Mang theo kho hàng xuyên về thập niên 70, nhặt được anh chồng điên khùng - Chương 205

Cập nhật lúc: 2026-02-22 02:55:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cuối cùng, Phương Minh Dương thở dài một tiếng:

 

“Về thôi, bảo thanh niên mới qua đây chia đất tự lưu."

 

Trần Nhị Hồng hai đối diện, một nhặt đ-á, một đào rễ cỏ, phối hợp ăn ý, ánh mắt lạnh vài phần.

 

Thế là, chẳng mấy chốc, mảnh đất đối diện con sông nhỏ, cả thanh niên mới và thanh niên cũ đều đến đông đủ.

 

Thanh niên mới và thanh niên cũ bắt đầu tranh cãi về vấn đề phân chia đất tự lưu.

 

như Phương Minh Dương và Trần Nhị Hồng dự đoán, thời gian dư dả, trải qua trải nghiệm thiếu rau mùa đông, các thanh niên mới chẳng nhường nhịn chút nào, yêu cầu chia trung bình theo đầu , nể tình những mảnh đất hoang thanh niên cũ dọn dẹp sạch sẽ.

 

Hai bên cãi suốt một buổi sáng, cuối cùng tuy chia trung bình nhưng cũng thanh niên mới đòi gần một nửa đất, khiến các thanh niên cũ tức nổ đom đóm mắt.

 

Đặc biệt là đó, thanh niên mới và cũ bắt đầu tranh giành phân bón trong nhà vệ sinh của khu thanh niên, khiến Minh Đại và Chu Tư Niên vô cùng kinh ngạc.

 

là cái gì cũng tranh giành mà!

 

Lần thì ai ý kiến gì về việc Minh Đại và Chu Tư Niên khai khẩn thêm đất hoang nữa, dù họ cũng chia đất bên , tức là chiếm suất của khu thanh niên.

 

Cãi xong một buổi sáng đầy mùi vị, buổi chiều, bộ ở khu thanh niên đều đến đất tự lưu việc, tiếng líu lo líu lo cãi vã ch-ết .

 

Đặc biệt là thanh niên mới, căn bản từng đào đất, công cụ các thứ cũng dùng, Minh Đại và Chu Tư Niên dọn dẹp xong đất hoang , bọn họ còn cạy bao nhiêu mặt đất.

 

Xem chừng thành khi tập thể khó khăn.

 

Minh Đại và Chu Tư Niên mất ba ngày để trồng hết rau đất tự lưu.

 

Trên ruộng còn rắc loại phân bón Minh Đại tự ủ, hôi chút nào, Chu Tư Niên vô cùng hài lòng.

 

Ngày cuối cùng, đại đội trưởng tổ chức đại hội động viên lao động ở sân phơi thóc, thông báo thời gian cày cấy vụ xuân đến.

 

Sau khi kết thúc, Minh Đại qua nhà Liễu Đại Chính lấy mũ về, Chu Tư Niên ngăn cô .

 

“Minh Đại, ngày mai chúng hãy , Đại Chính vẫn còn một chút xong."

 

Minh Đại cạn lời:

 

“Đã mấy ngày , đầu to đến mấy thì cũng đan xong chứ."

 

Chu Tư Niên đảo mắt, trả lời trực tiếp:

 

“Ngày mai , ngày mai là xong ."

 

Minh Đại chỉ đành đồng ý, dắt Chu Tư Niên về nhà, chuẩn đồ dùng cho ngày mai .

 

Sáng sớm hôm , trời hửng sáng, Chu Tư Niên gọi Minh Đại dậy.

 

Minh Đại xem thời gian, đến sáu giờ.

 

A!

 

Muốn ch-ết quá!!

 

Cô ghét dậy sớm!

 

Mang theo sự oán hận vì dậy sớm xuống lầu, Chu Tư Niên đang vui vẻ loay hoay trong bếp, Minh Đại thực sự khâm phục.

 

“Minh Đại!

 

Nhanh lên, ăn cơm xong chúng còn qua nhà Đại Chính lấy mũ."

 

Minh Đại thở dài, bàn ăn.

 

Để đối phó với việc , Minh Đại và Chu Tư Niên sẵn nhiều đồ ăn để trong kho, lúc nào ăn thì lấy, tiện.

 

Trứng gà, quẩy và bánh bao, cộng thêm sữa đậu nành và canh cay Minh Đại để trong gian, thích cái nào uống cái đó, vô cùng tiện lợi.

