Hai chiếc điện thoại, lượng pin còn đều chín mươi phần trăm, laptop cũng đầy pin, chắc là thể cầm cự một thời gian.
Nếu sạc dự phòng và điện thoại đều hết pin, cô còn thể gian để bổ sung.
Cô mua một bộ nguồn điện dã ngoại dùng cho cắm trại để trong gian, mùa hè gian "tránh nóng" thì dùng, bên trong tích trữ hai điện, đủ cho cô dùng qua mấy ngày mưa bão .
bây giờ cô đang ở ký túc xá, nguồn điện dã ngoại trong gian nếu cần dùng thì nhất đừng dùng.
Tần Tiểu Vi thuận tay đặt chiếc điện thoại bật chế độ tiết kiệm pin lên bàn, ngón tay gõ nhẹ bàn phím, chuẩn luận văn nghiệp của .
Vì ký túc xá mỗi đêm đều sẽ ngắt điện, ba bạn cùng phòng khác cũng đều mua sạc dự phòng, chỉ là dung lượng lớn bằng của Tần Tiểu Vi, ngoại trừ Phạm Cẩn bất cẩn , sạc dự phòng của họ đều đầy pin.
Phạm Cẩn nhanh nghĩ cách giải quyết — bên ký túc xá nam vẫn mất điện, cô định chiều nay lúc l..m t.ì.n.h nguyện viên sẽ sang ký túc xá nam sạc nhờ chút điện.
Trong phòng bật đèn, cửa trượt cũng đóng, ánh sáng lờ mờ khiến Tần Tiểu Vi ảo giác như sắp đến tối, xem tài liệu một lúc, cô liền bắt đầu buồn ngủ, ngáp liên tục mấy cái...
Một câu của Đoạn Hà khiến cô bỗng nhiên tỉnh táo : "Mọi ơi, tớ nặng, tớ thể xin vệ sinh ?"
Trong phòng nháy mắt rơi im lặng.
Tần Tiểu Vi và hai khác vài , im lặng gì.
Cống thoát nước nhà vệ sinh tắc, nếu vệ sinh ở trong đó, mùi trong phòng chắc chắn sẽ khó ngửi, nhưng dự báo thời tiết mưa bão sẽ kéo dài chín ngày, bốn bọn họ thể nhịn vệ sinh chín ngày .
Cuối cùng vẫn là Phạm Cẩn mở miệng phá vỡ sự im lặng: "Đoạn Hà, nhịn ? Hay là chiều nay lúc công ích thì sang khu giảng đường ?"
Đoạn Hà khổ sở ôm bụng : "Hơi gấp, buổi sáng bụng rỗng ăn nhiều hồng quá."
Trong lúc chuyện, cả ba đều thấy tiếng "ùng ục" trong bụng cô .
Ba : "..."
Tần Tiểu Vi: "Hay là xuống tầng một hai ba tìm phòng nào mở cửa, xuống đó giải quyết? Lúc nãy tớ xuống mua bữa sáng thấy tầng hai mấy phòng đều khóa cửa..."
Mặc dù nặng ở phòng khác kỳ quặc, nhưng bây giờ là tình huống đặc biệt, nếu ở phòng , bốn bọn họ sẽ hun chín ngày đấy!
Đoạn Hà lập tức sáng mắt lên: "Sao tớ nghĩ cách nhỉ?"
Nói , cô giật một đoạn giấy vệ sinh lao ngoài.
Ba còn trong phòng đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Thời gian trôi nhanh đến mười một giờ, lầu phòng 203 sắp bắt đầu cung cấp bữa trưa.
Buổi sáng Tần Tiểu Vi muộn, chỉ mua màn thầu và bánh bao đậu đỏ, thấy sắp bắt đầu cung cấp bữa trưa, bốn lập tức đặt đồ tay xuống, rủ xuống lầu mua cơm trưa.
Mặc dù lúc các cô xuống mới là 10:59, nhưng cửa phòng 203 vẫn xếp hàng dài, Tần Tiểu Vi đếm sơ qua, phía các cô ít nhất năm mươi đang xếp hàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-game-nong-trai-xuyen-ve-mat-the/chuong-19.html.]
