Mang theo kho hàng xuyên về thập niên 70, nhặt được anh chồng điên khùng - Chương 108
Cập nhật lúc: 2026-02-22 02:46:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Minh Đại Chu Tư Niên:
“Dẫn tới chơi, cũng ăn đồ mà."
Đồng thời cô cũng lạ:
“Sao thấy Hoàng Đào và Hoàng Hạnh ạ?"
Thím Hoàng bĩu môi:
“Mẹ nó dắt về ngoại , nhà ngoại nó sập, tháng về giúp dựng nhà , lão nhị cũng theo, một tháng mà vẫn xong, gạch bùn đều là tự đóng tại chỗ."
Minh Đại gật đầu, hèn chi cũng thấy chị dâu Chu .
Cô lấy bốn miếng bánh xốp và bốn miếng bánh quy, định bụng mỗi một miếng, giờ thì cho hai em ăn hết .
“Thiết Đản, cháu và em trai mỗi hai miếng, ăn ."
Thiết Đản cảm ơn mới nhận lấy gói giấy, Cẩu Đản lời trai cũng lớn tiếng cảm ơn, trông lanh lợi.
Phải là hai đứa trẻ nhà đại đội trưởng nuôi dạy khá .
Minh Đại lấy hai viên kẹo thông và bốn hạt hạt dẻ đưa cho chúng, phần còn vẫn để trong giỏ, đưa cho Chu Tư Niên.
Chu Tư Niên hài lòng xột xoạt gói giấy, của nhiều hơn.
Minh Đại lấy truyện tranh :
“Lần mấy cuốn sách cháu đưa còn ?
Cháu mang cuốn mới qua đây."
Thím Hoàng vội gật đầu:
“Còn, còn, thím cất kỹ , chỉ sợ hai đứa nó rách."
Nói xong thím hét lớn ngoài hiên:
“Vợ thằng cả!
Vợ thằng cả!"
Chị dâu Hoàng lên tiếng, một lát bê một chậu nước và một miếng giẻ lau .
Một tháng qua , chị nhớ kỹ việc kẻ điên ưa sạch sẽ, chị tay chân lanh lẹ lau sạch cuối giường một lượt, đặc biệt là chỗ chồng chị , chỉ sợ kẻ điên ngửi thấy một chút mùi hôi thối mà hài lòng tay đ-ánh !
Thím Hoàng động tác của chị mà đảo mắt một cái, chị cũng chồng chị thối chân !
Trước đây chẳng thấy chị chăm chỉ thế bao giờ!
Đợi chị xong, thím Hoàng lên tiếng:
“Hai cuốn truyện tranh đó để , mau tìm cho thanh niên tri thức Tiểu Minh, cô mang thêm hai cuốn nữa tới đây ."
Chị dâu Hoàng , quẹt bàn tay ướt sũng áo bông, tới góc phòng mở tủ .
Một chuỗi động tác trôi chảy, mà thím Hoàng cứ giật giật mí mắt, một đứa thối chân, một đứa ưa sạch sẽ, hai đứa đúng là một cặp trời sinh!
Sách chị mang tới, Minh Đại lật xem, bảo quản , cô đưa cuốn mới cho hai đứa trẻ.
“Đây là cuốn mới, hai cháu xem , đợi xem xong cô đổi cuốn khác cho."
Hai đứa hớn hở định nhận lấy thì thím Hoàng đ-ánh nhẹ tay:
“Đợi lát nữa hãy xem, tay đầy dầu mỡ kìa."
Minh Đại đưa sách cho thím, thím Hoàng bỏ trong giỏ đựng kim chỉ.
“Giờ còn ngoài chơi bời , đợi tuyết lấp cửa thì cũng nữa."
Minh Đại nghĩ đến tin tức kiếp , đồng tình gật đầu.
“Đợi vài ngày nữa, trong núi ngoài, ở đây sẽ một cái chợ cỏ, đến lúc đó thím sẽ gọi cháu, ít sản vật núi rừng, thể mua cũng thể đổi."
Minh Đại ngạc nhiên:
“Công xã bắt ạ?"
Thím Hoàng lắc đầu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-108.html.]
“Mỗi năm chỉ một , công xã coi như ngầm cho phép , bắt .
Trong núi ít đất, lương thực đủ ăn, nếu Tết ngoài đổi chút lương thực thì sang năm thể ch-ết đói vài , công xã cũng cân nhắc tình hình thực tế."
