Mang theo kho hàng xuyên về thập niên 70, nhặt được anh chồng điên khùng - Chương 15
Cập nhật lúc: 2026-02-22 02:34:43
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Anh thật sự hiểu, tại bố vốn luôn theo sát chính sách phản đối kịch liệt việc xuống nông thôn như .”
Một cô gái yếu đuối như Tiểu Nhu còn tự nguyện xin , là nam t.ử hán đại trượng phu thể chứ!
Thôi , suy cho cùng trong lòng họ, vẫn tiền đồ bằng cả và hai.
Đợi đến khi nên sự nghiệp ở nông thôn, họ sẽ hiểu ai mới là đứa con ưu tú nhất của họ.
Vì thấy Minh Đại quá đỗi đờ đẫn, lời khó , nên trong suốt 5 ngày 4 đêm tiếp theo, bọn họ thèm với cô thêm một câu nào nữa.
Giữa chừng thêm hai thanh niên tri thức lên tàu, nhưng mục đích đến của họ khác nên xuống xe giữa đường.
Cuối cùng, những đến ga tàu huyện Tùng Thị, tỉnh Hắc Long Giang vẫn là 4 bọn họ.
5 ngày 4 đêm ghế cứng dập tắt nhiệt huyết thực hiện nhiệm vụ xuống nông thôn của .
Phương Nhu cảnh tượng hoang vu bên ngoài, trái cô vô cùng phấn khích, nơi đáy mắt lấp lánh lệ quang.
Anh Thành!
Em đến đây!
Lúc tàu dừng , tâm trạng hơn hẳn, lục tục dậy vận động một chút, lấy hành lý giá xuống, tay xách nách mang ngoài.
Minh Đại vội, cô định đợi vơi bớt mới xuống xe.
Phương Nhu cũng ý nghĩ đó nên im nhúc nhích.
Tề Chí Quân luôn theo Phương Nhu nên cũng dậy.
Liễu Yến ân cần giúp Tề Chí Quân và Phương Nhu lấy vali xuống, cộng thêm đồ của nữa khiến cô mệt đứt .
Lúc Phương Nhu mới dậy, nhẹ nhàng lời cảm ơn thẳng ngoài.
Giây tiếp theo, “chú ch.ó nhỏ" Tề Chí Quân xách hai chiếc vali theo, đoái hoài gì đến chiếc bao tải to tướng của Liễu Yến ở phía .
Liễu Yến c.ắ.n răng, cõng bao tải lớn của vội vàng đuổi theo.
Minh Đại lúc mới thong thả giẫm lên khung sắt ghế , lôi bao hành lý lớn của xuống, cũng vác lên vai ngoài.
Vừa xuống tàu, những cơn gió của tỉnh Hắc Long Giang cho một bài học đầu tiên.
Minh Đại vác hành lý cũng nhịn mà rùng một cái.
May mà mặc dày, nếu cũng giống như những khác, rét run như chim cút.
Một đám “chim cút" đợi ở sân ga, bên cạnh đang hô hoán, của các công xã đang tên.
Minh Đại lắng một hồi thì tìm thấy của Công xã Hồng Kỳ.
Khi cô tới, nhóm Phương Nhu ở đó, đang chuyện gì đó với của công xã.
Người của Công xã Hồng Kỳ đến là một vị Phó chủ nhiệm và một lái máy kéo, phía họ là chiếc máy kéo mà sẽ về.
Vị Phó chủ nhiệm mặc bộ đồ cán bộ, lạnh đến mức giọng biến điệu, dựa theo danh sách tên các thanh niên tri thức.
Chẳng mấy chốc Minh Đại thấy tên , cô vác bao hành lý bước lên phía .
Sau đó cô thấy sự ghét bỏ rõ mười mươi trong mắt vị Phó chủ nhiệm và lái máy kéo.
Cũng thôi, trông cô bây giờ chẳng khác nào một con nhóc tóc vàng lớn, rõ ràng là việc.
Người dân quê mỉa mai những như thế là xuống để ăn bám, nên tự nhiên là ghét bỏ cô.
Cô cũng chẳng bận tâm, cứ đóng vai đờ đẫn cho đến cùng, nép lưng lái máy kéo để tránh gió, cũng bỏ lỡ cái mỉa mai nơi đáy mắt của nữ chính nguyên tác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-15.html.]
