Mang theo kho hàng xuyên về thập niên 70, nhặt được anh chồng điên khùng - Chương 192

Cập nhật lúc: 2026-02-22 02:53:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nhìn những vệt xanh lốm đốm ven đường, tâm trạng Minh Đại .”

 

Tam gia Liễu ngậm kẹo hạt thông Minh Đại cho, tâm trạng cũng đặc biệt .

 

Con ngựa nhấm nháp dư vị đường vụn Tam gia Liễu cho, tâm trạng cũng đặc biệt .

 

Đến ga tàu hỏa huyện thành, Tam gia Liễu đầu tiên trong đời tỏ đáng tin cậy, dặn dò Minh Đại nhiều lời.

 

Mặc dù một điều đúng lắm, nhưng Minh Đại cũng khiêm tốn lắng .

 

Tiễn Tam gia Liễu xong, Minh Đại liền mang thùng gỗ tìm một nơi thu gian.

 

Sau đó dạo đến sảnh lớn, cầm tờ giấy đóng dấu mua vé.

 

Chuyến tàu buổi sáng , còn một chuyến buổi tối.

 

Minh Đại khéo nhân lúc bán một ít đồ trong gian.

 

Tìm nơi gian, hóa trang thành tạo hình bà lão giống , Minh Đại run rẩy đến chợ đen.

 

Người gác cổng chợ đen vẫn là tên g-ầy quen thuộc .

 

Ngay cái đầu tiên thấy bà lão, mắt sáng lên.

 

Quý nhân đến !

 

Nhiệt tình tiến lên, đỡ lấy Minh Đại.

 

Minh Đại xua tay, chỉ chỉ cái lán nhỏ ở đầu ngõ, tên g-ầy hiểu ý ngay, chạy chợ đen tìm .

 

Năm phút , Ngũ gia bà lão đối diện như Phật Di Lặc.

 

Đây quả thực là quý nhân của , hàng cung cấp chỉ giúp thông suốt các mối quan hệ thành phố, mà còn tìm cho một nơi giao dịch tuyệt vời.

 

“Bà lão, là khách hàng thế nào ạ?"

 

Minh Đại im lặng đưa tờ giấy .

 

Ngũ gia mở thấy tờ giấy nâng cấp, chữ mà là dán.

 

Minh Đại:

 

“Vận dụng linh hoạt, cẩn thận dè dặt, cày đến cuối cùng mới là chân lý!”

 

Ngũ gia nội dung tờ giấy, bà lão, càng thêm cung kính.

 

Đặc biệt là chủng loại và lượng vật tư đó, thực sự bình thường thể nuốt trôi nha!

 

“Bà lão, lượng hàng lớn, một lẽ nuốt hết , thể kéo thêm em góp vốn ?"

 

Minh Đại chậm rãi lắc đầu:

 

“Khách hàng chỉ nhận , hàng nuốt, chia thế nào là việc của ."

 

Ngũ gia mừng lo.

 

Mừng là giữ chân một khách hàng lớn, lo là lấy nhiều tiền mặt như nha!

 

Cuối cùng, nghiến răng, thủ đoạn độc, địa vị vững, liều thôi!

 

“Được, thời gian đến đúng giờ, vẫn ở vị trí đó, tiền trao cháo múc!"

 

Minh Đại gật đầu.

 

Nhanh ch.óng vài khu chợ đen trong huyện thành xôn xao hẳn lên, tin tức Ngũ gia điên cuồng thế chấp tài sản để gom tiền bay khắp nơi, ít đồn đoán gặp chuyện , ngay cả đàn em bên cũng lòng hoang mang.

 

Ngũ gia nhân cơ hội loại bỏ ít kẻ ý đồ .

 

Buổi tối, lúc Minh Đại tàu hỏa, khóe miệng méo xệch luôn .

 

Trong gian, Chu Tư Niên đang đếm tiền, từng xấp từng xấp một.

 

Hôm nay, ước chừng dòng tiền mặt của cả huyện thành cô rút cạn !

 

Thực sự là :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-192.html.]

yêu tiền, tiền yêu , tiền từ bốn phương tám hướng tới nha!”

 

Sướng rơn!!

