“Chưa đợi họ kịp phản ứng, cái mồm lợn của tân nương lợn rừng mang theo răng nanh hôn xuống!”
A a a a!!!
Ưm ưm ưm ưm!!!
Dưới màn thao tác , cả hai thành công dọa cho ngất xỉu!
Cảnh hôn đầu tiên của tác phẩm xuất hiện đây!
Tung hoa!!
Minh Đại và Chu Tư Niên nấp cây rõ mồn một, sắp điên vì hai .
Minh Đại điều khiển tân nương lợn rừng trở gian, tiếp tục quan sát bên .
Gió núi thổi qua, hai đất cái lạnh giữa hai chân cho tỉnh giấc.
Sợ đến mức tiểu quần, họ run rẩy tựa , cảnh giác xung quanh.
Trương Tam trực tiếp nấc lên:
“Anh hai!
Thực sự lợn rừng tinh mà!"
Cát Nhị vẫn cứng miệng:
“Nói... bậy!
Sau khi thành lập đất nước cho phép thành tinh, là lợn rừng trong núi tấn công chúng thôi!"
Trương Tam run giọng:
“Vậy s-úng ?!
S-úng mất !"
Lúc Cát Nhị cũng gì nữa, s-úng là tự nhiên biến mất khỏi tay !
Trong lòng hai tuyệt vọng:
“Hóa , những gì Vương Hữu Tài là thật!”
Trương Tam rốt cuộc nhịn nữa:
“Anh hai!
Chúng thôi!
Dẫu những thứ cũng của chúng !
Chúng cần bỏ mạng ở đây !"
Cát Nhị còn kịp trả lời, Minh Đại vui , cô còn chơi đủ mà!
Giây tiếp theo, giọng nữ the thé vang lên.
“Anh trai nhỏ ơi, đừng mà, chơi tiếp !
Ha ha ha~~~"
Cùng với âm thanh xuất hiện là bóng dáng tân nương lợn rừng đang lơ lửng .
Sức nặng và mùi hôi tanh quen thuộc rơi lên hai , đó là tân nương lợn rừng nguyên bản, từng tắm rửa!!
Hai dọa cho hét toáng lên lùi phía , cuối cùng rơi thẳng cái hố lớn đào xong.
Minh Đại thấy họ rơi xuống, liền điều khiển hai cái thùng gỗ mặt đất bay lên, tặng cho hai trong hố một trận mưa phân heo diện.
Hai trong hố phân heo dội lên khắp , gào ma, ma, dốc hết sức bình sinh bò lên .
Minh Đại căn bản cho họ cơ hội lên, điều khiển tân nương lợn rừng xoay tròn phía miệng hố, chỉ cần trong hố bò lên, tân nương lợn rừng sẽ tặng thêm một nụ hôn nồng cháy và húc xuống .
Cứ như vài húc qua húc , hai trong hố thành công hôn mê bất tỉnh.
Sau khi xác định ngất, Minh Đại thu tân nương lợn rừng gian, cùng Chu Tư Niên lặng lẽ xuống.
Điều khiển từ trong hố bay lên, Chu Tư Niên đeo găng tay, bóp cổ hai một cái, đảm bảo họ sẽ ngủ say hơn.
Minh Đại lấy kim châm , bảo Chu Tư Niên xé nát quần áo của hai , vứt sang một bên, châm vài cái lên họ.
Châm xong, cô giao cho Chu Tư Niên, còn thì lưng .
Chu Tư Niên theo sự sắp xếp của Minh Đại, tiên đ-ánh hai một trận, đảm bảo khắp họ đầy những vết bầm tím lớn nhỏ, đó đẩy họ lăn vài vòng trong đống phân heo đất.
Cuối cùng, lấy lông lợn rừng Minh Đại chuẩn sẵn rắc lên họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-223.html.]
Sau khi xác định cả hai đều mang bộ dạng thê t.h.ả.m như chà đạp xong, Minh Đại mãn nguyện gật đầu!
