Cô vội vàng dậy:
“Được , nhớ uống thu-ốc, uống xong thì ngủ!"
Tiếng dứt, cũng biến mất cầu thang.
Chu Tư Niên bóng lưng biến mất của cô mà lẩm bẩm:
“Đây chẳng là chạy nhanh lắm ?
Sao lúc núi chạy nổi nhỉ?
Chẳng lẽ là kẹp lấy mà ?
Ái chà, nghịch ngợm quá.”
Trên lầu, Minh Đại lăn lộn chiếc giường lớn, nén giọng hét tiếng.
Minh Đại!
Mày đang nghĩ vẩn vơ cái gì thế!
Tâm tính bây giờ vẫn còn là một đứa trẻ mà!
Mày là một bà cô già tuổi tâm lý ba mươi tuổi đấy!!
Mau quét sạch những ý nghĩ vô sỉ trong đầu mày !!
Sau một hồi lăn lộn kịch liệt, cô mệt đến mức thở hồng hộc, đôi mắt vô hồn trần nhà thẫn thờ.
Có dạo cô rảnh rỗi quá , nên đầu óc mới xảy vấn đề, đối diện với đôi mắt thuần khiết chút tỳ vết của Chu Tư Niên mà cô đỏ mặt!
Lại đỏ mặt!
Che lấy khuôn mặt vẫn còn đang nóng bừng, Minh Đại cảm thấy vô cùng hổ thẹn!
Nhà cũ cháy đúng là đáng sợ mà!!
Chẳng chỉ là ba mươi năm độc từ trong trứng thôi ?
Sao mới vài câu mà khiến mày trở nên đức hạnh ch-ết tiệt !
Hu hu!
Đứa trẻ mới hai mươi tuổi, hiện tại tâm trí cũng lành lặn, mày đỏ mặt cái thá gì chứ!
Đêm đó, Minh Đại ngủ ngon giấc, quầng thâm mắt thể so ngang với quốc bảo.
Khi ánh nắng ban mai xuyên qua rèm cửa rơi xuống giường, Minh Đại thở dài thườn thượt, xem thu-ốc hạ hỏa vẫn uống, tăng thêm liều lượng thôi, hu hu!
Chợp mắt một lát xong, Minh Đại thức dậy.
Cô ở lầu chuẩn tâm lý xong xuôi mới xuống, nhưng thấy nụ rạng rỡ của Chu Tư Niên là lập tức mất hết công lực.
Hu hu, tội mà!
Trái ngược với vẻ ủ rũ của Minh Đại, trạng thái của Chu Tư Niên đạt một trăm điểm, ngay cả đôi mắt sưng vì hôm qua cũng hết sưng, hăng hái chào hỏi Minh Đại ăn bữa sáng.
Hôm nay họ thụ phấn cho các loại dưa trái trong gian, vì mùa đông tìm thấy tổ ong núi nên tạm thời dùng sức thế ong mật để thụ phấn.
Thụ phấn đơn giản, tiên thu thập hoa đực , dùng b.út lông quét lấy phấn hoa của chúng, đó chấm lên hoa cái là .
Thời gian thụ phấn nhất cũng nên chọn từ bảy giờ đến mười giờ sáng, lúc tỷ lệ thành công sẽ cao hơn.
Bây giờ Minh Đại một cảm giác tội về mặt đạo đức đối với Chu Tư Niên, nên cô ngại ngùng việc cùng , khi dạy Chu Tư Niên cách phân biệt hoa đực và hoa cái, cô phụ trách thụ phấn cho dưa lê thơm, Chu Tư Niên phụ trách dưa hấu.
Trước đây đều là hai cùng việc, giờ chia , Chu Tư Niên chút thích nghi , mãi cho đến khi Minh Đại bảo ngay ở đám đất bên cạnh, ngẩng đầu là thấy, mới bĩu môi .
Minh Đại đau đầu, Chu Tư Niên khi dấu hiệu chuyển biến bám thế nhỉ?
Lại còn tự học cách nũng nữa!!
Cô xoa xoa mặt, cầm cái giỏ nhỏ ngắt hoa đực, lát nữa sẽ thụ phấn tập trung.
