MANG THEO CĂN HỘ - CÙNG EM TRAI XUYÊN KHÔNG ĐẾN THỜI ĐẠI ĐÓI KÉM - Chương 10: Không lừa đệ đâu, thật sự rất ngon!
Cập nhật lúc: 2026-02-04 08:50:57
Lượt xem: 25
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kế đó, Tạ Miêu Miêu đem hai chiếc chăn bông rách, hai cái bát mẻ cùng một cái gùi chia từ Tạ gia trong sân, xếp gọn gàng từng thứ một.
Hai chiếc chăn trông thì khá sạch sẽ, nhưng trong lòng Tạ Miêu Miêu vẫn cảm thấy chút thoải mái. Dẫu đây cũng là đồ của nguyên chủ để , xét theo góc độ nào đó thì cũng coi như là đồ của " c.h.ế.t" từng dùng qua, cho nên lúc trải giường, cả Tỷ hai đều thống nhất dùng chăn trong gian.
Tuy hiện tại họ dùng, nhưng đợi đến khi bắt đầu hành trình chạy nạn , vẫn còn chỗ cần dùng tới.
Cũng may là trong nhà hai tấm t.h.ả.m xốp mà thường dùng để tập thể d.ụ.c, bây giờ thể dùng tấm cách nhiệt, như sẽ sợ ẩm ướt, mà lót lên như thế lúc ngủ cũng thoải mái hơn chút.
Sau khi bận rộn xong những việc , Tạ Miêu Miêu bắt đầu dọn dẹp đám cỏ dại khác trong sân.
Tạ Tiểu Bắc định qua giúp một tay nhưng Tạ Miêu Miêu ngăn :
“Bận rộn cả buổi chiều , cái hình nhỏ bé của còn chịu đựng ?”
“Tỷ cứ yên tâm , mệt thì sẽ tự nghỉ ngơi mà, Tỷ đừng lo lắng cho nữa.”
Tạ Tiểu Bắc bộ dạng lo lắng của lão Tỷ nhà , .
“Cũng , giúp thì giúp . Chỗ ngủ của chúng bây giờ dọn dẹp xong , những chỗ khác cứ từ từ mà , gấp!”
Dù nhưng động tác tay Tạ Miêu Miêu vẫn chẳng ý định dừng chút nào.
“Miêu nha đầu!”
Ngay lúc Tỷ hai Tạ Miêu Miêu đang hì hục chiến đấu với đám cỏ dại còn cao hơn cả , thì thê t.ử của thôn trưởng xách một chiếc giỏ từ xa tới.
“Thôn trưởng nãi nãi, qua đây ạ?”
Tạ Miêu Miêu thấy tới liền lập tức dậy, phủi bụi đất tay đón lấy.
“Hai đứa chắc vẫn ăn cơm tối nhỉ? Thôn trưởng gia bảo mang ít đồ sang cho hai đứa lót . Còn đây là liềm và một chiếc cuốc nhỏ, đều là đồ dư trong nhà , hai đứa cứ dùng tạm . Chứ cứ dùng tay mà nhổ thế thì còn gì là đôi tay nữa.”
Tạ Miêu Miêu định từ chối, nhưng cảm nhận những cơn đau râm ran truyền đến từ lòng bàn tay, nàng vẫn dày mặt nhận lấy.
Thôn trưởng nãi nãi đúng, cứ tiếp tục dùng tay nhổ thế , dù đeo găng tay thì cũng chịu nổi, huống hồ vẫn còn cả một mảnh sân lớn đang đợi họ.
“đa tạ thôn trưởng nãi nãi, chúng con khách sáo nữa ạ. Đợi khi nào chúng con thời gian lên trấn mua đồ mới sẽ trả ngay!”
Dẫu đây là đồ dư , nhưng ở cái triều đại mà muối và sắt đều kiểm soát nghiêm ngặt , đồ đạc của ai cũng chẳng tự nhiên mà .
Gà Mái Leo Núi
“Cái Nha đầu ngốc , mấy thứ đồ mọn mà cũng đa tạ. Thôi , trong nhà còn đống việc đang chờ , giúp hai đứa nữa. Có việc gì thì nhớ tìm thôn trưởng gia của hai đứa, đừng để bản chịu uất ức.”
Thôn trưởng nãi nãi đoạn liền vỗ nhẹ lên vai Tạ Miêu Miêu, ánh mắt liếc mảnh sân dọn dẹp gần xong, khẽ gật đầu đầy ẩn ý.
Lão nhà nàng giúp đỡ một tay, thì cũng xem đối phương là hạng nào.
Ban đầu nàng vốn phu quân dính dáng chuyện của nhà họ Tạ, nhưng xem Tỷ hai là những đứa trẻ chăm chỉ, trông cũng hạng vong ơn bội nghĩa, chẳng giống đám nhà họ Tạ chút nào, như nàng cũng yên tâm !
“Con thưa thôn trưởng nãi nãi!”
Tạ Miêu Miêu theo bóng lưng thôn trưởng nãi nãi xa, dõng dạc đáp lời.
Từ xưa đến nay, dệt hoa gấm thì dễ, than sưởi trong tuyết mới khó. Tuy đồ thôn trưởng nãi nãi mang đến nhiều nhưng đều là những thứ họ đang cần gấp, vì tấm chân tình Tạ Miêu Miêu xin ghi tạc trong lòng.
“Ơ, ăn cũng ngon phết !”