Thu dọn hết các thùng gỗ và phân heo tại hiện trường, đây là đạo cụ, để dành dùng tiếp.
Sau khi xong xuôi, hai hưng phấn xuống núi, chờ đợi vở kịch ngày mai.
Trong thời gian vụ xuân, dân vịnh Liễu Gia đều tự giác dậy sớm.
Sau khi ăn sáng xong, ngáp về phía đầu thôn, đợi .
Minh Đại và Chu Tư Niên cũng mặt, so với vẻ mệt mỏi của những khác, hai thức trắng đêm trái tinh thần vô cùng phấn chấn, thể đợi nữa mà xem trò .
Không để hai đợi lâu, tiếng hét thê lương từ đỉnh Dã Trư truyền đến, vịnh Liễu Gia ở cách xa cũng thấy rõ ràng.
Đến !
Đến !
Tiếng gào đó quá t.h.ả.m thiết, thành công đ-ánh tan cơn buồn ngủ của dân làng.
“Chuyện gì thế?
Chuyện gì thế?!"
“Ai ?!
Sáng sớm loạn thế !"
“Chắc là đứa trẻ nghịch ngợm nhà nào ?"
“Sao như tiếng từ đỉnh Dã Trư nhỉ?"
“Ha ha, lẽ là lợn rừng xuống núi ?"
Dân làng bên bàn tán xôn xao, Liễu Đại Trụ để tâm, ông thực sự sợ lợn rừng xuống núi, lỡ đụng dân làng lên núi sớm thì !
Để đề phòng bất trắc, ông gọi Liễu Khánh Dân dẫn theo những thanh niên trai tráng trong thôn, cầm cuốc xẻng về phía nơi phát âm thanh.
Tiếng gào càng lúc càng gần, cũng càng t.h.ả.m thiết hơn, khiến Liễu Đại Trụ tăng nhanh bước chân.
Ông chỉ sợ là đứa trẻ lời nào trong thôn lén lút lên núi, lợn rừng đuổi theo!
Nhóm còn kịp đến chân núi, tiếng gào trong núi chạy ngoài !
Chỉ thấy hai bóng trắng hở hang, cứ thế trần truồng chạy khỏi núi!
Không một mảnh vải che , ngoại trừ lớp phân heo đen thui , cái gì cũng mặc!
Cảnh tượng thành công khiến ở vịnh Liễu Gia phản ứng thế nào!
Vẫn là Liễu Khánh Dân phản ứng nhanh, hét lớn với dân làng đang xem náo nhiệt phía :
“Nhanh, phụ nữ !
Quay !
Đừng !"
Ông cho , những phía càng hơn!
Thế là cả vịnh Liễu Gia nổ tung, các cô dâu mới và thiếu nữ thẹn thùng bịt mặt chạy về thôn;
Các thím các bà mắng là đồ hổ chăm chú, trắng thật đấy!
Minh Đại cùng Chu Tư Niên ở vị trí quan sát nhất, còn kịp thưởng thức kiệt tác của , Chu Tư Niên xách xoay .
“Phụ nữ, đừng !"
Anh cho Minh Đại , bản một cách say sưa, đặc biệt là thưởng thức những vết thương xanh xanh tím tím hai , ban đêm rõ lắm, một đêm lắng đọng, lúc vô cùng tính nghệ thuật!
Phải là, khi trải qua buổi học đ-ánh huyệt và bẻ khớp xương, Chu Tư Niên Minh Đại dạy hư , bắt đầu hứng thú với nghệ thuật c-ơ th-ể !
Nhìn thấy , Cát Nhị và Trương Tam đang trần truồng liền kích động vô cùng, lao tới ôm c.h.ặ.t lấy Liễu Đại Trụ và Liễu Quốc Cường đang đưa tay ngăn họ .
Liễu Đại Trụ:
!!!
Ôm gì!
Liễu Quốc Cường:
“A a a!
bẩn !!!”