 

Trên tàu hỏa buổi tối, mặc dù ít nhưng Minh Đại cũng dám ngủ, ngoan ngoãn thu .

 

Chu Tư Niên trong gian cũng ngủ, t.h.ả.m cỏ gian, mặt trăng sáng bầu trời gian, tưởng tượng đó là Minh Đại và chuyện với cô.

 

“Minh Đại, Mimi nhỏ tính lắm, em , nó rách khăn quàng đỏ của , đó còn là cái thích nhất nữa chứ!"

 

“Minh Đại, vết thương của lợn rừng nhỏ xem , những chỗ viêm đều bôi thu-ốc mỡ em đưa, ăn uống , đào thêm mấy cái hố lớn nữa , em cứ yên tâm ."

 

“Minh Đại, cá cho ăn , cỏ của tiểu dương và Đại Tiểu Bài cũng , chỉ hoẵng ngốc là ngoan, một con nhảy ngoài, chạy ruộng gặm bắp cải .

 

Anh bắt và đeo vòng cổ cho nó, chúng ăn thịt nó ."

 

“Minh Đại, bao giờ Đại Tiểu Bài mới đẻ bò bít tết nhỉ, ăn bò bít tết quá ......"

 

Minh Đại yên tĩnh dựa cửa sổ xe, bên tai một bên là tiếng xình xịch của tàu hỏa, một bên là lời lảm nhảm của Chu Tư Niên.

 

Mặc dù là những chuyện nhỏ nhặt nhưng thấy yên lòng.

 

Khi trời sắp sáng, tàu hỏa cuối cùng cũng tới ga.

 

Theo dòng , Minh Đại siết c.h.ặ.t gùi lưng, năm chữ lớn mang đậm dấu ấn thời đại “Ga tàu hỏa thành phố Tùng", chút cảm khái, kiếp cô cũng từng đến đây, chỉ là lúc đó đến để trải nghiệm du lịch tàu hỏa, ngờ kiếp xuống tàu ở đây một nữa.

 

Sau khi hỏi nhân viên công tác, Minh Đại rảo bước về phía nhà khách, hỏa tốc thuê một phòng, chỉ một cô ở.

 

Vào phòng chốt cửa kỹ càng, quan sát cửa sổ đều vấn đề gì, Minh Đại lách gian.

 

Chu Tư Niên vẫn bãi cỏ, lảm nhảm kể chuyện gì đó, mặc dù trả lời, cũng tự kể suốt dọc đường, cái cốc bên cạnh trống mấy , rõ ràng là khát khô cổ .

 

Thấy Minh Đại , kích động dậy:

 

“Minh Đại!

 

Em về !"

 

Minh Đại nụ của cho lóa mắt:

 

“Về , mau nào, chúng nghỉ ngơi , ban ngày còn nhiều việc bận đấy!"

 

Chu Tư Niên cũng buồn ngủ , nếu vì lo lắng Minh Đại xe một sợ hãi, ngủ từ lâu .

 

“Minh Đại, chào buổi sáng."

 

Minh Đại đáp một câu chào buổi sáng, hẹn 10 giờ ngủ dậy, ai nấy ngủ.

 

11 giờ trưa, Minh Đại và Chu Tư Niên cải trang xổm trong con ngõ cổng tòa thị chính, cổng tòa thị chính vắng vẻ, chờ đợi sự xuất hiện của thị trưởng Ngụy.

 

Đợi một mạch đến 12 giờ.

 

Ngay lúc bụng hai đang kêu ùng ục, mắt Chu Tư Niên sáng lên:

 

“Tới !"

 

Công chúa Niên Niên :

 

“Mời các công chúa thêm giá sách!”

 

Chúc các công chúa cuối tuần vui vẻ nha!

 

Chương 138 Coi lão t.ử là con tin đấy ?!!

 

Minh Đại theo hướng mắt Chu Tư Niên, chỉ thấy một chiếc ô tô con màu đen.

 

“Không ai mà?"

 

Chu Tư Niên xe, khẳng định :

 

“Ở xe, chúng theo ?"

 

Minh Đại chiếc xe xa:

 

“Hai chân chúng chắc chắn chạy bốn bánh ."

 

 

Loading...