Mang theo kho hàng xuyên về thập niên 70, nhặt được anh chồng điên khùng - Chương 156

Cập nhật lúc: 2026-02-22 02:52:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thiết Đản và Cẩu Đản kiên quyết đồng ý, bảo đây là đại ca của chúng cháu, gọi chú gì chứ, khách sáo quá!”

 

Dáng vẻ ông cụ non của hai đứa gia đình thím Hoàng ngớt, đặc biệt đưa hai đứa trẻ đến điểm thanh niên trí thức, tặng ít dưa muối tự để cảm ơn Chu Tư Niên dắt hai đứa chơi.

 

Chu Tư Niên vẫn chút chê hai đứa nhóc đen nhẻm như cục đất , nhất là Cẩu Đản thỉnh thoảng thò lò mũi xanh.

 

khổ nỗi trong một đám nhóc tì, chỉ hai đứa trông nhanh nhẹn, tạm chấp nhận , đành miễn cưỡng thu nạp đàn em, và cho mỗi đứa một viên kẹo hoa quả.

 

Dù là kẹo cứng hoa quả mấy thích, hai đứa trẻ cũng vui mừng khôn xiết.

 

Đây là đại ca công nhận đấy!

 

Nhất thời, vì thường xuyên chạy theo Chu Tư Niên, địa vị của hai đứa trẻ trong nhóm trẻ con trong làng đạt đến đỉnh cao!

 

Trạng thái của Chu Tư Niên thời gian cũng ngày càng hơn, con cũng ngày càng cởi mở, thời gian tỉnh táo ngày càng nhiều, hiếm khi còn những lời lảm nhảm điên khùng nữa.

 

Minh Đại điều chỉnh đơn thu-ốc ngâm cho , tăng phạm vi châm cứu, châm thành một con nhím.

 

Lại một đợt tuyết, tam gia Liễu mang thư và bưu phẩm từ Bắc Kinh đến.

 

Thím Ngưu hài lòng với đặc sản địa phương Minh Đại gửi , khéo léo bày tỏ ý định hợp tác lâu dài.

 

Minh Đại ý kiến, xây dựng quan hệ với nhà thím Ngưu, mở trạm xá trong làng sẽ thiếu nguồn cung ứng thu-ốc men.

 

Thứ cô bán hề gây chú ý, các thanh niên trí thức ở dãy cũng ít .

 

Ví dụ như Phương Nhu trong thanh niên trí thức mới, thời gian cũng gửi ít đồ , tặng quà bình thường.

 

Những chuyện đều do tam gia Liễu kể cho cô , với tư cách là “tài xế” duy nhất của vịnh Liễu Gia, tin tức của ông còn nhanh hơn cả đội ngũ buôn chuyện đầu làng.

 

Hôm nay Minh Đại ở nhà thím Hoàng xem Chu Tư Niên và bọn trẻ chơi bốc sỏi.

 

Năm viên sỏi còn chúng thỏa mãn, bắt đầu chơi loại mười tám viên .

 

Minh Đại thấy họ chơi vui, kéo kéo thím Hoàng đang khâu đế giày, hé mở một góc giỏ cho bà xem tờ báo bọc bên trong.

 

Thím Hoàng qua một cái, kim suýt nữa đ-âm tay .

 

Hai xấp tiền mặt!!

 

Bà phấn khích dùng ánh mắt hỏi han, Minh Đại gật đầu.

 

“Người gửi thẳng tiền qua đây, nhưng đồ thì năm mới cháu gửi đến thành phố Tùng, thím xem bác tiện ký cho cháu một cái giấy thông hành , để cháu và Chu Tư Niên mang đồ qua đó?”

 

Thím Hoàng phấn khích cái giỏ:

 

“Chao ôi, thím cũng là đầu thấy nhiều... thế !!

 

Để thím gọi bác trai ngay!!”

 

Minh Đại gật đầu, đậy giỏ .

 

Một lát , Liễu Đại Trụ đang dọn chuồng ngựa thím Hoàng thần thần bí bí kéo .

 

“Làm cái gì!

 

Làm cái gì!

 

còn dọn xong mà!”

 

Thím Hoàng vặn tai ông một cái:

 

“Đừng giả vờ chăm chỉ với , ông là đang việc chắc?