Bên Tạ Miêu Miêu còn đang mải nghĩ cách báo đáp gia đình thôn trưởng , thì bên Tạ Tiểu Bắc cầm một chiếc bánh lên ăn ngon lành.
Lúc đầu Hắn còn tưởng thứ đen thui sẽ khó nuốt lắm, nào ngờ cho miệng hương vị ngon đến lạ kỳ, thế là kìm mà thốt lên kinh ngạc.
Tạ Miêu Miêu thấy ăn ngon lành như thì khỏi nuốt nước miếng, trong lòng thầm nhủ: Thật sự ngon thế ? Không lẽ tiểu t.ử định giở trò trêu chọc đấy chứ?
“Đệ lừa Tỷ ! Ngon thật mà!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-theo-can-ho-cung-em-trai-xuyen-khong-den-thoi-dai-doi-kem/chuong-10-khong-lua-de-dau-that-su-rat-ngon.html.]
Tạ Tiểu Bắc thấy bộ dạng của Tỷ Tỷ là ngay trong đầu nàng chắc chắn đang nghĩ đến Hắn trêu nàng đó.
Lần đó Hắn xem đoạn phim ngắn mạng, tin nổi tại ngốc đến mức thấy quả mận xanh lét chín mà vẫn cho miệng .
Lúc hiểu đầu óc nghĩ gì, Hắn liền bốc đồng, lúc học về cố tình chạy lên cây mận núi trường hái đại mấy quả nhét cặp, định bụng về nhà bắt lão Tỷ thử nghiệm.
Tỷ Tỷ lúc đầu cũng tin, bảo là mận bây giờ chín, ăn .
Khi đó Hắn lú lẫn thế nào mà ném một quả miệng , còn vẻ vô cùng ngon lành. Ai ngờ Tỷ Tỷ tin thật, kết quả là đó Hắn ăn cháo trứng bắc thảo thịt băm suốt một tuần lễ, ăn đến mức nôn mới lão Tỷ tha cho.
“Ngon thật ? Ta bảo cho nhé Tạ Tiểu Bắc, nếu dám lừa nữa thì tiêu đời đấy.”
Tạ Miêu Miêu lấy một miếng bánh từ trong giỏ ăn.
Trước khi xuyên nàng cũng từng ăn bánh ngũ cốc, nàng cứ ngỡ cái "ngon" mà Tạ Tiểu Bắc chắc cũng tương tự như thứ nàng từng ăn .
Chỉ là ngờ mới c.ắ.n một miếng kịp nuốt xuống, Tạ Miêu Miêu hối hận . Nàng nên tin cái miệng của Tạ Tiểu Bắc.
Cái bánh bằng gì mà đen thui, quan trọng là c.ắ.n một miếng thấy bên trong cảm giác lạo xạo như nhai cát, lúc nuốt xuống còn thấy rát cả cổ họng.
“Tạ Tiểu Bắc, đây mà là cái ngon đấy hả?!”
Dù Tạ Miêu Miêu sớm muộn gì cũng quen với những thứ , nhưng hiện giờ trong gian của nàng đồ hơn, nàng vẫn để bản chịu khổ.
“Thì ngon thật mà!”
Tạ Tiểu Bắc c.ắ.n thêm một miếng thật lớn.
“Ngon thì ăn nhiều ! Nhớ ăn hết đống nhé, dù đây cũng là tấm lòng của nhà thôn trưởng, lãng phí !”
Có kinh nghiệm từ kiếp , Tạ Miêu Miêu dứt khoát mắc bẫy.
Đừng tưởng Hắn nỗ lực diễn vẻ mặt ngon lành trong khi món đó khó nuốt mà nàng . Hừ, nhóc con, định bổn cũ soạn , coi thường ai .
Thấy Tỷ Tỷ mắc mưu, Tạ Tiểu Bắc ngây !
Chẳng lẽ xuyên một chuyến mà đầu óc trở nên thông minh đột xuất thế .
“Không chứ Tỷ Tỷ, bây giờ nhỏ thế , ăn hết nhiều ạ!”
Tạ Tiểu Bắc xong câu phía của Tỷ Tỷ thì nước mắt.
“Không , lát nữa sẽ cất gian, đợi khi nào đói thì mang ăn tiếp!”
Nhóc con, để xem còn dám dùng tâm cơ với nữa .
“Khụ khụ khụ... Tỷ tỷ...!”
Gương mặt Tạ Tiểu Bắc chút méo mó, Hắn thể tin nổi Tạ Miêu Miêu, chẳng ngờ những lời tuyệt tình như phát từ miệng lão Tỷ nhà .
Tỷ ơi, Tỷ biến chất , Tỷ ?
Có lẽ do biểu cảm mặt Tạ Tiểu Bắc quá rõ ràng.
Điều khiến Tạ Miêu Miêu rốt cuộc cũng nảy sinh một chút xíu lòng áy náy:
“Ăn hết cũng !”
“đa tạ Tỷ Tỷ, là Tỷ vẫn yêu thương ...”
Chữ "nhất" còn kịp khỏi miệng, bên tai Tạ Tiểu Bắc vang lên lời còn tàn nhẫn hơn của Tỷ Tỷ Hắn:
“Vậy thì cứ giữ , khi cần phô trương thanh thế thì mang ăn. Lát nữa nhớ bỏ tủ lạnh, hỏng thì phí lắm!”