Mang theo kho hàng xuyên về thập niên 70, nhặt được anh chồng điên khùng - Chương 187

Cập nhật lúc: 2026-02-22 02:52:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cái mặt nhỏ nhắn trắng bệch thế , nghỉ ngơi .

 

Thanh niên tri thức nhỏ Minh, cô đừng tiếc củi lửa, đốt giường sưởi cho em Tư Niên của thật nóng , đang bệnh thế , thể ngủ giường lạnh ?"

 

Minh Đại những lời cho choáng váng đầu óc.

 

Ý gì đây?!

 

Đây là đang ngược đãi em Tư Niên của chú ?!!

 

Trời đất chứng giám!

 

Giường sưởi là tự Chu Tư Niên đốt mà!

 

Anh thích ở đầu giường sưởi, đốt nóng quá còn chê bỏng m-ông mà!!

 

Liễu Lai Phúc chú Đại Chính đang thương tâm, sờ sờ chiếu giường sưởi m-ông.

 

Đứa nhỏ đáng thương từng ngủ đầu giường sưởi, hiểu, cái cũng lạnh, đúng , hằng ngày đều ngủ như thế mà?

 

Chu Tư Niên thì căn bản hề Liễu Đại Chính gì, đang nỗ lực, trong tình huống vặn gãy tay Liễu Đại Chính, giải cứu ống tay áo của .

 

Liễu Đại Chính thương tâm, căn bản ý thức , nước mắt của ông quệt đầy lên ống tay áo Chu Tư Niên.

 

Chu Tư Niên điên cuồng hiệu cho Minh Đại kéo ông , muộn chút nữa là nước mũi cũng chảy xuống mất!

 

Minh Đại hai , hì hì một tiếng:

 

“Chú Đại Chính đúng!

 

Bây giờ cháu thêm củi đây!"

 

Nói xong hậm hực xuống giường sưởi.

 

Liễu Lai Phúc hai đang náo nhiệt giường sưởi, cảm thấy nên ở đây, thế là cũng theo Minh Đại ngoài.

 

Minh Đại tới đống củi bên ngoài, tự ôm một bó, bảo Liễu Lai Phúc cũng ôm một bó.

 

Ngồi xổm cửa lò sưởi, đem hai bó gỗ nhét hết trong.

 

Liễu Lai Phúc vốn nhắc nhở thanh niên tri thức nhỏ Minh, cho quá nhiều gỗ sẽ nổ giường sưởi mất, nhưng biểu cảm hung dữ của cô, dám gì.

 

Thôi bỏ , ba đều dây , cứ ngoan ngoãn đấy thôi.

 

Đến lúc hai phòng, Chu Tư Niên yên giường sưởi .

 

Liễu Đại Chính sờ nhiệt độ giường, tỏ vô cùng hài lòng:

 

“Thanh niên tri thức nhỏ Minh, đốt thế khéo, cô yên tâm, sang xuân chú bán giỏ , tiền đều đưa cho cô, cô đừng để em Tư Niên thiếu củi lửa là ."

 

Minh Đại kịp gì, Chu Tư Niên sợ hãi:

 

“Không , , Minh Đại, đốt nữa, m-ông sắp nướng hỏng !"

 

Nói xong cầm giỏ đựng len định dậy, Liễu Đại Chính ấn mạnh trở :

 

“Đừng động!

 

Anh em Tư Niên, chú kinh nghiệm mà, ngủ giường lạnh lâu ngày sẽ đau lưng, cái lưng của đàn ông quan trọng lắm, bây giờ cẩn thận bảo dưỡng!"

 

Minh Đại hai chọc cho mép giường sưởi ngất, giường sưởi nóng quá, cô cũng bỏng m-ông, leo lên.

 

Nhìn hai đang giằng co giường sưởi, Minh Đại thấy buồn đồng thời cũng thấy xót xa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-187.html.]

Liễu Đại Chính sai, c-ơ th-ể ông vì giường lạnh lâu ngày, chỉ thắt lưng vấn đề, tỳ vị cũng lắm, cộng thêm bản bại liệt trẻ em, nên so với bình thường đều sợ lạnh hơn.

 

Vì ông từng ngược đãi, giường lạnh, nhịn đói là chuyện thường tình, sợ em Tư Niên của ông cũng như , nên mới dày mặt nhắc nhở cô ?

 

theo nguyên tắc việc gì cũng mặt của ông, bình thường sẽ mở miệng .