Phần lớn đều cùng xuống, đám đông tụ tập , ríu rít bàn tán về món ăn trưa nay.
"Không trưa nay gì... Sáng nay lúc đến lượt tớ thì bữa sáng bán hết, đó dì theo thuyền cao su mất, tớ chỉ thể về phòng gặm bánh quy."
"Tớ ăn cơm rang, trong nhóm tình nguyện viên hôm nay cơm rang Dương Châu và cơm rang xúc xích..."
"Mọi đến sớm thật đấy!"
"..."
Phạm Cẩn hàng dài dằng dặc phía thở dài: "Sao mới mười một giờ mà đông thế ? Mấy ngày tới mua cơm chắc tranh cướp đấy chứ?"
Tần Tiểu Vi: "Không , bây giờ tớ nhiều thời gian, thể xuống xếp hàng ."
"Hì hì, Vi Vi, bữa sáng của tớ giao cho thầu nhé, buổi sáng tớ thật sự dậy nổi..."
Không bao lâu , tình nguyện viên mặc áo mưa khiêng thùng xốp giữ nhiệt, xách túi nilon to đựng đầy cơm hộp từ cửa cầu thang.
Thùng xốp to, cơ bản mỗi thùng xốp đều do ít nhất hai khiêng.
Dì thu tiền đến cùng với nhóm tình nguyện viên đầu tiên, đến ba phút, hàng cửa phòng 203 bắt đầu di chuyển về phía .
Tốc độ di chuyển của hàng nhanh, chẳng mấy chốc đến lượt Tần Tiểu Vi và các bạn.
Phòng 203, bên ngoài cái thùng xốp giữ nhiệt to nhất ở chính giữa bàn dán một tờ giấy in A4, bên dùng chữ in đậm cỡ lớn năm dòng chữ lớn: "Một món mặn ít thịt một món chay 6 tệ, một mặn một chay 8 tệ, một mặn một mặn ít thịt một chay 10 tệ, cơm trắng một tệ một hộp, món ăn ngẫu nhiên chọn".
Cả bốn đều chọn suất cơm 10 tệ, khi nhận cơm hộp, Tần Tiểu Vi cầm lên ước lượng, cảm thấy nhẹ, cô lo ăn no, quẹt thêm một tệ mua thêm một suất cơm trắng, ba bạn cùng phòng cũng giống cô, đều mua thêm một suất cơm trắng.
"Suất của tớ đùi gà ! Cơm hộp của các món gì?" Vừa khỏi phòng 203 Phạm Cẩn mở hộp cơm .
Đoạn Hà: "Của tớ giống , giá đỗ, đùi gà và súp lơ xào thịt, mấy suất của chúng chắc là cùng một mẻ."
Tiêu Lâm Lâm: "Tớ là cá cắt khúc, cà rốt xào thịt và giá đỗ... Cơm và thức ăn trong hộp ít hơn ở nhà ăn ?"
Tần Tiểu Vi cũng mở suất của xem thử: "Của tớ là mướp đắng, rong biển xào thịt và gà rán... Sao ăn bữa trưa mà cứ như mở hộp mù thế ?"
Phạm Cẩn: "Hì hì, thế cũng thú vị mà!"
Mặc dù ba món, nhưng ngoại trừ đùi gà mà Phạm Cẩn và Đoạn Hà nhận , những phần còn , lượng thức ăn chỉ bằng một nửa bình thường ở nhà ăn, lượng cơm cũng ít hơn bình thường nhiều, cơm và thức ăn cộng còn đầy một hộp đóng gói, khác với phong cách rẻ, nhiều, no bụng đây của nhà ăn.
Bốn bọn họ đó ăn kèm với tương ớt do Phạm Cẩn đóng góp mới ăn hết suất cơm trắng mua thêm.
Tần Tiểu Vi xoa xoa bụng : "Thức ăn trưa nay ít quá, tối tớ mua hai suất cơm hộp... Rác của chúng vứt ở ?"