MANG THEO CĂN HỘ - CÙNG EM TRAI XUYÊN KHÔNG ĐẾN THỜI ĐẠI ĐÓI KÉM - Chương 28: Thử thách!
Cập nhật lúc: 2026-02-04 08:51:15
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đại bá nương định gì?”
Tạ Miêu Miêu , quên kín đáo quan sát Tạ Thúy Thúy đang cạnh Lưu Chiêu Đệ.
Nói cũng , xuyên qua đây bao nhiêu ngày, đây là đầu tiên gặp nữ chính.
Quả thực vốn liếng để nữ chính.
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xem, đúng thật là mặt như trăng rằm, mắt tựa hạnh nhân, môi điểm mà hồng, mày vẽ mà xanh!
Làn da trắng ngần như tuyết, mịn màng như mỡ đông; đôi mắt to tròn sáng ngời như những vì tinh tú rực rỡ nhất bầu trời đêm; đôi môi hồng nhuận mọng nước như đào chín; lông mày cong tự nhiên, thanh nhã tú lệ như núi xa. Nhan sắc động lòng thế khiến ai nấy đều nghiêng ngả, nghi ngờ gì nữa, đúng là một mỹ nhân từ trong trứng nước.
Chẳng trách nàng thể trở thành Vương phi, nhận bộ sự sủng ái và che chở của Ly Vương.
“Làm gì hả? Mau nộp một lượng bạc đây, nếu đừng trách khách khí!”
“Bạc gì cơ? Đại bá nương, bọn con từng mượn bạc của bao giờ.”
Tạ Miêu Miêu cố ý .
“Cái con ranh , đừng giả ngơ. Ta một lượng bạc là lúc phân gia Gia gia mẫu cho ngươi đó. Ta bảo cho ngươi , điều thì mau nộp , đừng ép tay!”
Lưu Chiêu Đệ với vẻ mặt hăm hở lao . Nếu là nguyên chủ thì lúc chắc sợ đến phát khiếp , nhưng Tạ Miêu Miêu đây hạng đó, chẳng sợ bà .
“Đại bá nương thật đấy. Đã là bạc phân gia thì mắc gì bọn con đưa cho ? Dựa cái mặt lớn dựa việc trông khó coi?”
“Ngươi! Con ranh , ngươi dám mắng !”
Lưu Chiêu Đệ tức giận giơ tay định tát Tạ Miêu Miêu.
Tạ Miêu Miêu nhanh ch.óng nắm c.h.ặ.t lấy tay bà :
“Sao nào, còn định đ.á.n.h ? Người tưởng con vẫn là Tạ Miêu Miêu để tùy ý bắt nạt ?”
Lưu Chiêu Đệ thấy càng thêm hung hăng:
“Phản , phản ! Tạ Miêu Miêu, dù gì cũng là trưởng bối của ngươi, giờ ngươi dám động thủ với trưởng bối, ngươi cứ đợi đấy, sẽ tìm Gia gia ngươi để cáo trạng!”
“Người cứ việc mà cáo!”
Tạ Miêu Miêu vẻ mặt chút bận tâm, tiếp:
“Con cũng xem, khi Gia gia mẫu và dân làng chuyện đòi bạc phân gia của bọn con, họ sẽ giúp giúp bọn con. Lúc đó họ mất mặt, nghĩ xem sẽ thế nào?”
"Nương! Miêu Miêu tỷ, Nương ý đó, xin tỷ đừng chấp nhặt với bà !”
Gà Mái Leo Núi
Tạ Thúy Thúy thấy Nương định loạn tiếp, mà xung quanh mấy thu hút bởi tiếng động, liền vội vàng cản Nương , đó nhỏ nhẹ xin Tạ Miêu Miêu.
Tạ Miêu Miêu phản ứng của Lưu Chiêu Đệ, trong lòng thầm nhủ: Không ngờ nữ chính tay nhanh thật, thu phục cả nhà họ Tạ , quả hổ danh là nữ chính.
bộ dạng của họ, tám phần là chuyện gian bại lộ . Nếu , với một nhà họ Tạ chỉ hám lợi, trọng nam khinh nữ thế , bảo họ bảo vệ Tạ Thúy Thúy như , đ.á.n.h c.h.ế.t cũng tin.
Đặc biệt là Vị nương vốn mệnh danh là 'cuồng ' trong sách . Trong nguyên tác, Lưu Chiêu Đệ vì nhà ngoại mà đẩy Tạ Thúy Thúy hang sói, thậm chí khiến nàng tên cháu trai Lưu Kim Bảo nhục.
Chậc chậc, Vị nương như mà nữ chính trọng sinh về vẫn giữ bên , còn để bà bí mật của , xem Tạ Thúy Thúy cũng phần ngu ngốc. Nàng hiểu rằng lòng một khi dã tâm lớn thì chuyện gì cũng thể .
