."
Tranh thủ lúc Chu Tư Niên ý thức tỉnh táo, Minh Đại kể những lo lắng của thị trưởng Ngụy.
Thế nên lúc Bạch Liên Hoa cũng năng lập lờ, sợ kích động đến .
Quả nhiên Chu Tư Niên hiểu, cứ ôm lấy bức ảnh mà ngắm say sưa.
Hồi lâu, nhỏ giọng hỏi:
“Còn bức ảnh nào khác ạ?
Có thể cho cháu một tấm ?"
Bạch Liên Hoa đứa cháu ngoại ngày nhỏ kiêu ngạo đến mức ai bằng, giờ trông tội nghiệp thế cũng thấy xót lòng.
ảnh thực sự còn nữa, lúc họ đưa cải tạo chẳng mang theo gì, tấm ảnh là do Yến gửi tới để an ủi lão già, cũng còn tấm nào khác.