Mang Thai DắtCon Chạy Nạn, Ta Dẫn Cả Thôn Nghịch Thiên Cải Mệnh - Chương 94: Làm người phải có nguyên tắc

Cập nhật lúc: 2026-02-18 15:09:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phải rằng, ba vị lý chính trong thôn , quan niệm và cách đối nhân xử thế đều chuẩn mực.

 

Ở thời cổ đại, nhiều gia đình vẫn tồn tại hiện trạng trọng nam khinh nữ, nhưng đến mức ly phổ như , coi con trai như thiếu gia địa chủ mà chiều chuộng, còn con gái thì đối xử tệ bạc như con ở, thật khiến ai nấy đều nổi. Chỉ cần là lương tri thì đều chướng mắt sự việc .

 

Bị Đinh lý chính quát mắng, nương Đại Đông lập tức ngậm miệng. Ả ngốc, trong lòng vốn kiêng dè những quan trong thôn , nếu chẳng may ghét bỏ mà vứt bỏ cả nhà ả thì phiền phức lớn.

 

Lâm Vân Nguyệt và Trần Hương Tú một bên quan sát, hai mỉm . Lâm Vân Nguyệt thầm nghĩ: Mắng lắm, mắng tuyệt, mắng cho đối phương cứng họng luôn, ha ha.

 

Nếu nương Đại Đông bảo cho Tiểu Tây nhờ xe một đoạn, nàng còn thể vui lòng.

 

Còn cái thằng con béo như heo con nhà địa chủ , thôi , cứ để nó bộ mà rèn luyện, sẵn tiện giảm béo luôn.

 

“Đinh lý chính, nương t.ử nhà hiểu chuyện, ngài đừng chấp nhặt với bà .”

 

Gia gia của Đại Đông thấy tình hình , vội vàng tới, nở nụ hối giải thích với Đinh lý chính.

 

“Hừ, nếu còn để thấy đối xử tệ bạc với trẻ con như nữa, cả nhà các cứ tự .”

 

Đinh lý chính sa sầm mặt . Hành vi ác liệt của nương Đại Đông sẽ ảnh hưởng đến hình ảnh của cả thôn bọn họ.

 

“Được , nghỉ ngơi đủ thì tranh thủ ban ngày thành mua sắm nhu yếu phẩm. Thứ gì cần mua thì mua, khi đóng cửa thành chiều nay, chúng khỏi huyện thành Đại Dã.”

 

Tôn lý chính lên tiếng kêu gọi. Trong huyện thành chắc hẳn vẫn còn ít cửa tiệm mở cửa buôn bán, dù trong thành cũng cần sinh sống.

 

Qua thôn thì còn quán trọ đó nữa, nếu thật sự khỏi thành, cách phủ thành Vận Châu còn hơn trăm dặm đường. Nhìn sắc trời , bao giờ mới tới nơi, nếu đường thiếu ăn thiếu mặc thì phiền phức toái.

 

Năm nay vẫn tuyết rơi, năm tầm hai trận tuyết . Nếu đợi qua năm mới tuyết mới rơi, lúc đó vẫn kịp tới Đại Đô thì hành trình đường sẽ càng gian nan, khó nhọc hơn.

 

“Mẫu , con cùng Hương Tú tẩu t.ử và Vân Phong thành mua ít đồ, cùng đại ca, tẩu t.ử ở đây trông chừng bọn trẻ nhé.”

 

Lâm Vân Nguyệt dỗ dành Tiểu Hằng Bảo xong, sắp xếp cho Chu Xuân Vũ và Chu Đông Tuyết chạy loạn, cứ theo bên cạnh Dư thị và Liễu Đại Trừng, đó nàng cùng Trần Hương Tú thành mua đồ.

 

Trần Hương Tú cũng thành xem thử, mua ít vải bông cho con trai Hồ Miểu để may một bộ y phục đổi.

 

Mèo Dịch Truyện

Nàng giờ tiền bạc, vì ban đêm theo Lâm Vân Nguyệt đến “bí mật cơ địa của Thần Tiên đại lão” việc, chỉ ăn uống, Lâm Vân Nguyệt mỗi ngày còn trả cho nàng ba mươi văn tiền công, nàng vui đến phát điên.

 

“Cha nó , ông trông chừng Hồ Miểu cho kỹ, cùng Vân Nguyệt t.ử đến tiệm vải mua ít vải, sẵn tiện mua thêm lương thực.”

 

Hồ Đại Khuê liên tục gật đầu: “Nương t.ử, bà cứ , ở đây và Vân Sơn trông coi .”

 

Trần Hương Tú xong vẫn yên tâm lắm với tính cách cẩu thả của phu quân .

 

Nàng sang với Dư thị: “Lâm đại nương, bà phiền để mắt đến Hồ Miểu một chút, đừng để nó chạy lung tung.”

 

Dư thị gật đầu: “Các con mau , mấy đứa nhỏ sẽ rời khỏi tầm mắt của .”

 

Lời của Dư thị thì Lâm Vân Nguyệt tin, Trần Hương Tú cũng tin. Dư thị chính là kiểu già cả đời vì con cái, vất vả hy sinh mà bao giờ oán thán, quen với việc chịu thương chịu khó .

