Mang Thai DắtCon Chạy Nạn, Ta Dẫn Cả Thôn Nghịch Thiên Cải Mệnh - Chương 72: Thần tiên cô cô
Cập nhật lúc: 2026-02-18 15:09:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“A, uống t.h.u.ố.c... , chỗ lấy t.h.u.ố.c chứ? Có tiền cũng chẳng chỗ nào mà mua.”
Vừa Lâm Vân Nguyệt , Trần Hương Tú cuống quýt .
Chao ôi, đúng là một tiểu tức phụ mít ướt, Lâm Vân Nguyệt dở dở , nhưng nàng cũng thể hiểu tâm trạng của Trần Hương Tú.
Con trai chính là mạng sống của thị, vì con mà mạnh mẽ, con trai chuyện, nếu thể cứu con, thì chuyện gì cũng cam lòng, dù là hy sinh tính mạng.
“Hương Tú tẩu t.ử, đừng vội, nửa đêm thế chúng quả thực chỗ mua t.h.u.ố.c, đợi đến khi trời sáng tính .”
Lâm Vân Nguyệt an ủi Trần Hương Tú, thực đến ban ngày cũng chẳng chỗ mua t.h.u.ố.c, nơi còn cách huyện thành xa lắm.
Tuy nhiên, Lâm Vân Nguyệt thừa cách, nàng thể gian lấy t.h.u.ố.c. Trong căn hộ nhỏ của nàng chuẩn nhiều t.h.u.ố.c cấp cứu, t.h.u.ố.c hạ sốt đều đủ.
Nàng cứ về , gian lấy t.h.u.ố.c , lát nữa cho đứa bé uống là .
“Vậy bây giờ , , đứa nhỏ sẽ tái phát bệnh nữa chứ?”
Trần Hương Tú nhỏ giọng hỏi Lâm Vân Nguyệt, lúc thị coi Lâm Vân Nguyệt như cứu tinh, sợ đứa bé phát bệnh những kẻ xa bắt bán mất.
“Không , Hương Tú tẩu t.ử, dạy tẩu một cách, tiên hãy hạ sốt vật lý cho đứa bé.”
Lâm Vân Nguyệt gọi Hồ Đại Khuê tới, dặn Lâm Vân Phong dẫn Hồ Đại Khuê về chỗ nhà lấy nước. Chao ôi, Hồ Đại Khuê cao to lực lưỡng thế mà thực chất là một gã thô lỗ, vụng về, chẳng chăm sóc vợ con gì cả.
“A Phong, trong cái túi nước màu xanh lá cây nhà nước linh tuyền trong gian, rót cho Hồ đại ca một bát , cứu là quan trọng nhất!”
Lâm Vân Nguyệt ghé sát tai Lâm Vân Phong nhỏ. Bí mật về linh tuyền trong gian tất nhiên thể để trong thôn , nhưng mắt cứu là hết, vẫn hào phóng một chút.
Lâm Vân Phong gật đầu. Lâm Vân Nguyệt Hồ Miểu đang đói oa oa, đành thêm: “Còn cả mấy cái màn thầu bột đen với ít bánh ngọt nữa, lấy cho đứa nhỏ một ít, tội nghiệp quá.”
Lâm Vân Phong nhận lệnh, dẫn Hồ Đại Khuê về.
“Được , , giải tán thôi, mau về ngủ, ban ngày còn lên đường nữa.”
Lâm Vân Nguyệt hét lớn với . Tôn lý chính và Tôn Vĩnh Lực xong cũng vội vàng lớn tiếng thúc giục những kẻ xem náo nhiệt về.
Lũ chẳng việc gì, chỉ giỏi tụ tập một chỗ xem náo nhiệt, lời mỉa mai. Tôn lý chính thấy bọn họ cũng thấy phiền lòng.
Thấy xung quanh dần tản , lúc Lâm Vân Phong và Hồ Đại Khuê mang nước và lương khô tới.
“Hương Tú tẩu t.ử, tẩu cho đứa nhỏ uống ít nước, ăn chút gì đó, nước còn dùng khăn thấm ướt, vắt khô lau mặt, tay chân cho nó, cả nách và lòng bàn tay bàn chân nữa, để hạ nhiệt độ xuống, đợi đến ban ngày t.h.u.ố.c là yên tâm .”
Nước linh tuyền trong túi nước của Lâm Vân Nguyệt vẫn còn ấm, uống trực tiếp là .
Hồ Miểu thực đói khát, thấy nước tuyền cùng màn thầu và bánh ngọt thì ăn uống ngấu nghiến.
“Khụ khụ!”
Uống nước quá vội, ăn quá nhanh, tiểu Hồ Miểu sặc bắt đầu ho khan.
“Nào con, ăn chậm thôi, cô cô ở đây vẫn còn.”
Lâm Vân Nguyệt vội vàng đưa tay vỗ lưng cho đứa bé. Đứa nhỏ đúng là đói lả , nếu cơ thể khỏe mạnh thì sức đề kháng cũng tăng lên, sẽ dễ phát sốt như .
