Mang Theo Hệ Thống Bách Hóa Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn Ở Thập Niên 70 - Chương 165: Nếm trải ngọt ngào

Cập nhật lúc: 2026-01-20 08:07:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bố Cố ăn xong bát mì, lượt ôm ba đứa cháu sinh ba sang một bên vội vàng đ.á.n.h xe bò trở về.

 

Đường về cũng mất kha khá thời gian, thể nán huyện thành quá lâu .

 

Bạch Đào bên nấu xong cơm tối. Ba đứa nhỏ ăn cùng ông nội cũng lưng lửng bụng, giờ chỉ còn cô và Cố hai ăn.

 

Ăn xong bữa trưa, Bạch Đào lôi hết chăn đệm trong phòng, chăn đệm giường cũi của ba đứa nhỏ, và cả chăn đệm trong phòng Cố ngoài sân phơi nắng.

 

Nhà cửa ở mấy ngày, chăn chiếu dễ ẩm, huống hồ trong nhà còn trẻ con, nếu ẩm ướt thì ngợm dễ nổi mẩn ngứa.

 

Chăn, đệm, ga trải giường phơi đầy cả một sân.

 

Bác Dương hàng xóm sang chơi, thấy liền hỏi: “Thấy nhà các cháu đóng cửa mấy hôm nay, ngang qua thấy mở cửa, mới về đấy ?”

 

Mẹ Cố vui vẻ đáp: “ bà ạ, hôm nay mới về. Ba đứa nhỏ , ngoài cũng tiện hơn . Ông nhà nhớ cháu quá nên chúng về quê ở vài hôm.”

 

Bác Dương gật đầu.

 

Ba đứa nhỏ thấy bà nội đang chuyện với ai đó, liền lạch bạch chạy tới.

 

Chúng bên chân Cố, mở to đôi mắt tròn xoe bác Dương.

 

Cùng sống trong một khu tập thể, quan hệ với bác Dương cũng khá . Ba đứa nhỏ thường xuyên gặp bác nên thấy bác Dương cũng thấy quen thuộc.

 

Mẹ Cố bảo: “Đại Bảo, Nhị Bảo, Tam Bảo, chào bà Dương con.”

 

“Bà ~” Đại Bảo gọi.

 

“Bà Dương ~” Nhị Bảo tiếp lời.

 

“Bà ~” Tam Bảo cất giọng mềm mại, ngọt xớt.

 

Trái tim bác Dương như tan chảy vì ba đứa nhỏ, mà đáng yêu thế .

 

Bác Dương cưng nựng chúng một hồi, chuyện thêm vài câu về.

 

Bạch Đào xách giỏ ngoài.

 

Hôm qua cô bàn bạc với Cố Tranh xong, hôm nay ngoài một chuyến. Nếu Cố cứ ở bên cạnh cô cả ngày, trong nhà gì bà đều rõ, chẳng lẽ đống đồ tự nhiên biến từ hư .

 

Để chuẩn cho ngày mai, kiểu gì cũng kiếm chút hàng hóa để Cố Tranh mang bán bớt.

 

Mẹ Cố ở nhà trông ba đứa nhỏ.

 

Bạch Đào mang theo ít đồ đến nhà bà Trần để biếu bà.

 

Nhà bà Trần vẫn còn một ít lương thực, đủ ăn trong vài ngày. Tuy nhiên, Bạch Đào vẫn để thêm lương thực và một ít rau củ cho bà mới rời .

 

Bạch Đào lượn một vòng quanh cửa hàng bách hóa, thấy chẳng gì đáng mua nên xách giỏ về.

 

Chập tối, Cố Tranh về nhà.

 

Đợi Cố Tranh rửa tay chân xong xuôi, qua chơi với ba đứa nhỏ một lúc, phòng Bạch Đào thần thần bí bí kéo sang một bên.

 

Cố Tranh còn tưởng vợ nhớ , trong lòng đang khấp khởi mừng thầm!

 

Thì thấy vợ : “Anh Tranh, chỗ xem, chiều nay em ngoài tìm đổi kha khá đường đỏ và đường trắng. Ngày mai lúc ngoài, giúp em mang cho những cần dùng nhé.”

 

Mua đường trắng đường đỏ đều cần phiếu đường, giá cả hề rẻ, vật tư khan hiếm, đôi khi tiền cũng chắc mua .

 

Cố Tranh: “...”

 

Vợ đúng là khéo ăn khéo .

 

Rõ ràng là đầu cơ trục lợi, mua bán , nhưng qua miệng vợ thành “đổi cho cần dùng”.

 

Cố Tranh mím môi, ánh mắt rơi xuống đống đường . Đường là mặt hàng cực kỳ khan hiếm và đắt hàng.

 

Vợ thế mà đổi nhiều như , bắt đầu tò mò về cái “nguồn hàng vô cùng an ” mà vợ đấy.

 

“Anh .”

 

Việc nhận lời, Cố Tranh sẽ nuốt lời.

 

Có điều, với độ khan hiếm của đường đỏ và đường trắng, chắc chắn sẽ dễ bán. Đến lúc đó vợ nếm chút ngọt ngào (lợi nhuận), liệu gan to hơn ?

 

Cố Tranh cảm thấy nỗi lo lắng của lý.

 

Cố Tranh đưa tiền trong tay cho cô.

