“Trái là con trai út của bà , vẻ như để mắt đến cô Phương.”
Tuy cô Phương kiêu kỳ vô cùng, ăn mặc cũng điệu đà lẳng lơ, nhưng dù cũng tiền, gia đình ở Kinh thành, tạm thì cũng xứng với La Cường, hai đứa ở bên cũng .
bà sẽ chủ động, loại con gái nhỏ là mang theo cốt cách kiêu ngạo từ cao xuống, giữ cách để cô lập, đợi đến khi xương sống của cô tự cong xuống thì mới dễ dạy bảo.
Bà cưới một “bà tổ cô" về cho con trai út.
Dưới cái càng lúc càng nóng rực của hai con đối diện, Phương Nhu lấy đồ trong túi .
Không để hai con thất vọng, đó là một gói bánh quy.
Khác với loại bánh vụn họ mua ở cửa hàng cung tiêu công xã, đây là loại bánh nguyên vẹn, hàng .
Vừa mới mở , La Đại Bảo vươn tay chộp lấy hai miếng, nhét hết mồm, một miếng c.ắ.n xuống, vụn bánh quy bay tứ tung.
Đinh Tiểu Phượng giả vờ tức giận vỗ cánh tay nó một cái:
“Gấp cái gì!
Là cô Phương đặc biệt mang đến cho con ăn đấy, đều là của con cả, con cướp cái gì chứ!
Thật là mất lịch sự!"
Lực vỗ chẳng đau chẳng ngứa, La Đại Bảo hề thu liễm, chộp thêm hai miếng, chạy lên đầu giường tiếp tục chơi.
Giống như nó , những thứ đều là của nó, nó thể từ từ mà ăn.
Hai đứa con gái đang xe chỉ bên cạnh thấy, l-iếm l-iếm môi, dám lên tiếng.
Bà góa La áy náy với Phương Nhu:
“Cô Phương ngại quá, trẻ con nông thôn nó nghịch, bình thường ăn đồ gì ngon, may mà dì như cô thương nó, mang cho nó bao nhiêu đồ ngon thế .
Thằng Đại Bảo nhà còn bảo kẹo sữa cô Phương mua cho nó ngon lắm, tiếc là ăn hết ."
Phương Nhu thực sự cạn lời với cái nhà , giả lả hai tiếng:
“Kẹo sữa dễ mua , đợi hôm nào cháu lên huyện xem ."
Bà góa La hài lòng:
“Đại Bảo, còn mau cảm ơn cô Phương !"
La Đại Bảo ngẩng đầu:
“Cảm ơn cô Phương."
Vụn bánh quy trong miệng ăn hết phun đầy giường, Phương Nhu vô thức lùi về phía một chút.
Nhìn bàn nhỏ giường, gói bánh quy cô mở biến mất tăm.
Cô khỏi giận đến bật .
Thôi bỏ , dù cô đến cũng là để quen mặt, bởi vì La Thành hiếu thảo với già, nên đối với trai chị dâu chăm sóc già ở nhà cũng kính trọng.
Cô gả đây một cách chắc chắn thì tạo quan hệ với họ .
Tất cả vì Thành!
Sau khi tự tẩy não xong, cô với bà góa La:
“Thím ơi, chẳng thím bảo cháu dò hỏi xem huyện chỗ nào trống công việc ạ, cháu hỏi một chỗ ."
Bà góa La kinh hỉ :
“Hỏi thật !
Cô Phương , cô giúp thím một việc lớn , đợi thằng Cường nhà thím lương, bảo nó mời cô ăn cơm!"
Phương Nhu:
“Anh Cường là cái quái gì chứ!”
“Hì hì, thím khách sáo , chuyện còn xem đồng chí La Cường phỏng vấn đỗ ."
Đôi mắt đục ngầu của bà góa La Phương Nhu đầy dịu dàng, đến nỗi cô nổi cả da gà.
“Cô Phương sắp xếp thì mà đỗ ?
Là công việc ở , cũng ở công xã ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-115.html.]
Phương Nhu:
“Là việc ở trạm chăn nuôi huyện, ngay sát công xã."
Bà góa La do dự:
“Chỗ đó , thế thì hẻo lánh quá."
Phương Nhu giận đến bật :
“Thím ơi, cơ hội việc dễ tìm , đây là nể mặt chú của cháu ở thành phố, mới cho cháu đấy."
Bà góa La giọng điệu cô lạnh xuống, lúc mới bù đắp:
“ chê bai, là thấy như tiện cho La Cường đưa đón cô ?"
Cũng tiện nhờ xe đạp nữa !
Mặt Phương Nhu lạnh hẳn:
“Thím ơi, cháu tìm việc cho đồng chí La Cường cũng là vì thím lớn ngần mà công việc, khó lấy vợ, thím vô cùng lo lắng, nên cháu mới nghĩ cách hỏi thăm giúp.
Là nể mặt thím, chứ liên quan gì đến đồng chí La Cường hết!"
Nói xong cô dậy định bước xuống giường rời .
Bà góa La dám để cô , công việc của con trai bà còn chốt mà!
“Ôi chao, cô Phương, cô , già nên năng, cô đừng giận, là bà già mồm mép vụng về, năng xằng bậy, là cảm ơn cô, cảm ơn cô nể mặt bà già mà tìm việc cho con ."
Mục đích Phương Nhu đến đây còn đạt , tự nhiên cũng rời .
Cô lạnh mặt xuống nữa:
“Thím chú ý đấy, thím còn bừa nữa là cháu dám đến ."
Bà góa La hiền từ, nhẹ nhàng :
“Biết , thím xằng nữa, cô thêm cho thím về công việc ."
Phương Nhu kể sự việc một nữa, mặc dù là một vị trí nhân viên tạm thời nhưng cũng vô cùng đắt hàng, cô bù đắp thêm ít đồ mới giành , bảo La Cường sớm đến trình báo.
Bà góa La chần chừ:
“Sớm ngay ?
Giữa mùa đông thế ?"
Phương Nhu bình tĩnh bà :
“Thím ơi, cơ hội việc chờ đợi ai ."
Bà góa La vội vàng gật đầu:
“ , đúng , bây giờ vị trí ít, bảo thằng Cường thu dọn chút, mai ngay."
Phương Nhu gật đầu một cái:
“Thím yên tâm, bên trạm chăn nuôi chỗ ở, cần chạy chạy ."
Lúc bà góa La mới yên tâm:
“Thế thì quá, như tiện hơn nhiều!"
Đinh Tiểu Phượng một bên gì nhưng miệng bĩu một cái, mụ già ch-ết tiệt, cơ hội việc thế cho con trai cả, cho thằng út, đúng là thiên vị!
Cứ đợi đấy, đợi mụ già , bảo La Khánh dưỡng lão cho mụ , mụ mà theo con trai út của mụ!
Về phần La Thành, nhà họ La thường sẽ nhớ tới , ngoại trừ lúc gửi tiền hàng tháng.
Nói xong chuyện công việc, ba tán chuyện phiếm, Phương Nhu dẫn dắt câu chuyện sang con trai thứ hai đang lính của nhà họ La.
Cứ tiếc nuối vì lính, hỏi thăm chuyện lính.
Người ở Liễu Gia Loan chỉ Phương Nhu đến từ Kinh thành, chứ bối cảnh cụ thể của cô , thời đại ai cũng giấc mơ lính, lý do hề đột ngột.
Bà góa La đối với con trai thứ hai là mâu thuẫn.
Một mặt, La Thành là đứa con trai tiền đồ nhất của bà , mang cho bà ít thể diện, bà tự nhiên thấy vui mừng.