Mang theo kho hàng xuyên về thập niên 70, nhặt được anh chồng điên khùng - Chương 100

Cập nhật lúc: 2026-02-22 02:45:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nếu sớm là của cô , đ-ánh ch-ết cô , cô cũng dám chạm !”

 

Tề Chí Quân bây giờ cũng ghét cô đến ch-ết , hừ lạnh một tiếng:

 

“Vậy nên đây nước nóng cô lấy cho cũng đều là Tần tri thanh đun ?!”

 

Liễu Yến lật tẩy, nhất thời giải thích thế nào, ấp úng nửa ngày thốt nên lời.

 

Tề Chí Quân mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần, gân xanh trán giật liên hồi, xỏ đôi bàn chân trần đôi giày bông ướt sũng, dậy phía cửa.

 

“Liễu tri thanh, ngủ !”

 

Nói xong, một tiếng 'rầm', đóng sầm cửa ngay mặt Liễu Yến.

 

Liễu Yến chấn động đến mức rùng một cái, cánh cửa đóng c.h.ặ.t mà nước mắt.

 

Trong bếp, Tống Lan Lan múc sạch những gáo nước cuối cùng trong vại để đun , để Tần Phương Phương đang xếp hàng đợi đun nước với vẻ mặt ngơ ngác.

 

cái vại nước trống , xoa xoa bả vai đau mỏi mà buồn phiền, nước hết nữa !

 

Cũng may Thái Minh Thành mò mẫm , nhỏ giọng :

 

“Để gánh nước, cô lát nữa trông lửa đừng để tắt nhé.”

 

Họ ngay cả bao diêm cũng , nếu lửa tắt thì mượn của tri thanh cũ.

 

Thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện .

 

Tần Phương Phương liên tục gật đầu, cuối cùng hai hợp sức đun một nồi nước lớn, dùng chung với Trương Tiểu Quân và Lưu Đại Nghiệp.

 

Liễu Yến chột , chân cũng chẳng thèm rửa, cứ thế ngủ, đôi chân lạnh ngắt mãi đến nửa đêm mới ấm lên .

 

Điểm tri thanh cuối cùng cũng yên tĩnh , giường nóng, mặc cho sự đau nhức dần dần bò lên tứ chi, từ từ chìm giấc nồng.

 

Ngày hôm , Minh Đại ngủ nướng một mạch, khi tỉnh dậy gần 10 giờ.

 

Xuống lầu thấy Chu Tư Niên, cô bãi cỏ nhỏ phía , quả nhiên thấy ở đó.

 

Chàng thanh niên g-ầy gò mặc chiếc sơ mi trắng đơn giản và quần dài đen, hàng rào gỗ bên cạnh, ánh mắt thâm tình đám hoẵng đang cúi đầu ăn cỏ đằng xa, tươi như gió mùa xuân.

 

Nếu bỏ qua yết hầu thỉnh thoảng chuyển động và động tác nuốt nước miếng của thì khung cảnh lẽ sẽ còn mỹ lệ hơn một chút.

 

Minh Đại tiến gần:

 

“Ăn sáng ?”

 

Chu Tư Niên gật đầu:

 

“Đã hâm nóng canh nội tạng cừu, ăn với bánh cuốn .”

 

Sáng sớm mà ăn uống cũng khá khẩm đấy chứ, chẳng để bản chịu thiệt chút nào.

 

Minh Đại đám hoẵng vì thấy cô đến mà tò mò chạy xem náo nhiệt, suy nghĩ một chút:

 

“Bắt một con g-iết , buổi trưa ăn thịt hoẵng chiên!!”

 

Chu Tư Niên bật dậy, lao nhanh về phía đám hoẵng, thoắt cái bắt con mà nhắm trúng từ sớm.

 

Con hoẵng sợ đến mức tứ chi cứng đờ, vác khỏi bầy, chớp chớp đôi mắt to mọng nước, vẫn hiểu chuyện gì đang xảy thì Chu Tư Niên đang hưng phấn treo lên giá.

 

Để bận rộn ở đó, Minh Đại về rửa mặt, ăn sáng.

 

Một lát thấy Chu Tư Niên xách một sọt thịt hoẵng pha xong , đầy ắp một sọt.

 

Chọn hai cái đùi chắc nịch, chỗ còn đều chuyển hết kho bảo quản tươi.

 

Bảo Chu Tư Niên lọc thịt đùi , cắt thành những miếng thịt dài rộng bằng một ngón tay, dài bằng ba ngón tay để chuẩn .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-kho-hang-xuyen-ve-thap-nien-70-nhat-duoc-anh-chong-dien-khung/chuong-100.html.]

