“Chu Tư Niên đặt con gỗ xuống đất, lấy roi quất vài cái, con động đậy một chút nhưng .”
Anh nhíu mày nhét roi cho Thiết Đản:
“Cháu !”
Thiết Đản nhận lấy, nuốt nước miếng, quấn sợi roi con gỗ, thuận đà ném xuống đất, quất roi một cái, con bắt đầu nền tuyết, Thiết Đản vung thêm vài roi nữa, con nhanh hơn vài phần.
Mắt Chu Tư Niên sáng rực lên, Thiết Đản ý đưa roi qua.
Anh nhận lấy roi quất một nhát cực mạnh, v.út một cái, con bay xa mười mấy mét.
Thiết Đản và Cẩu Đản ngây theo.
Minh Đại dáng vẻ thể tin nổi của Chu Tư Niên cho ha hả.
Cảm thấy mất mặt, Chu Tư Niên vui nắm c.h.ặ.t roi, lườm Minh Đại.
Thiết Đản và Cẩu Đản lập tức kích hoạt kỹ năng nịnh nọt, lon ton chạy nhặt con gỗ về.
Minh Đại ánh mắt tố cáo của Chu Tư Niên mới nhịn , khẽ ho một tiếng:
“Anh dùng lực mạnh quá , thử quất nhẹ thôi, để Thiết Đản dạy .”
Thiết Đản nhặt con về thấy câu , thấp thỏm Chu Tư Niên.
Chu Tư Niên do dự một chút, đưa roi qua:
“Dạy !”
Thiết Đản mặt đầy vẻ mơ màng nhận lấy, quấn roi con gỗ, thả xuống giảng giải cho Chu Tư Niên cách dùng lực, giọng càng lúc càng lớn, mặt cũng càng lúc càng đỏ.
Ôi ơi, cũng ngày thầy giáo nhỏ cho điên !
Thiết Đản phấn khích, cảm giác như rửa sạch nỗi nhục điên dọa cho tè quần đây!
Chu Tư Niên sự chỉ dẫn của nó, dần dần nắm kỹ xảo, cầm lấy roi tự quất.
Rất nhanh, con gỗ sự quất roi của tít mù, càng càng nhanh, thỉnh thoảng còn nảy lên một cái.
Dần dần, đám trẻ khác cũng vây , Chu Tư Niên quất hoa mỹ.
Minh Đại cũng xem, thể cảm thán, khả năng thực hành của Chu Tư Niên thật sự quá mạnh!
Lúc , Chu Tư Niên chê quất một con thèm, bèn trưng dụng hết con của lũ trẻ hiện trường, một quất 8 con cùng lúc!
Từng con gỗ xoay tròn tại chỗ, va chạm , mắt thấy sắp đổ đến nơi roi của Chu Tư Niên cứu về.
Đám trẻ xem thốt lên từng đợt kinh ngạc, ánh mắt sùng bái sắp nhấn chìm Chu Tư Niên đến nơi!
Chu Tư Niên chơi vui, mãi đến khi các nhà bắt đầu gọi bọn trẻ về ăn cơm, vẫn còn thấy thỏa mãn.
Luyến tiếc trả đồ cho , theo Minh Đại về nhà.
Minh Đại an ủi :
“Về nhà chúng tự , mấy con cũng !”
Niềm vui của Chu Tư Niên lập tức trở , đôi mắt sáng rực như ch.ó sói Minh Đại:
“Minh Đại, em thật đấy!”
Minh Đại mất tự nhiên đầu , rảo bước nhanh hơn:
“ đương nhiên là !
Mau về nhà thôi!
Lạnh ch-ết !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-155.html.]
Về đến nhà, lục lọi trong đống củi tìm khúc gỗ phù hợp mang gian.
Minh Đại giảng cho các điểm mấu chốt khi chế tác, để tự vót gỗ.
Còn cô thì đến kho nhỏ của Chu Tư Niên, tìm thấy những viên bi thép từ chiếc xe đạp tháo .
Lại kho lấy phấn màu.
