Mang theo kho hàng xuyên về thập niên 70, nhặt được anh chồng điên khùng - Chương 212
Cập nhật lúc: 2026-02-22 02:55:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vương Đức Phát thể kìm nén nỗi uất ức trong lòng thêm nữa, “ào" một tiếng lao tới, ôm chầm lấy bố , vật ngửa ông xuống đất.”
“Bố ơi!
Con đau quá!
Xương cốt con gãy hết !"
Vương Hữu Tài:
“Hu hu hu hu!”
“Bố ơi!
Hố xí thối quá!
Hố xí cả làng còn thối hơn nữa!
Con bao giờ hố xí nữa !"
Vương Hữu Tài:
“Á phì!
Á phì!
Á phì phì phì!”
“Bố ơi!
Con ch.óng mặt quá, con về nhà!
Con gặp !"
Cuối cùng cũng chui khỏi nách thối đến phát chua của con trai, Vương Hữu Tài hít lấy hít để.
A!
Sống !
Thối ch-ết lão t.ử !
Đám cán bộ công xã theo thấy hai bố con lăn lộn đất, phản ứng , vội vàng kéo hai dậy.
Vương Hữu Tài cách con trai tám trượng, hít sâu một .
Vất vả lắm mới thở thông , ông tức tối chỉ tay đám Liễu Gia Loan mà mắng.
“Tốt!
Các giỏi lắm!
Dám công khai bắt cóc con trai tới đây dọn hố xí cho các , còn dám đ-ánh nó nữa!
Loạn hết !
Cứ chờ đấy!
Lão t.ử gọi dân binh tới ngay bây giờ, các tính từng đứa một, đứa nào chạy thoát !"
“Á!!!!"
Chưa kịp oai xong, Chu Tư Niên bước tới một bước, “rắc" một cái bẻ gãy ngón tay ông .
Vương Hữu Tài ôm ngón tay phát tiếng kêu như lợn chọc tiết y hệt con trai .
Đám cán bộ công xã phía tập thể lùi , một ai dám tiến lên can thiệp nữa.
Vương Hữu Tài hận sợ lườm Chu Tư Niên, nếu ánh mắt thể g-iết thì Chu Tư Niên ông băm vằm từ lâu .
Chu Tư Niên thấy ông còn dám lườm, hai ngón tay dựng lên, rõ ràng là định tiến tới chọc mắt ông .
Vương Hữu Tài sợ tới mức lập tức trốn lưng Liễu Đại Trụ, Chu Tư Niên bấy giờ mới thôi.
Chương 152 Roi nhỏ đau quá !!
Không dám chọc thằng điên nữa, Vương Hữu Tài chĩa mũi dùi Liễu Đại Trụ.
“Liễu Đại Trụ!
Hôm nay ông cho một lời giải thích, thanh niên tri thức của thôn các ông chỉ bắt cóc con trai mà còn dám đ-ánh thương !
Ông gì?
Muốn tạo phản ?!"
Liễu Đại Trụ ông với vẻ mặt cạn lời, dù cũng là chủ nhiệm công xã, giữ chút thể diện hả?!
Lại còn thanh niên tri thức thôn bọn họ nữa chứ?!
Ông tưởng ông là của thôn bọn họ chắc?
Chẳng là do ông nhét bừa đấy thôi!!
Liễu Đại Trụ mếu máo mở miệng:
“Chủ nhiệm Vương , cuối cùng thì ngài cũng thôn chúng sống khổ sở thế nào , ngài hỏi xem, ở đây ai là từng đ-ánh , lòng chúng khổ quá, là, ngài đưa về công xã ?!"
Nghe , dân làng xung quanh dường như cũng nhớ những ký ức đ-ánh đây, cảm động lây mà bàn tán xôn xao.
Nói đến chỗ thương tâm, ít còn đỏ cả mắt, lau nước mắt, họ thật sự quá khổ mà!
Người trải nghiệm sâu sắc nhất là cụ Tam Liễu, cụ há miệng để lộ hàm răng sún:
“ thế, đúng thế, răng của cũng đ-ánh rụng đây !"
Vương Hữu Tài qua, cảm thấy gì đó , sang Vương Đức Phát đang nhe răng .
Cái ĐM, răng vàng lớn của con trai !
