Mang Thai DắtCon Chạy Nạn, Ta Dẫn Cả Thôn Nghịch Thiên Cải Mệnh - Chương 67: Tôn lý chính giảo hoạt

Cập nhật lúc: 2026-02-18 15:09:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cái gì, lão đầu Tôn Đông Sơn thật đúng là lão gian cự hoạt, quá nể tình !”

 

Trương lý chính tức giận mắng nhiếc. Thực ban đầu lão và Tôn lý chính đều phong thanh chuyện lưu dân, lão còn tìm Tôn lý chính hỏi ý tứ của Lâm Gia Trang.

 

lúc đó Tôn lý chính già trong thôn đều , thà c.h.ế.t giữ làng chứ chịu chạy nạn.

 

Vì thế Trương lý chính mới cho rằng dân Lâm Gia Trang sẽ , chí ít là ngay trong đêm đó.

 

Lão còn bàn bạc với lão tộc trưởng trong thôn, ý kiến của lão tộc trưởng là cứ chờ Lâm Gia Trang qua đây tính .

 

nếu chạy nạn thì thôn Bách Hoa là con đường bắt buộc qua, cho nên thôn Bách Hoa chẳng hề vội vàng.

Mèo Dịch Truyện

 

Ai ngờ dân làng Lâm Gia Trang bỏ trốn trong đêm, trong thôn lão ai !

 

“Chuyện đây? Trương lý chính, Chu tộc trưởng, hai mau mau định liệu !”

 

Dân thôn Bách Hoa Lâm Gia Trang tập thể chạy nạn thì bắt đầu hoảng loạn, vội vàng tụ tập ở sân nhà Trương lý chính chờ phân phó.

 

thế, đây chẳng lão già họ Tôn chơi xỏ một vố ? Đã bảo là thể lời lão mà, xem kìa, bọn họ một tiếng động mà chạy mất !”

 

Trong thôn lời tiếng , nhất thời loạn thành một đoàn.

 

“Nghe quân phản loạn của Đại hoàng t.ử hôm nay sẽ đ.á.n.h tới đây, còn trưng binh nữa, chúng thể quân phản loạn , một khi triều đình bắt là tội c.h.é.m đầu đấy!”

 

“Tĩnh lặng, tĩnh lặng! Mọi đây!”

 

Trương lý chính giận nản, khi bàn bạc với lão tộc trưởng bèn quyết định hỏi ý kiến . Ai nguyện ý chạy nạn thì một bên, ai thì thành một hàng.

 

Nếu bây giờ họ quyết định chạy nạn, cố sức đuổi theo thì trong vòng một ngày vẫn thể bắt kịp đoàn Lâm Gia Trang.

 

Chuyện thôn Bách Hoa tạm gác , lúc về thôn Thiên Thủy. Thấy dân Lâm Gia Trang rầm rộ kéo đến, trong thôn bỗng chốc náo nhiệt hẳn lên, dân làng lũ lượt kéo xem.

 

Tôn lý chính bất đắc dĩ, rằng nếu thật thì e rằng thể thuận lợi qua. Ra khỏi thôn Thiên Thủy, tiếp về phía Bắc mười dặm nữa là đến huyện thành Đại Dã.

 

“Các vị phụ lão hương , chúng đều là láng giềng gần gũi, thực tình giấu gì các vị, vùng hạn hán nghiêm trọng, quân phản loạn sắp đ.á.n.h tới nơi . Người trong thôn chúng quyết định chạy nạn lánh nạn, tình hình là như . Thôn các vị quyết định thế nào thì tùy các vị, hiện giờ thời gian vẫn muộn, nếu thì của hai thôn chúng cùng , gì còn hỗ trợ lẫn .”

 

Lời của Tôn lý chính vô cùng chân thành. Sử lý chính của thôn Thiên Thủy vốn chủ kiến, từ đến nay vẫn luôn kính trọng Tôn lý chính của Lâm Gia Trang, lão liền vội vàng triệu tập mấy vị tộc lão lớn tuổi trong thôn để bàn bạc.

 

Vốn định sớm lên đường khỏi thôn Thiên Thủy, xem lúc . Người thôn Thiên Thủy chịu để họ , chờ họ bàn bạc xong mới cho đoàn Lâm Gia Trang tiếp tục hành trình.

 

Tôn lý chính và Tôn Vĩnh Lực bất đắc dĩ đành bảo dừng nghỉ ngơi tại một bãi đất trống ở đầu thôn, bãi đất vốn là sân đập lúa của dân làng .

 

Tuy thời tiết lạnh lẽo nhưng nắng , chiếu cảm thấy ấm áp. Lũ trẻ ngủ đủ xe, lục tục leo xuống, chạy tới chạy lui sân đập lúa bằng phẳng để vận động gân cốt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-thai-datcon-chay-nan-ta-dan-ca-thon-nghich-thien-cai-menh/chuong-67-ton-ly-chinh-giao-hoat.html.]