Bên ngoài, Chu Tư Niên vót xong một con.
Minh Đại lấy b.úa đóng viên bi thép đáy con gỗ, tô những vòng tròn màu sắc lên .
Chu Tư Niên dùng săm xe đạp bỏ một chiếc roi, cầm con mới xong quất ngay giữa phòng khách.
Con xoay tròn theo lực của , chỉ nhanh và định mà con rực rỡ sắc màu khi trông còn hơn hẳn.
“Minh Đại, !
Anh quất cầu vồng !!”
Minh Đại cũng thấy ham, Chu Tư Niên đưa roi cho cô gia công con .
Cuối cùng hai mười con lớn nhỏ đủ loại màu sắc.
Từ đó, thú tiêu khiển của hai trong gian, ngoài việc xem cừu con đ-ánh nh-au, thêm một hoạt động:
thi quất !
Chu Tư Niên bày tỏ, hôm nay quả là một ngày thật vui vẻ!
Chương 112 Đại ca mới nhậm chức, câu cá mùa đông
Ngoài việc điều trị bằng châm cứu, lịch trình của Chu Tư Niên sắp xếp quy củ.
Buổi sáng tìm Liễu Đại Chính thảo luận kỹ thuật đan giỏ tre, buổi chiều cùng đám trẻ con tìm đến cửa chơi đ-ánh , buổi tối tiếp tục đan áo len.
Trong đó, Chu Tư Niên thích nhất là đ-ánh .
Dù miệng , nhưng khi bọn trẻ đến nhà rủ chơi, vẻ mặt sướng thầm mặt thể rõ ràng hơn.
Lũ trẻ trong làng cũng kỹ thuật quất cao siêu của Chu Tư Niên chinh phục, mặc dù vẫn dám chuyện với điên nhưng dám vây xem .
Con màu sắc của Chu Tư Niên xuất hiện lập tức chinh phục trái tim lũ trẻ vịnh Liễu Gia.
Đặc biệt là khi lấy con lớn nhất , trẻ con bình thường quất nổi, chỉ quất cực dẻo mà còn đủ loại chiêu trò, kỹ thuật cao siêu, thu hoạch một bầy đàn em nhỏ sùng bái.
Chu Tư Niên chơi vui vẻ, đồng thời cũng lén lút bảo Minh Đại cho đám trẻ khác mượn phấn màu, đứa trẻ nổi bật nhất làng.
Minh Đại vui vẻ đồng ý, chỉ cần quậy phá, cái gì cũng chiều .
Chu Tư Niên ngoài chơi, cô cũng theo suốt, những lúc ngoài, cô ở trong gian bào chế d.ư.ợ.c liệu hoặc vê mấy viên thu-ốc.
Chẳng bao lâu , Chu Tư Niên thành công lên chiếc ghế đại ca của đám trẻ vịnh Liễu Gia.
Một đám trẻ bắt đầu cạnh tranh vị trí chân chạy vặt cho Chu Tư Niên, cuối cùng Thiết Đản và Cẩu Đản nhà thím Hoàng vượt lên dẫn đầu, nhận sự ưu ái của Chu Tư Niên, hàng ngày đúng giờ qua gọi đại ca của chúng ngoài chơi.
Nghe đám trẻ gọi Chu Tư Niên là đại ca, Minh Đại thấy thật hỗn loạn, tôn ti trật tự đảo lộn .
Thôi kệ, ai gọi kiểu nấy .
Người trong làng cũng phát hiện dạo điên chơi cùng với bọn trẻ.
Những phụ nhát gan trực tiếp gọi con về, nhốt trong nhà cho ngoài.
Những vô tư thì để mặc cho xem, cấm động tay, thấy điên đ-ánh là chạy ngay.
Gia đình thím Hoàng thì ý kiến gì về việc cháu chơi với điên, dù tiểu thanh niên trí thức Minh cũng bên cạnh trông chừng mà.
Hơn nữa còn bảo Thiết Đản và Cẩu Đản gọi Chu Tư Niên là chú, gọi là điên nữa.