Minh Đại biểu thị, Chu Tư Niên bẻ lấy bộ sưu tập .
Vương Hữu Tài hít sâu một :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-212.html.]
“Liễu Đại Trụ, bây giờ ở thôn các ông, trách nhiệm của ông chạy !
Ông cứ chờ dân binh tới bắt !"
Nói xong, ông dìu Vương Đức Phát định bỏ , Minh Đại hiệu cho Chu Tư Niên một cái, chặn ông .
Chu Tư Niên chắn phía , một ai dám rời .
Vương Hữu Tài run rẩy cả :
“Thằng điên!
Mày gì?!"
Minh Đại từ phía Chu Tư Niên bước , vẻ mặt đầy khó xử ông :
“Chủ nhiệm Vương, giữa chúng lẽ chút hiểu lầm, cần cho rõ ràng."
Vương Hữu Tài hồ nghi cô, cô là ai.
“Con trai ngài thực sự do đồng chí Chu bắt cóc tới , là chúng cháu gặp ở phía phố Đông, tự theo, đuổi thế nào cũng chịu , cứ nhất định đòi theo chúng cháu về đây.
Vết thương cũng do chúng cháu đ-ánh, là do chạy vội quá nên tự ngã đấy thôi, thật sự chúng cháu ."
Vương Hữu Tài khẩy:
“Mắt mù chắc?
Con trai chắc?
Cô dối mà nháp !!!"
Minh Đại chớp chớp mắt:
“Thật mà, tin ngài cứ hỏi con trai ngài xem."
Vương Hữu Tài chỉ Minh Đại, tức đến run :
“Tốt !
Đức Phát, con !
Là đứa nào bắt cóc con tới đây?!
Là đứa nào đ-ánh con?!
Là đứa nào bắt con dọn hố xí?!"
Vương Đức Phát định , Chu Tư Niên phóng một cái lườm sắc lẹm qua, gã “tưng" một cái bật dậy, thẳng tắp, dõng dạc với Vương Hữu Tài:
“Là con tự nhất quyết đòi theo đồng chí Chu tới Liễu Gia Loan đấy ạ!
Vết thương là do con tự ngã!
Hố xí là con tự nguyện dọn!
Con là em của các đồng chí nông dân!
Con yêu lao động!
Lao động yêu con!
Lao động là vinh quang!"
Vương Hữu Tài há hốc mồm con trai, nếu ông quá hiểu cái tính nết của con thì còn tưởng con trai đang phát biểu cảm tưởng nhận giải lao động kiểu mẫu nữa chứ!
“Đức Phát , con đ-ánh đến ngu ?!
Chẳng thằng điên đó đ-ánh con ?
Vừa con còn xương cốt gãy hết cơ mà?!"
Vương Đức Phát cảm nhận cái chằm chằm đầy sát khí của Chu Tư Niên ở phía , một câu uất ức cũng dám , như học thuộc lòng mà lặp những lời thêm một nữa.
Vương Hữu Tài con trai dọa cho sợ hãi, gọi gã mấy đều như .
Ông lườm Minh Đại, dùng ngón tay bẻ gãy chỉ cô:
“Cô gì?
Tại con trai biến thành thế ?!!"
Minh Đại nhún vai, tỏ vẻ .
Trong lòng đang vỗ tay tán thưởng, ngờ chiêu huấn luyện sói của Chu Tư Niên dùng lên Vương Đức Phát cũng hiệu quả phết nhỉ!
Nhìn xem, hiệu quả rõ rệt kìa!
Chu Tư Niên thấy ông còn dám chỉ Minh Đại, liền bước tới một bước, ánh mắt kinh hoàng của ông , tiếp tục bẻ một cái.
“Rắc!"
“Á á á!!!"
Minh Đại lắc đầu, đây chính là hậu quả của việc rút kinh nghiệm đấy mà!
Những cán bộ công xã còn tập thể lùi thêm hai bước, đáng sợ quá!
Vương Hữu Tài kêu như lợn xong, ôm lấy tay, hai với ánh mắt hung dữ:
“Tốt!
Tốt!
Tốt!
Con trai các đ-ánh nó, !
Vậy các đ-ánh là thật !
Ngón tay chính là bằng chứng!"