Mang theo kho hàng xuyên về thập niên 70, nhặt được anh chồng điên khùng - Chương 224
Cập nhật lúc: 2026-02-22 02:55:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cả hai liều mạng vùng vẫy, nhưng Cát Nhị và Trương Tam dọa suốt một đêm, vất vả lắm mới gặp , liền ôm c.h.ặ.t lấy thắt lưng Liễu Đại Trụ và Liễu Quốc Cường buông, mặc cho những đàn ông xung quanh kéo thế nào cũng tách họ khỏi Liễu Đại Trụ và Liễu Quốc Cường.”
Cuối cùng, hết cách, Liễu Quốc Cường và Liễu Đại Trụ chỉ đành đen mặt, lôi kéo họ về thôn.
Sau khi đuổi dân làng đang xem náo nhiệt , những còn ở đầu thôn là mấy cán bộ chủ chốt của thôn và những ở xem náo nhiệt một cách quang minh chính đại, ví dụ như:
“Chu Tư Niên và Minh Đại.”
Lúc Liễu Khánh Dân tìm tấm ga trải giường rách cho hai quấn tạm, nên miễn cưỡng thể .
Chỉ là hai vẫn như ôm cọc cứu mạng, ôm c.h.ặ.t Liễu Đại Trụ và Liễu Quốc Cường buông, khiến hai tức đến nghẹn họng.
Liễu Đại Trụ sức đẩy xuống, càng đẩy càng ôm c.h.ặ.t, cuối cùng ông đành thỏa hiệp, bịt mũi hỏi.
“Hai gì thế?
Sao ban ngày ban mặt chạy đến thôn giở trò lưu manh?!"
Đáng tiếc là hai sợ đến ngốc nghếch , một la hét lợn rừng tinh!
Một la hét đừng mà!
Không lấy một lời hồi đáp đàng hoàng.
Ngay lúc , Hàn Quốc Đạt bên cạnh xem náo nhiệt , do dự gần, với đàn ông đang ôm c.h.ặ.t Liễu Đại Trụ.
“Cát Nhị?
Có Cát Nhị ?"
Vừa ở núi, mặt của hai phân heo trét kín mít, ông nhận .
Lúc Cát Nhị dữ dội, nước mắt rửa trôi một ít phân heo, ông mới nhận , đây là Cát Nhị thường xuyên theo Chủ nhiệm Mã của Ủy ban Cách mạng xuống công xã.
Chỉ là, Cát Nhị hiện tại, so với Cát Nhị luôn oai phong lẫm liệt theo bên cạnh Chủ nhiệm Mã trong ấn tượng của ông khác hẳn!!
Nếu vì nốt ruồi tính nhận diện cao mặt , thì ông thực sự nhận !
Sau khi hỏi liên tiếp vài câu, dường như cái tên Cát Nhị mang cho cảm giác an , im lặng Hàn Quốc Đạt hai cái, mà chậm rãi buông tay đang ôm Liễu Đại Trụ , nhân lúc Hàn Quốc Đạt kịp phản ứng ôm chầm lấy ông .
Hàn Quốc Đạt:
!!!!
Liễu Đại Trụ ngay lập tức tự do liền chạy xa, sợ hãi Cát Nhị đang treo c.h.ặ.t Hàn Quốc Đạt, xoa xoa cái lưng đau nhức.
Suýt nữa thì lấy mất cái mạng già của ông !
Liễu Quốc Cường bên cạnh thèm đến phát !
Liễu Khánh Dân đến bên cạnh Hàn Quốc Đạt đang siết đến trợn trắng mắt:
“Hàn đội trưởng, ông quen hai ?"
Hàn Quốc Đạt cố gắng gật đầu:
“Họ là của Chủ nhiệm Mã bên Ủy ban Cách mạng."
Ủy ban Cách mạng?
Liễu Khánh Dân và Liễu Đại Trụ mò gần , lông mày nhíu c.h.ặ.t.
So với đám ở công xã, họ càng tiếp xúc với của Ủy ban Cách mạng.
Cân nhắc kỹ lưỡng, Liễu Khánh Dân và Liễu Đại Trụ quyết định hỏi han gì nữa, gọi Liễu Tam gia đ-ánh xe, định học theo thôn Tây Hà, trực tiếp đưa đến công xã luôn!
Mặc kệ các đến đây gì, chúng thì liên quan gì đến vịnh Liễu Gia chúng !!