“Cảm ơn , đúng là ân nhân cứu mạng của cả nhà .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-thai-datcon-chay-nan-ta-dan-ca-thon-nghich-thien-cai-menh/chuong-72-than-tien-co-co.html.]
Trần Hương Tú cảm động gì, chỉ liên tục dập đầu tạ ơn.
Hồ Đại Khuê cuối cùng cũng hiểu , giọng ồm ồm : “Muội đúng là , cũng nhất thời hồ đồ, định từ bỏ đứa nhỏ, thật là hồ đồ quá!”
Lúc đầu óc tỉnh táo, hận thể tự vả mặt vài cái.
“Cái đồ oan gia nhà ông, uổng công sức lực mà chẳng tí đầu óc nào!”
Trần Hương Tú tức giận mắng nam nhân nhà . Hồ Đại Khuê sức mạnh vô song, là một tráng hán khỏe mạnh nổi tiếng mười dặm tám hương, hiềm nỗi đầu óc ngu , sức dài vai rộng mà chẳng chỗ dùng.
Bởi vì nhà bọn họ quá nghèo, ruộng đất riêng, chỉ thể thuê cho những nhà địa chủ nhiều ruộng trong thôn.
Những lão địa chủ bụng thấy ngu ngơ nên thường xuyên cắt xén tiền công, vì tính toán sổ sách, cho nên cuộc sống vô cùng gian khổ, thường xuyên bữa đói bữa no.
Năm đó cha của Trần Hương Tú còn là một tú tài nghèo tiếng xa gần, vì bản nhiều năm thi cử đỗ đạt, cuộc sống mấy dư dả, cho nên đặc biệt tìm cho con gái một nông dân khỏe mạnh như Hồ Đại Khuê, hy vọng con gái thể sống hơn một chút, chịu nghèo khổ như nhà .
Ai ngờ Hồ Đại Khuê sức lớn vô dụng, xót vợ, thường xuyên khiến Trần Hương Tú thầm rơi lệ, than khổ cực, lấy đàn ông thô lỗ như .
Từ khi con trai Hồ Miểu, Trần Hương Tú mới thấy cuộc sống khổ cực chút hy vọng, cho nên con trai chính là mạng sống của thị, nếu con trai bệnh mà c.h.ế.t, thị cũng thiết sống nữa, sẽ tìm nơi mà thắt cổ tự t.ử.
Nay con trai cứu sống , Trần Hương Tú thấy cuộc sống tương lai.
“Được , hai mau ngủ , đứa nhỏ tạm thời chuyện gì lớn , mai mang t.h.u.ố.c tới, đứa bé uống là khỏi thôi.”
Lâm Vân Nguyệt ngáp một cái, dặn dò Trần Hương Tú cùng con trai nghỉ ngơi cho , nhịn đầu dạy bảo Hồ Đại Khuê vài câu:
“Vị đại ca , , xem cao to vạm vỡ như một bức tường thế , bảo vệ thê nhi cho ? Sau chăm sóc con họ chu đáo hơn.
Họ mới là của , thể lời dụ dỗ của mấy mụ đàn bà lê đôi mách đó chứ?”
Lâm Vân Nguyệt hình Hồ Đại Khuê vạm vỡ như một bức tường, như một con trâu, thật là hận sắt thành thép, mắng cho vài câu.
“Muội đúng lắm, sẽ ghi nhớ, bao giờ lời Đinh bà t.ử nữa, sẽ chăm sóc cho Hương Tú và Miểu nhi.”
Hồ Đại Khuê cúi gầm mặt .
“Được , cũng ngủ đây, nếu chuyện gì thì tẩu t.ử cứ qua đằng gọi , đó là hai chiếc xe ba gác nhà .”
Lâm Vân Nguyệt chỉ tay về phía nhà cho Trần Hương Tú xem. Trần Hương Tú tất nhiên là vô cùng cảm kích.
Lâm Vân Nguyệt và Lâm Vân Phong về. Lâm Vân Nguyệt buồn ngủ quá , cả nửa đêm chẳng chợp mắt.
“Mẹ, vị cô cô là ai ạ? Nước cô cô cho ngọt thật đấy, màn thầu cũng ngon nữa, còn cả bánh tròn nhỏ , , nếm thử .”
Hồ Miểu hồi phục, cơn sốt dần lui, sắc mặt trở nên hồng hào trắng trẻo, tinh thần cũng khá hơn nhiều.
Nó cầm lấy miếng bánh quy nhỏ bên cạnh, đưa miệng Trần Hương Tú.
“Cô , là...”
Mèo Dịch Truyện
Trần Hương Tú ăn một miếng bánh quy, uống một ngụm linh tuyền, thật sự ngọt và ngon.
“Cứ gọi cô là Thần tiên cô cô , Miểu nhi, ghi nhớ, cô chính là ân nhân cứu mạng của con!”