“Xuân Vũ, Đông Tuyết, Thành nhi, các con đừng chạy lung tung, cẩn thận kẻ mẹt đấy.” (Kẻ mẹt: kẻ bắt cóc trẻ em bằng bùa chú/thuốc mê)

 

Dư thị nụ ngây thơ mặt lũ trẻ ánh bình minh rạng rỡ, trong lòng cảm thấy ấm áp vô cùng.

 

Ngày tháng dù khổ cực gian nan đến , nhưng tiếng của con trẻ, bà cảm thấy sự hy sinh đều xứng đáng.

 

“Bà ngoại, chúng con chạy lung tung , chỉ quanh quẩn bên xe kéo thôi ạ.”

 

Chu Xuân Vũ dáng một lớn nhỏ tuổi, nắm tay Chu Đông Tuyết và biểu ca Lâm Thành, ba đứa trẻ nắm tay rời.

 

Lâm Thành thực chất còn lớn hơn Chu Xuân Vũ hai tuổi, nhưng từ nhỏ cha và bà nội hết mực cưng chiều, bảo bọc kỹ, lớn lên một chút đến học đường sách, cho nên trong cuộc sống thường ngày trái tỏ kinh nghiệm bằng Chu Xuân Vũ.

 

Cậu bé ở bên cạnh Chu Xuân Vũ giống như một , còn Chu Xuân Vũ giống như tỷ tỷ .

 

Những câu chuyện kinh dị về “kẻ mẹt”, Dư thị kể cho các con mấy . Thường là khi ngủ bà kể về việc đứa trẻ bọn buôn bắt , bán cho những nhà bụng mà đ.á.n.h gãy chân gãy tay, đưa đến huyện thành hoặc tỉnh phủ để ăn xin, tiền xin đều nộp cho đại ca bọn , đứa trẻ sống những ngày tháng bằng c.h.ế.t.

 

Trên đường chạy nạn chắc chắn sẽ những kẻ tâm địa bất lương, lòng khó đoán, tâm hại nhưng tâm phòng , phàm việc gì cũng cẩn thận. Vì thế Dư thị lúc nào cũng để mắt tới mấy đứa trẻ, dám lơi lỏng một chút nào.

 

Lâm Vân Nguyệt xe kéo cho tiểu Hằng Bảo b.ú no. Đứa nhỏ thực sự mỗi ngày một khác, sữa của Lâm Vân Nguyệt nhiều , hầu như nuôi hai đứa trẻ cũng hết. Kiếp nàng những cô gái hình đầy đặn như nàng sinh con cực kỳ dễ nuôi, bẩm sinh nhiều sữa.

 

Hồi Lâm Vân Nguyệt học đại học, các bạn cùng phòng thường xuyên trêu chọc nàng. Có một đàn chị đến ký túc xá tiếp thị nội y, hỏi các nàng mặc cỡ nào, Lâm Vân Nguyệt cỡ C, đàn chị lộ vẻ ngạc nhiên, lấy một mẫu áo lót loại dày khuyên nàng dùng, khiến đám bạn cùng phòng che miệng trộm.

 

“Các cái gì thế?” Lâm Vân Nguyệt chút ngượng ngùng, mặt đỏ bừng.

 

“Vân Nguyệt, với bộ n.g.ự.c đầy đặn như của mà còn mặc áo lót dày ?”

 

Trương Thiến ở giường bộ n.g.ự.c cao v.út của Lâm Vân Nguyệt, đến mức thở .

 

Hầy, mấy cái đứa đáng ghét , bọn họ hiểu nỗi khổ của n.g.ự.c cỡ C? Giống như Mã Hiểu Phỉ và Trương Lợi, bọn họ đều là “sân bay” phẳng lì cả.

 

Vừa mới ăn cơm xong nên vẫn thấy đói, Lâm Vân Nguyệt cũng dám từ gian lấy đồ ăn. Người bên ngoài đều đang chằm chằm, đặc biệt là thôn Thiên Thủy, cứ lượn qua lượn quanh họ như thể phòng kẻ gian .

 

“Tuyết nhi, Tiểu Vũ, A Thành, các con đây uống chút nước, ăn chút lương khô .”

 

Lâm Vân Nguyệt lấy bánh ngô bột đen từ trong gùi , chia cho ba đứa trẻ mỗi đứa một cái. Chu Xuân Vũ và Chu Đông Tuyết qua một cái, hai chị em gì, cứ thế ăn ngon lành.

 

Thực đây là bánh ngô bột ngũ cốc Lâm Vân Nguyệt lấy từ gian , trông giống bánh ngô bột đen thời cổ đại, nhưng thực tế nó xốp và ngon. Nàng lấy từ siêu thị gian, loại bánh khi còn cho thêm chút đường, ăn vị ngọt, giống loại bánh ngô ngũ cốc thô của dân làng vốn cứng và xát cổ họng.

 

“Uống thêm chút nước , ăn no thì dọc đường sức bộ .”

 

Lâm Vân Nguyệt cầm túi nước cho lũ trẻ uống, bọn trẻ đều hiểu chuyện.

 

“Đại Chanh, , chỗ nào thoải mái ?”

 

 

Loading...