Cả một buổi sáng, họ bận rộn ngoài đồng, xong dưa trái ngoài đồng đến khu rừng nhỏ biệt thự, những cây ăn quả ở đó cũng vì nhiệt độ trong gian mà nở hoa sớm.
Vừa thụ phấn, Minh Đại chỉ huy Chu Tư Niên tỉa cành cho cây ăn quả, bỏ bớt những phần vô dụng để giảm bớt áp lực kết trái cho cây.
Làm việc cả buổi sáng, cả hai đều mệt.
Chu Tư Niên thấy cả buổi sáng Minh Đại chẳng thèm để ý gì đến , nên vui lắm.
Đặc biệt là bây giờ sẵn sàng mở miệng bày tỏ suy nghĩ của , đối với Minh Đại là một tràng luyên thuyên dứt.
“Minh Đại, cả buổi sáng nay em mới chỉ với mười câu thôi, em đối với nữa ?!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-144.html.]
Minh Đại!!
Anh xem, đang những lời hổ báo gì thế hả!!
“Em !
Em !
Đừng bậy!!"
Chu Tư Niên giận , Minh Đại với vẻ buộc tội, hét lớn:
“Em !
Em đúng là như thế!
Anh bậy!
Tối qua chúng hứa với !
Sáng nay em thèm để ý đến nữa!
Minh Đại, em đổi , em lắm!!"
Tiếng hét to đến mức cả tiếng vang luôn!
Minh Đại dở dở !
Trời xanh ơi!
Đất dày ơi!
Làm ơn hãy trả cho con một Chu Tư Niên ít như đây !!
Sau khi Minh Đại liên tục đảm bảo sẽ phớt lờ nữa, đồng thời đưa hàng loạt lời hứa về các món ngon, Chu Tư Niên cuối cùng mới tha cho cô, vui vẻ kho lấy khoai lang.
Minh Đại , buổi trưa sẽ khoai lang ngào đường cho , tuy là món gì nhưng đồ Minh Đại đều ngon hết mà!
Vui quá !!
Minh Đại lau mồ hôi trán, trong lòng như một đàn hoẵng ngốc phi qua.
Con trai đều khó dỗ như ?
Bà cô Minh Đại độc ba mươi năm sắp sầu ch-ết !
Trong bếp truyền đến giọng vui vẻ của Chu Tư Niên:
“Minh Đại, món thế nào !"
Giọng vui mừng đến mức âm cuối luyến láy mấy vòng, chẳng ăn nhập gì với chiều cao một mét chín cao lớn của cả.
Minh Đại vội vàng đáp lời:
“Đến đây đến đây!"
Chỉ sợ chậm một giây là Chu Tư Niên buộc tội cô vô tình m-áu lạnh vứt bỏ .
Minh Đại tội nghiệp vẫn nhận rằng rơi cái bẫy của Chu Tư Niên .
Chu Tư Niên là học thói xanh từ Minh Đại, hơn nữa còn giỏi hơn cả thầy, lừa cả sư phụ luôn.
Sau khi thấy chiêu hiệu quả với Minh Đại, dấn sâu hơn con đường xanh .
Đợi đến khi hồi phục, thậm chí thể thẳng bản lúc , kịch liệt yêu cầu Minh Đại châm cho một mũi để quên những khoảnh khắc đáng hổ !
Minh Đại:
“Hê hê, mơ nhé!
Dám xanh với bổn tiên nữ , cứ tự thấy ngượng ngùng nhé!!”
Hu hu, cả đời lừa , cuối cùng lừa, nhục quá mất!!
Chương 106 Xe trượt tuyết ngựa kéo, hầm băng, một Liễu Đại Trụ tận tâm.
Tại một bệnh viện ở Kinh thành, Chủ nhiệm Ngưu cầm lá thư nhận đến văn phòng Chủ nhiệm Cao.
“Lão Cao, chuyện xong xuôi !
sẽ lập tức liên lạc với lão Tôn để chuyển đồ lên tàu hỏa!"
Chủ nhiệm Cao cũng vui mừng, việc thăng chức của cơ bản là chắc chắn , những thứ Minh Đại cung cấp cho họ ai cũng thể .