Dù là nhà họ Tạ nhà họ Lưu, hiện giờ Tạ lão đầu còn đó lẽ còn áp chế , nhưng nếu ông mất thì khó mà .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-can-ho-cung-em-trai-xuyen-khong-den-thoi-dai-doi-kem/chuong-28-thu-thach.html.]
Còn cả nhà ngoại họ Lưu nữa, đúng là một lũ hút m.á.u.
Ta tin kẻ 'phò trợ ' như Lưu Chiêu Đệ chuyện mà nhịn kể với họ.
Trong sách, nữ chính chịu ít khổ cực tay nhà họ Lưu, nhờ gặp nam chính mới thoát khỏi đám hút m.á.u đó.
Còn về kết cục của nữ chính thế nào thì rõ, vì hết xuyên .
Vả hai hôm Lưu Chiêu Đệ vì chuyện mà suýt hòa ly, nhưng cuối cùng hình như thành, nếu thì nương con hai họ cũng chẳng cùng xuất hiện mặt bọn thế .
Trong lúc Tạ Miêu Miêu lén quan sát Tạ Thúy Thúy, thì nàng cũng đang quan sát , nhưng là quan sát một cách đường hoàng.
Tạ Thúy Thúy Tạ Miêu Miêu, vì , ấn tượng đầu tiên của nàng là thấy Tạ Miêu Miêu đổi. Trước Tạ Miêu Miêu luôn rụt rè nhút nhát, lớn một câu cũng dám, nhưng giờ chỉ dám lớn tiếng với Nương nàng mà còn dám thẳng nữa.
Cả Tạ Tiểu Bắc nữa, nàng cũng cảm thấy Hắn khác , nhưng khác ở chỗ nào thì rõ .
Tạ Thúy Thúy lập tức trấn tĩnh , bất kể tỷ Tạ Miêu Miêu cũng trọng sinh như thì cũng chẳng liên quan đến nàng .
Hiện giờ ông trời cho nàng cơ duyên sống một , nàng nắm bắt cho thật .
Đợi đến một ngày nàng trở thành vạn , Tạ Miêu Miêu cũng chỉ phần ngưỡng mộ mà thôi.
nếu tỷ biểu hiện , nàng cũng ngại mà nhắc nhở một chút.
Tạ Miêu Miêu rõ, ánh mắt Tạ Thúy Thúy lộ rõ vẻ khinh miệt và sự ưu việt tràn trề.
“Hừ, Tạ Thúy Thúy, vẫn cứ giả tạo như . Rõ ràng Nương ý gì mà còn ở đây diễn kịch. Nếu thấy ngại thì ngay từ đầu nên ngăn bà đừng chặn đường bọn , giờ thấy tới mới bắt đầu giả vờ.
Tạ Thúy Thúy, ai với rằng và Gia gia thực sự giống !”
Nghe Tạ Miêu Miêu , Tạ Thúy Thúy kinh ngạc liếc một cái.
Vốn dĩ nàng tưởng hiểu rõ về Tạ Miêu Miêu, nhưng những lời , nàng chỉ thấy xa lạ. Chẳng lẽ Tạ Miêu Miêu cũng giống , là trọng sinh? Nếu tính cách đổi nhiều đến thế.
“Tạ Miêu Miêu, tháng sẽ trận tuyết rơi trăm năm khó gặp. Hôm nay tỷ lên trấn cũng là để tích trữ vật tư ?”
Tạ Thúy Thúy lòng dậy sóng, cố ý lời thử dò xét.
“Tạ Thúy Thúy, bệnh ? Còn tuyết rơi trăm năm khó gặp nữa chứ, bảo luôn là nghìn năm khó gặp . là tưởng Nãi nãi gọi là phúc tinh thì tưởng là phúc tinh thật chắc, đồ dở !”
Nghe thấy lời Tạ Thúy Thúy , lòng Tạ Miêu Miêu khựng một nhịp, chẳng lẽ bản nghi ngờ ?
Cho nên nàng mới cố ý những lời để dò xét !
Cũng , nếu là nguyên chủ đây, nào dám chuyện với bọn họ như thế.
thì , chỉ cần thừa nhận, giả ngu giả ngơ, nàng thể gì chứ, cùng lắm là nghi ngờ cũng trọng sinh giống nàng thôi.
Vậy thì cứ để nàng mặc sức mà nghi ngờ !
“Ngươi tin ?”
Dù chút tức giận vì những lời nàng , nhưng Tạ Thúy Thúy vẫn thở phào một nhẹ nhõm.
“Tại tin chứ, ngươi nghĩ ngươi là ai, thật sự coi là thần tiên hạ phàm chắc!”
Lưu Chiêu Đệ thấy lời Tạ Miêu Miêu, sắc mặt khó coi, nhưng cũng dám phản kháng.
Không mụ sợ tỷ hai Tạ Miêu Miêu, mà là mụ sợ con gái , mụ sợ con gái vui thì Nãi nãi và phu quân mụ sẽ thực sự hưu mụ mất.