Nhìn thời gian một chút, đem thịt ngâm trong nước chảy, cô và Chu Tư Niên quần áo, khỏi gian.

 

Minh Đại cảm thấy, từ khi xuống nông thôn đến nay cô lúc nào rảnh rỗi, cứ bận rộn suốt, chẳng thời gian ngó ngàng đến mảnh đất hoang trong gian.

 

Bây giờ, mảnh đất hoang trong gian ngoại trừ trồng một bãi cỏ nhỏ và khu rừng bên ngoài biệt thự , thì chẳng trồng gì cả, Minh Đại định tận dụng hai tháng Tết để trồng một ít rau xanh.

 

Bây giờ cô định sang nhà thím Hoàng xin ít gốc hẹ và một ít hạt giống rau.

 

Sắp ngoài, Chu Tư Niên quấn cái khăn đỏ gấp phẳng phiu lên, soi gương thắt một cái nơ bướm mỹ, trái , vô cùng hài lòng mới chịu xuất phát, Minh Đại đang đợi khóa cửa gì luôn.

 

Bên ngoài tuyết ngừng rơi, cửa nhà nào nhà nấy đều quét sạch một lối nhỏ để .

 

Minh Đại bấy giờ mới nhớ , họ dậy sớm quét tuyết.

 

Nhìn sang mái nhà của những nhà khác, cũng dọn dẹp sạch sẽ, điểm tri thanh cũng dọn sạch tuyết .

 

Minh Đại nghĩ bụng lát nữa về họ cũng quét sạch tuyết mái nhà và lối , tuy là mái lợp bằng ngói, nhưng cũng sợ đè sập.

 

Trên đường gặp phần lớn là trẻ con ngoài chơi tuyết, đứa nào đứa nấy mặt mũi đỏ bừng vì lạnh, dù chảy nước mũi cũng cứ chạy nhảy điên cuồng ở bên ngoài, chẳng chịu về nhà.

 

Thấy hai tới, đặc biệt là thấy cái khăn đỏ đặc trưng của kẻ điên, lập tức chạy tản hết.

 

Rất nhanh đến nhà đại đội trưởng, từ đằng xa thấy tiếng thím mắng .

 

“Cái đồ con dâu phá gia chi t.ử !

 

Múc nhiều mỡ thế gì!

 

Muốn ch-ết , sống nữa ?!”

 

“Cái gì?!

 

Con gái Tiểu Minh , cho nhiều mỡ mới ngon?”

 

“Thế thì , chỉ thôi nhé, mà còn dám múc nhiều mỡ như thế, bà đây vặn đứt tai cô đấy!”

 

Minh Đại ngờ còn chuyện bát quái về , chút dở dở .

 

Bước cửa gỗ, cô giơ tay gõ gõ:

 

“Thím ơi, cháu là Minh Đại, sang nhà thím chơi ạ.”

 

Chưa đợi thím Hoàng trong bếp lên tiếng, một chuỗi bước chân vui vẻ kèm theo tiếng reo hò ngạc nhiên chạy tới.

 

“Dì Tiểu Minh tới !

 

Dì Tiểu Minh tới !”

 

Sau đó là tiếng then cửa rút , cửa gỗ mở , khuôn mặt đỏ bừng của Cẩu Đản lộ , đôi mắt sáng rực cô, Thiết Đản lưng nó, Minh Đại chút thẹn thùng.

 

Chưa đợi Minh Đại chuyện, Chu Tư Niên từ bên cạnh Minh Đại lách trong cửa, gạt Cẩu Đản , về phía chuồng ngựa trong sân.

 

Cẩu Đản gạt , bịt miệng dám lên tiếng, Thiết Đản rụt cổ , đồng tình chú út đang cho ngựa ăn.

 

Liễu Lai Phát đang dùng máy cắt cỏ cắt vụn cỏ khô phơi từ mùa thu để cho ngựa ăn, đầu thấy kẻ điên đang chằm chằm và cái sọt cỏ trong tay chớp mắt.

 

Anh đến mức dám cử động, hai cứ thế giằng co.

 

Minh Đại xoa xoa cái mũ da cừu nhỏ của Cẩu Đản, cho nó và Thiết Đản mỗi đứa một viên kẹo hoa quả:

 

“Ăn .”

 

“Kẹo!!”

 

Cẩu Đản hưng phấn nhận lấy, bóc bỏ tọt mồm.

 

Thiết Đản nhe hàm răng nhỏ lời cảm ơn, hai đứa với thím Hoàng một câu là chơi đây, vắt chân lên cổ chạy biến, loáng cái thấy bóng dáng nữa.

 

 

Loading...