 

rõ ràng ông lờ việc Chu Tư Niên là một thanh niên đang tuổi sung sức, hỏa khí trong lòng vượng mà!

 

Cuối cùng, Chu Tư Niên mất kiên nhẫn, một tay xách Liễu Đại Chính lên, đặt đầu giường sưởi, bản hỏa tốc xuống giường, cạnh Minh Đại.

 

Mẹ ơi!

 

Chậm một chút nữa là m-ông thực sự nướng chín mất!

 

Dưới sự giải thích mất kiên nhẫn của Chu Tư Niên, Liễu Đại Chính cuối cùng cũng hiểu lầm, ngượng ngùng xin Minh Đại.

 

Minh Đại rút bớt một ít củi trong lò , đợi nhiệt độ giường sưởi hạ xuống, mới thể lên .

 

Chương 134 Mèo nhỏ, mèo lớn, vạn vật đều thể là mèo!

 

Liễu Đại Chính ngoài việc qua thăm bệnh , còn mang theo nghiên cứu mới nhất của .

 

Đoạn len Chu Tư Niên đưa cho ông vẫn còn một ít, ông quấn thành hoa mai vàng, cắm trong bình hoa bằng tre sơn dầu tung.

 

Giữa bông hoa mai vàng còn điểm xuyết màu vàng một cách tỉ mỉ, cắm trong bình một loại vẻ hoang dã.

 

Không thể , gu thẩm mỹ của Liễu Đại Chính !

 

Kiếp Minh Đại mà thấy, tuyệt đối sẽ mua!

 

Chỉ là bông hoa mai quen mắt, Minh Đại chiếc áo len Chu Tư Niên đang đan, phần cổ tay áo mọc thêm hai bông hoa mai y hệt!

 

Cho nên, tặng len còn phần tiếp theo ?!

 

Minh Đại càng càng hiểu, nếu như cái giỏ là trùng hợp, thì bông hoa mai giải thích thế nào?

 

Bọn họ rốt cuộc thế nào mà tâm đầu ý hợp, thông qua len như chứ!!!!

 

Len cũng là dây điện thoại!!!!

 

Bên Minh Đại thì đầy dấu hỏi chấm, Chu Tư Niên cùng Liễu Đại Chính trò chuyện rôm rả , hai dựa công nghệ kết hợp giữa len và đan lát để thực hiện bước đột phá hai.

 

Minh Đại hiểu , bọn họ một tác phẩm nghệ thuật kết hợp giữa len và đan lát thể tháo rời riêng biệt.

 

Cô ngay lập tức nghĩ tới, một thời gian nào đó ở kiếp bà ngoại cô cực kỳ mê mẩn công nghệ móc hoa, đồ đạc lớn nhỏ trong nhà đều mặc quần áo, dày đặc đến mức máy tính xách tay của Minh Đại cũng một bộ.

 

Thế là Minh Đại đem ý tưởng cho hai , và ánh mắt rực lửa của hai đóng góp găng tay sợi bông và móc móc.

 

Hai tay đều khéo, dỡ sợi bông thử nghiệm một chút, nhanh ch.óng nắm vững kỹ thuật móc hoa, dựa theo kích thước của bình hoa, móc những viền hoa tinh xảo.

 

Đặc biệt là Chu Tư Niên đem sợi bông vốn mảnh chẻ thêm mấy sợi, viền hoa móc giống như một lớp voan trong suốt bao phủ lên bình hoa, càng mang một vẻ mơ màng.

 

Thành phẩm cuối cùng vô cùng kinh ngạc, khi bình hoa đậy lớp hoa móc của hai lên, qua giống như đang khoác một bộ lễ phục hội bằng ren, đặt ở hiện đại cũng giá trị thưởng lãm cao.

 

Minh Đại đều một cái!

 

Bình hoa cuối cùng giữ , Chu Tư Niên chủ tặng cho Minh Đại.

 

Minh Đại vô cùng vui sướng đặt trong phòng , đưa cho Liễu Đại Chính hai đôi găng tay và một chiếc móc, bảo ông tiếp tục nghiên cứu.

 

Lúc cuối cùng về, Chu Tư Niên và Liễu Đại Chính để bài tập cho , hẹn Chu Tư Niên hết cảm thì đến nhà ông.

 

Minh Đại dáng vẻ quấn quýt của hai , thầm nghĩ, câu khi Thượng Đế đóng một cánh cửa của bạn, cũng sẽ mở cho bạn một cánh cửa sổ là đúng.

 

 

Loading...