 

Ông là lén hút thu-ốc lào thì !

 

Việc đều là con trai hết !!”

 

Liễu Đại Trụ bóc mẽ, sờ sờ mũi, dám phản kháng, thuận theo lực kéo của thím Hoàng .

 

Thím Hoàng cẩn thận chắn tầm mắt lũ trẻ đang chơi, hé mở một góc giỏ của Minh Đại cho ông xem, nhanh ch.óng đậy .

 

Liễu Đại Trụ là từng thấy tiền, kinh ngạc một chút, nhưng lập tức nghĩ , đây là tiền mua xương hổ.

 

Minh Đại bèn kể yêu cầu của một nữa.

 

Liễu Đại Trụ suy nghĩ một chút:

 

“Cũng thôi, chỉ là rắc rối, công xã đây cố gắng để ngoài, huyện là giấu đấy, các cháu cũng chú ý, giao xong thì nhanh ch.óng về ngay.”

 

Ánh mắt Minh Đại d.a.o động, gật đầu:

 

“Bác yên tâm, chúng cháu ham chơi, một đêm là về ngay.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-156.html.]

 

Liễu Đại Trụ gật đầu:

 

“Được, đợi hùm đen (gấu) hạ sơn, thím cháu theo, nhận đồ luôn, sang xuân tuyết tan các cháu hãy .”

 

Minh Đại gật đầu.

 

Liễu Đại Trụ thuận miệng hỏi Minh Đại câu cá cùng .

 

Minh Đại ngạc nhiên:

 

“Giờ ạ?”

 

Liễu Đại Trụ gật đầu:

 

“Phải, hai ngày bác xem , sông Ngọc Đới đóng băng chắc nịch , thể câu cá .”

 

Minh Đại vội gật đầu:

 

“Chúng cháu , cần chuẩn ạ?”

 

Liễu Đại Trụ xua tay:

 

“Không cần, các cháu mang cái sọt , lưỡi câu các thứ nhà bác .

 

Sáng mai thím cháu qua gọi các cháu, theo là .”

 

Minh Đại đồng ý, bắt đầu thấy mong chờ.

 

Đợi Chu Tư Niên chơi chán, hai về nhà.

 

Ăn cơm xong, Minh Đại lấy miếng da cừu thím Hoàng thuộc xong , cắt gọt một chút, hai bộ bảo vệ đầu gối.

 

Hai giờ đều yếu ớt, lên băng câu cá vẫn nên phòng hộ thì hơn.

 

Chu Tư Niên thấy cá, lập tức nghĩ ngay đến việc Minh Đại từng nuôi cá trong gian.

 

“Minh Đại, chúng bắt ít cá về nuôi .”

 

Minh Đại nghĩ ngợi:

 

“Chỉ cần cách gần, cũng thể dùng gian bắt một ít, nhưng mà lộ liễu quá, đợi lúc mới .”

 

Chu Tư Niên hào hứng xúi giục:

 

“Chúng lén lút !”

 

Minh Đại lắc đầu:

 

“Không , sông Ngọc Đới xa quá, chúng mất quá nửa thời gian đường , quên chúng qua đó là xe ngựa kéo trượt tuyết .”

 

Chu Tư Niên kho nhỏ của :

 

“Chúng xe ch.ó kéo !”

 

Minh Đại :

 

“Anh mượn ch.ó ?”

 

Chu Tư Niên chắc nịch gật đầu:

 

“Được!”

 

Minh Đại cũng phấn khích lên:

 

“Được!

 

Vậy tối mượn, sáng mai chúng sớm!”

 

Chu Tư Niên vỗ ng-ực bảo đảm thành vấn đề!

 

Minh Đại dắt dọn dẹp cái ao vốn luôn coi là nhà tắm.

 

Chu Tư Niên quyết liệt yêu cầu, nhất định giữ một cái để cho cừu con con gì đó tắm rửa.

 

Minh Đại chia hai cái ao bốn.

 

Nghĩ bụng cừu nhà tắm , thể một cái bể bơi?!

 

chia hai thành bốn, mỗi một cái bể bơi, hảo!

 

Vì sắp câu cá, hai kích động đến nửa đêm vẫn ngủ , Chu Tư Niên dứt khoát dậy lôi xe trượt lau chùi một lượt.

 

 

Loading...