 

Ăn sáng xong, tâm trạng Minh Đại hơn nhiều, hai khỏi gian, đạp lên làn sương sớm, về phía nhà Liễu Đại Chính.

 

Đến nhà Liễu Đại Chính, cũng mới dậy, ngáp ngắn ngáp dài đợi ở cửa.

 

“Đại Chính, chúng tới , mũ xong ?"

 

Liễu Đại Chính nuốt cái ngáp trong:

 

“Xong xong , ở giường lò, mà lấy!"

 

Chu Tư Niên chẳng chút khách sáo lao v.út trong, một lát cầm hai thứ .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-205.html.]

Minh Đại thứ trong tay , trợn tròn mắt!

 

“Chu Tư Niên, đây là cái gì?!!"

 

Chương 147 Sự sụp đổ của Minh Đại, sự bất thường của trạm nông cơ

 

Chu Tư Niên cảm nhận sự sụp đổ của Minh Đại, mỗi tay nâng một chiếc mũ rơm, trưng bày diện cho Minh Đại xem.

 

“Minh Đại cô xem, đây là của cô!

 

Đây là của , ?!

 

và Đại Chính nghiên cứu mãi mới đấy!"

 

Minh Đại hai chiếc mũ trong tay bằng ánh mắt đầy khó .

 

Không!

 

Không nên đó là hai chiếc mũ, nên là hai khu vườn hoa mới đúng!!

 

Có thể thấy, bọn họ thực sự dụng tâm, đó thêu đầy những bông hoa đủ loại dệt từ sợi bông chồng chất lên , lớn lớn nhỏ nhỏ, chen chúc , bộ đều chất đống mũ, vành mũ rơm ít nhất cũng đắp thêm bốn năm lớp đăng ten, mang hướng mũ hoa nhỏ của váy công chúa !

 

, vấn đề ở chỗ, hai cái gã còn vô cùng dụng tâm nhuộm màu cho mũ!

 

Chiếc của Chu Tư Niên là màu đỏ tươi, ngoại trừ quá nổi bật và chút gây rợn thì vẫn miễn cưỡng !

 

!

 

Mũ của cô nhuộm màu xanh lá cây!

 

Màu xanh cứt ngựa!!

 

Màu xanh cứt ngựa phát sáng!!!

 

Minh Đại cũng cái màu bọn họ nhuộm kiểu gì!!

 

Nhìn gần thì đây là một chiếc mũ rơm trang trí thành vườn hoa xanh mướt.

 

Nhìn xa thì chừng, tưởng là một bầy ruồi xanh đang đậu một bãi phân siêu to khổng lồ đấy chứ!!!

 

Còn nữa, Chu Tư Niên đội mũ xanh cho ý gì hả!!! (Chú thích:

 

Đội mũ xanh trong tiếng Trung nghĩa là cắm sừng)

 

Liễu Đại Chính ở bên cạnh dường như nhận sự sụp đổ của Minh Đại, rụt rè lên tiếng:

 

góp ý , đổi thành màu vàng , nhưng em Tư Niên cứ khăng khăng, cô thích nhất màu ."

 

Ai mà thèm thích cái màu xanh cứt ngựa chứ!!!

 

Minh Đại gần như ngất xỉu vì tức giận.

 

Chu Tư Niên chẳng thèm quan tâm đến hai họ, tự đội chiếc mũ hoa màu đỏ lên đầu, đó nhân lúc Minh Đại đang tức đến choáng váng, liền úp chiếc mũ màu xanh cứt ngựa lên đầu cô.

 

Dưới mũ còn thiết kế dây treo chu đáo, Chu Tư Niên giúp Minh Đại buộc , vô tình dùng lực quá mạnh khiến Minh Đại trợn cả mắt trắng dã.

 

Anh cái nơ bướm thắt, phân ngoại hài lòng, nhanh ch.óng cũng thắt cho một cái, kéo Minh Đại đến vại nước.

 

Minh Đại thực sự vì độ xí của hai trong hình bóng nước, Chu Tư Niên kéo cô ngừng đổi tư thế, chiêm ngưỡng hình ảnh trong nước.

 

“Minh Đại!

 

xem, bao nhiêu!!"

 

Minh Đại thực sự phát :

 

“Đẹp cái rắm!"

 

Chu Tư Niên nhíu mày:

 

“Trẻ ngoan tục!

 

Phì phì phì!!!"

 

Minh Đại:

 

......

 

Học từ thím Hoàng chứ nữa!

 

 

Loading...