 

Bạch Đào nhận lấy tiền, híp mắt : “Thế nào Tranh? Em sai chứ? Còn đáng giá hơn nhiều so với việc các mang đặc sản địa phương về, hôm nay em ngoài đổi thêm một ít đấy.”

 

Cố Tranh: “...”

 

Có cảm giác như bước lên thuyền giặc.

 

Nhìn dáng vẻ tự tin tràn đầy của phụ nữ nhỏ bé .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-he-thong-bach-hoa-xuyen-den-sau-dem-tan-hon-o-thap-nien-70/chuong-165-nem-trai-ngot-ngao.html.]

Bây giờ hối hận còn kịp ?

 

Mẹ Cố còn đang thắc mắc, con trai út mỗi ngày đều xách theo cái giỏ, đây bao giờ mang , cứ thần thần bí bí, còn cho bà xem trong giỏ cái gì.

 

Chẳng lẽ là đồ ăn con dâu út chuẩn cho con trai?

 

Hai ngày nay con dâu út ngày nào cũng chạy ngoài một chuyến, bà chuyện đó.

 

Lúc về con dâu còn mang theo bánh ngọt mềm, dễ nhai, hại răng cho bà.

 

Con dâu út thương như , chắc là xót chồng chạy xe bên ngoài ăn uống đúng giờ giấc, nên đặc biệt chuẩn bánh trái để lâu cho chồng mang theo.

 

Mẹ Cố tự suy diễn một hồi, bỗng cảm thấy con dâu út quá , bản chồng mà vẫn quan tâm các con đủ.

 

Bạch Đào Cố tự “bổ não” nhiều thứ như . Sáng sớm tinh mơ, ba đứa nhỏ đ.á.n.h thức, cô liền dậy luôn.

 

Ăn sáng xong, Cố dẫn ba đứa nhỏ ngoài, khi còn dặn Bạch Đào: “Đào Tử, thấy con nghỉ ngơi đủ, đưa ba đứa nó ngoài chơi, con ngủ thêm một giấc nữa .”

 

Bạch Đào mới dậy, chẳng buồn ngủ chút nào.

 

Rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, Bạch Đào bèn múc nước lau chùi, dọn dẹp nhà cửa từ trong ngoài một lượt.

 

Vườn rau trong sân hôm qua cũng mới tưới nước xong.

 

Bạch Đào việc gì , bèn lôi sách vở tiếp tục “gặm” kiến thức.

 

Những thứ cô học cũng quá khó.

 

Học mệt , lúc nghỉ giải lao, Bạch Đào dùng ý thức kiểm tra gian, thấy nông sản trong ruộng chín, đến lúc thu hoạch .

 

Bạch Đào liền dùng ý thức thu hoạch luôn.

 

Sau đó gieo hạt giống mới.

 

Trong kho hàng gian của cô tích trữ ít đồ đạc.

 

Gần đến trưa, Cố và ba đứa nhỏ vẫn về.

 

Bạch Đào bắt đầu nấu cơm, ngoài đón Cố và mấy đứa trẻ.

 

Vừa khỏi cửa thì chạm mặt Vương Tiểu Hoa cũng đang bế con .

 

Con của Vương Tiểu Hoa gầy yếu, con gái cô còn lớn hơn ba đứa sinh ba vài tháng, nhưng đến giờ vẫn .

 

Vương Tiểu Hoa việc ngoài, gật đầu với Bạch Đào coi như chào hỏi bế con thẳng.

 

Mẹ Cố dắt ba đứa nhỏ về đến nơi.

 

Lại ở huyện thành thêm vài ngày, Cố định về quê xem . Bà cũng tò mò chuyện đối tượng của Cố Thanh Thần thế nào .

 

Bà bảo Cố Tranh đưa bà bến xe.

 

Lên ô tô đến công xã, thể nhờ xe bò của ông nhà về thôn.

 

Cố Tranh về, Cố chuyện về thôn Khê Thủy xem .

 

Sáng sớm hôm , Bạch Đào chuẩn ít đồ cho Cố mang về.

 

Cố Tranh muộn hơn một chút, đưa Cố bến xe.

 

Tận mắt xe ô tô chạy , mới .

 

Mấy ngày nay, Bạch Đào quả thực kiếm một khoản tiền kha khá.

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính

Điểm tích lũy cũng tăng lên vùn vụt.

 

Chồng chịu thương chịu khó, Bạch Đào cũng vất vả dễ dàng gì.

 

Đợi Cố Tranh tan về nhà.

 

Bạch Đào dịu dàng nhỏ nhẹ, Cố Tranh đương nhiên sẽ bỏ qua cơ hội .

 

Mẹ Cố ở nhà, còn gì e ngại.

 

Tối hôm đó, Bạch Đào và Cố Tranh “giày vò” lâu một chút.

 

Giữa chừng Đại Bảo hừ hừ hai tiếng, sợ con thức giấc, Bạch Đào hoảng hốt đẩy đẩy Cố Tranh.

 

Cố Tranh khẽ lắc đầu.

 

Đại Bảo đổi tư thế ngủ tiếp tục ngủ say.

 

Chắc là thằng bé mơ.

 

Nhị Bảo và Tam Bảo ngủ ngon.

 

Cả Bạch Đào và Cố Tranh đều thở phào nhẹ nhõm, may mà con ngủ tiếp .

 

Từ khi con, hai hiếm khi tận hưởng thế giới hai như thế .

Loading...