 

“Vân Nguyệt nha đầu, thể giúp mua hộ một ít lương thực về ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-thai-datcon-chay-nan-ta-dan-ca-thon-nghich-thien-cai-menh/chuong-94-lam-nguoi-phai-co-nguyen-tac.html.]

 

Đang chuyện, một bà lão tóc bạc từ xa tới. Lâm Vân Nguyệt nhận đây là Lỗ đại nương trong thôn. Bà mắt kém, lão bạn đời qua đời hai năm , bà sống cùng đứa con trai ngây ngô, chạy nạn cũng theo.

 

“Việc ...” Lâm Vân Nguyệt Lỗ đại nương run rẩy từ túi áo bông màu xanh tro lấy hai lượng bạc vụn giao cho nàng.

 

Chân tay bà nhanh nhẹn, nổi đường. Đứa con trai ngây ngô thành mua đồ thì tính toán, bà sợ lừa gạt.

 

Lỗ đại nương suốt quãng đường , nhận thấy nhà họ Lâm đều là bụng, thành thật, đáng tin cậy. Thế nên khi thấy những khác trong thôn tấp nập mua lương thực, vải vóc, bà cũng nhờ Lâm Vân Nguyệt mua giúp.

 

“Đại nương, con giúp bà, mà là giá lương thực trong thành con cũng tăng đến mức nào .”

 

Lâm Vân Nguyệt xong liền liếc Dư thị một cái. Dư thị hiểu ý, tiến lên một bước với Lỗ đại nương:

 

“Lão tẩu t.ử, Vân Nguyệt nha đầu chịu giúp bà, mà là giá lương thực khó lắm. Nếu đắt quá thì bà bảo nên mua đây?”

 

Nếu mua về mà giá quá đắt, Lỗ đại nương chê đắt lấy nữa, chẳng ơn mắc oán ?

 

Giữa thời buổi loạn lạc , lương thực mỗi ngày một giá, trong đó thiếu những thương nhân mất lương tâm, thừa dịp chạy nạn đông mà thổi giá, phát tài quốc nạn thì nhiều vô kể.

 

“Hầy, , lời hiểu. Cứ để nha đầu xem mà mua , đắt rẻ gì cũng chê. Dù thì con cũng ăn mới sống chứ? Giá lương thực bây giờ ai mà đoán ?”

 

Bà lão tuy mắt kém nhưng tâm thế minh bạch. Bà , Lâm Vân Nguyệt liền gật đầu đồng ý.

 

“Vậy , Lỗ đại nương, bà cứ đại khái những thứ cần mua cho con. Hương Tú tẩu t.ử, tẩu giúp đại nương ghi nhớ một chút, đầu óc con đôi khi linh hoạt cho lắm.”

 

Lâm Vân Nguyệt mỉm với Trần Hương Tú. Trần Hương Tú vội vàng gật đầu, nàng hổ là con gái nhà tú tài, chữ nghĩa, đầu óc nhanh nhạy, trí nhớ cũng .

 

“Vân Nguyệt nha đầu, đại nương chỉ tin tưởng mỗi con thôi. Xem mua giúp ít gạo thô, kê, bột cao lương, bột ngô, cả muối nữa. Con xem cái thằng con ngây ngô nhà , chẳng gì mà ăn thì rõ nhiều.”

 

Lỗ đại nương thở dài , đầu đứa con trai đang ngủ khì chiếc xe bản cũ nát, ánh mắt đầy những cảm xúc phức tạp. Miệng tuy oán trách nhưng ngữ khí tràn đầy tình yêu thương.

 

Nếu vì đứa con ngây ngô , bà thà ở quê nhà giữ lấy căn nhà cũ chờ c.h.ế.t cho xong. Thế nhưng còn đứa con trai trẻ tuổi của bà nữa, mới hơn hai mươi tuổi, bà đành lòng. Nếu con trai quan binh của Đại hoàng t.ử bắt , chắc chắn sẽ bia đỡ đạn chiến trường, c.h.ế.t cũng thây, chẳng chôn vùi nơi nào.

 

Lâm Vân Nguyệt Lỗ đại nương, trong lòng chút xót xa, thực sự lấy tiền của bà nữa. Đây chính là tình yêu vô tư của một dành cho con trai.

 

Làm thể vì con mà hy sinh tất cả, ôi, nhưng phận con thì mấy ai thể báo hiếu nương ?

 

E là nhiều, một phần ba lắm .

 

Nghe con trai Lỗ đại nương lúc nhỏ hề ngây ngô, gặp chút chuyện, đầu óc hỏng mới trở nên ngơ ngẩn như , nhưng bản tính hề .

 

Lâm Vân Nguyệt bạc ấm nóng trong tay Lỗ đại nương, định bụng lấy nhưng sợ bà vui, đành nhận lấy bỏ túi.

 

Nàng nhanh ch.óng trấn an Lỗ đại nương: “Đại nương, bà cứ về chờ , lát nữa chúng con mua lương thực về sẽ mang qua cho bà ngay.”

 

Lâm Vân Nguyệt chính là như , nàng cho thì là tự nguyện; nhưng nếu ngươi đòi, thì xem tâm trạng của nàng .

 

Đây chính là nguyên tắc của nàng.

 

 

Loading...