Hừ hừ, cô cao quý, cô đừng run chứ!
Cuối cùng, 23 thanh niên tri thức của Công xã Hồng Kỳ kiểm kê xong, tất cả lùa hết lên máy kéo.
Tranh thủ lúc trời còn sáng, bọn họ mau ch.óng về.
Minh Đại nhanh chân lên xe, chui một góc ghế lái, nhét bao hành lý xuống m-ông, lôi một chiếc chăn dày, quấn c.h.ặ.t lấy , thu một góc, im lìm động đậy.
Cô hành động nhanh, những lên mải tìm chỗ nên phát hiện hành động của cô.
Giống như cô, chuẩn còn Phương Nhu.
Cô cần tranh chỗ, “chú ch.ó" Tề Chí Quân sớm giành chỗ cho cô , nhiệt tình mời cô lên.
Những chiếm chỗ ý kiến, nhưng cách ăn mặc của hai nên cũng dám gì.
Phương Nhu tới, chỉ huy Tề Chí Quân lấy từ trong vali một chiếc áo choàng, khoác lên chỉnh tề.
Mọi chỉ , cảm thấy cô quá tiểu thư.
chẳng mấy chốc, bọn họ sẽ nghĩ như nữa.
Máy kéo chạy nhanh, nhưng gió to kinh khủng!
Vị Phó chủ nhiệm nãy còn mặc bộ đồ cán bộ phong phanh, giờ cũng mặc thêm áo bông dày .
Những còn xe bắt đầu tự tìm cách, giở chăn bông của khoác lên , lúc mới thấy ấm hơn một chút.
Còn những chăn bông, hoặc chăn bông đang gửi bưu điện tới, ví dụ như Liễu Yến, thì chỉ thể dựa công phu “run" để tạo nhiệt thôi.
Cô đáng thương Tề Chí Quân, hy vọng thể cởi chiếc áo khoác quân đội cho mặc.
Tiếc là Tề Chí Quân chỉ để tâm đến Phương Nhu, chẳng thèm liếc cô lấy một cái.
Cuối cùng còn cách nào khác, cô đành đổ hết đồ trong bao tải , khoác cái bao tải lên , lúc mới thấy dễ chịu hơn đôi chút.
Cuối cùng, khi trời tối bọn họ đến công xã.
Hôm nay quá muộn, công xã để họ ở nhà khách một đêm, sáng sớm mai các đại đội mới đến đón .
Mặc kệ những đang lạnh như cầy sấy, chân tê cứng dậy nổi, lái máy kéo cứ như lùa vịt lùa bọn họ xuống xe.
Anh còn trả xe mới về nhà, thể chậm trễ.
Những khác thì còn đỡ, đồ đạc của Liễu Yến thì lỉnh kỉnh, cái bao tải vẫn còn khoác , tay chân tê cứng nên hành động chậm chạp.
Người lái máy kéo mắng nhiếc thúc giục khiến Liễu Yến đỏ cả mắt.
Cuối cùng vẫn là mấy xuống xe giúp đỡ mới thu dọn đồ đạc .
Còn Tề Chí Quân sớm theo Phương Nhu xuống xe, chẳng thèm cô .
Minh Đại thì càng xuống xe từ sớm, lẳng lặng theo đám đông.
Đối với hạng như Liễu Yến, bạn giúp cô , cô ngược sẽ nghĩ bạn đang coi thường cô .
Quả nhiên, cô đỏ hoe mắt cúi đầu xuống xe, một lời cảm ơn dành cho hai nữ tri thức giúp cũng .
Vị Phó chủ nhiệm cũng lạnh đến run rẩy, đưa bọn họ đến nhà khách, khi phân chia sơ sài xong liền run rẩy rời , để một đám “chim cút" ngơ ngác.
Bà b-éo ở nhà khách vẫn đang mất kiên nhẫn phát chìa khóa, bắt họ mau ch.óng phòng, đừng chắn ở cửa.
May mà thời gian lãnh đạo nào khác đến nghỉ, nên bọn họ mỗi chia một chiếc giường.
Nam nữ chia hai đội, theo thứ tự 4 một phòng, xếp hàng nhận chìa khóa.