Chương 161 Bị chà đạp, em cứng như thép của ơi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-224.html.]
Minh Đại và Chu Tư Niên xe chở Liễu Quốc Cường, Hàn Quốc Đạt và những “vật treo" họ rời , lúc mới thỏa mãn về phía ruộng.
Mồi nhử rắc xuống, thể câu con cá lớn hơn , xem Chủ nhiệm Mã nỗ lực thôi!
Trong văn phòng công xã, Phùng Kim Bảo tạm thời tiếp quản công việc của Vương Hữu Tài.
Hết cách, gia đình Vương Hữu Tài hiện vẫn đang thu trong bệnh viện công xã, thà ch-ết cũng chịu về nhà.
Mã Anh Long cũng ở đó, vị trí của Vương Hữu Tài, chờ đợi tin tức từ núi.
Không đúng quy định, nhưng Phùng Kim Bảo cũng dám gì thêm.
Ngay lúc ông đang suy nghĩ vẩn vơ, một tràng tiếng bước chân dồn dập lao văn phòng.
Triệu Tứ theo Mã Anh Long nhanh ch.óng đến bên cạnh ông , ghé tai gì đó.
“Cái gì?!"
Ông vụt dậy, trừng mắt Triệu Tứ.
Sau khi đối phương gật đầu, ông với khuôn mặt vô cùng khó coi lao ngoài.
Phùng Kim Bảo cánh cửa đẩy mạnh đung đưa qua , chút hiểu chuyện gì đang xảy ?
Bệnh viện công xã, bác sĩ vô cùng đau đầu hai bệnh nhân đang ôm c.h.ặ.t hai đàn ông to lớn buông.
Tuy nhiên cũng thể là do mùi phân heo họ hun cho.
Đây là bệnh nhân thứ năm đầy mùi phân heo đưa đến chỉ trong vòng một tuần ngắn ngủi.
Chẳng lẽ, dạo gần đây sở thích gì đó mà ông đang thịnh hành ?
Sao nào nấy đều thích lao chuồng heo thế?
Vốn tưởng rằng, gia đình Vương chủ nhiệm đủ vô lý , ngờ hôm nay còn quá đáng hơn.
Hai ôm theo đàn ông chạy đến , quần áo cũng biến mất tiêu, chỉ quấn một tấm ga trải giường rách mà đến.
Ông lắc đầu, hô hào mấy bác sĩ khác cùng giúp sức, nghĩ đủ cách, cuối cùng mới giải cứu Liễu Quốc Cường và Hàn Quốc Đạt.
Đợi đến khi Mã Anh Long bước phòng bệnh, thấy chính là hai đang ôm tấm ga giường thút thít.
Đây vẫn là em cứng như thép của ông !!
Mã Anh Long sững sờ tại chỗ, ngờ những gì Triệu Tứ là thật!
Nghĩ đến việc đây hai em họ sinh t.ử cũng từng , giờ cái bộ dạng hèn nhát , kích thích đến mức đau não, c-ơ th-ể ông loạng choạng vài cái, suýt chút nữa thì ngã quỵ.
Cuối cùng, vẫn là Triệu Tứ đỡ ông ngoài nghỉ ngơi, để ông bình tĩnh , cũng dành thời gian cho bác sĩ kiểm tra và điều trị.
Trong phòng, Hàn Quốc Đạt và Liễu Quốc Cường thoát nạn, gọi ngoài hỏi chuyện riêng.
Nhìn Triệu Tứ với khuôn mặt nghiêm nghị, hai hề che giấu điều gì, thành thật thuật cảnh tượng thấy sáng nay.
Mã Anh Long báo cáo, đến đoạn Cát Nhị và Trương Tam trần truồng gào thét chạy xuống núi, ông nhắm c.h.ặ.t mắt .
Trương Tam chút hèn nhát thì ông , nhưng Cát Nhị thì !
Hắn cùng ông chứng kiến ít sóng gió, giờ dọa thành thế , vấn đề trong núi là vấn đề nhỏ .
Mở mắt , ông lạnh lùng hỏi:
“Chuyện về kẻ điên hỏi ?!"
Triệu Tứ cúi đầu trả lời:
“Hỏi , hàng ngày đúng giờ cùng dân làng, thấy họ khỏi thôn, sáng nay cũng xuất hiện ở đầu thôn cùng , gì bất thường."