Minh Đại lúc mới hiểu , cũng đúng, chính sách cũng căn cứ tình hình địa phương mà ban hành.
(Thiết lập cốt truyện, các độc giả đừng quá khắt khe nhé.)
Cô lập tức thấy hứng thú:
“Có những thứ gì ạ?"
Thím Hoàng phấn khích mô tả với cô:
“Đồ trong núi nhiều lắm, phần lớn là đồ ăn.
Hạt phỉ hạt to, quả óc ch.ó rừng, hạt thông và hồng táo, loại thím đưa cháu là nhà ngoại thím mang tới đấy.
Còn trái cây, mùa đông ăn lê đông và hồng đông, cái cháu cần mua , nhà ngoại thím và nhà ngoại chị dâu cả cháu đều gửi tới, chia cho cháu một ít là .
Còn các loại thịt khô, may mắn còn mua cả thịt tươi, các loại rau rừng khô cũng ít.
Ồ, còn th-ảo d-ược nữa, cũng ít mang bán, nhưng họ phần lớn đều mang đến trạm thu mua của công xã, ở chợ thì ít hơn."
Minh Đại nghĩ, thể mua một ít thứ mà trong gian của cô .
Nhân tiện cô cũng đề cập đến việc đổi vật tư, trong gian của cô ít thứ thể mang đổi.
“Thím, Tết cháu cũng định thư về nhà đổi ít đồ, thím xem thím đổi gì ạ?"
Thím Hoàng mừng rỡ ngẩng đầu:
“Chao ôi, thế thì quá, thím về một tiếng, mấy bà chị em đều đổi thứ gì đó, các nhà sống qua ngày, cái gì cũng thiếu."
Minh Đại gật đầu:
“Bố cháu quan hệ với xưởng tráng men, thể đổi chậu tráng men và ca tráng men, còn xưởng khăn mặt và xưởng bao tay, xưởng xà phòng cũng , lẽ chỉ là nhiều hàng một chút thôi."
Thím Hoàng vô cùng ngạc nhiên, những thứ ở cửa hàng cung tiêu của công xã, thứ nào cũng tranh cướp mới đấy!
“Có những thứ là lắm , chúng quan tâm hàng , nông thôn cầu kỳ thế."
Minh Đại mỉm :
“Những thứ đều đổi với giá chiết khấu, cũng hời, ở phố cháu cũng đổi đồ về dùng."
Thím Hoàng Minh Đại đang xinh xắn, càng càng thích.
Sao thím sinh đứa con nào hồn chứ!
Uổng phí một cô con gái thế !
Thím phúc mà!
“Để thím hỏi xem, mai thím qua nhà tìm cháu, cháu cứ yên tâm, là những kín miệng cả, mấy mồm rộng như cái cạp quần bông thì thím gọi .
Đổi bao nhiêu đồ để thím ước lượng cho, giá ở cửa hàng cung tiêu thím nắm rõ lắm, cái lũ hổ thấy mặt cháu non choẹt, chắc chắn sẽ mặc cả với cháu cho xem!"
Minh Đại cầu còn :
“Vậy thì cảm ơn thím, thím giúp cháu một việc lớn !"
Thím Hoàng cảm thán với cô:
“Cháu mới là giúp chúng thím việc lớn đấy, những đổi đồ cũng là vì trong nhà sắp hỷ sự, đổi món đồ sính lễ hoặc của hồi môn thì cũng nở mày nở mặt hơn một chút, chúng cách xa công xã, gì đều cướp nổi, nên của hồi môn và sính lễ quanh đây đều cho lắm."
Minh Đại gật đầu:
“Vậy để cháu thư dặn họ chọn loại nào rực rỡ một chút, của hồi môn sính lễ là ."
Thím Hoàng híp cả mắt:
“Thế thì quá!
Nếu khăn trải gối hình chữ hỷ đỏ hoặc hình đôi uyên ương thì cháu cũng để cho thím một bộ, sang năm cháu gái thím lấy chồng xuống núi, đúng lúc cho nó của hồi môn."
Minh Đại nhớ trong gian đúng lúc sẵn, liền gật đầu đồng ý.
“Ngày mai thím cũng cần qua nhà tìm cháu , cháu mượn chiếc xe kéo tay, mai lên núi đào ít đất, rễ hẹ nảy mầm , cháu định trồng thử xem ."