Mang Thai DắtCon Chạy Nạn, Ta Dẫn Cả Thôn Nghịch Thiên Cải Mệnh - Chương 36: Khoai tây nhỏ trở thành sơn hào hải vị

Cập nhật lúc: 2026-02-18 15:08:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lâm Vân Nguyệt xong giật một cái, ngờ muối thời cổ đại đắt như . Muối mịn kiếp giá bình thường một túi chỉ hai đồng tiền, ngay cả ở thành phố lớn như Ma Đô cũng là cái giá đó.

 

kỹ thuật muối cổ đại , muối chút đắng chát, giá đắt như thế. Thế nhưng ăn muối cũng , sẽ c.h.ế.t đấy, cho nên đắt khó ăn đến mấy cũng mua.

 

Lâm Vân Nguyệt liền mua một cân muối, lát nữa từ gian lấy muối trộn chung với chỗ muối đá mà ăn là xong.

 

Chẳng ai suốt ngày bới hũ muối để phân biệt bên trong là muối thô muối mịn, đúng ?

 

Lâm Vân Nguyệt xách muối ngược về, bỗng nhiên thấy bên lề đường đang bày sạp, xung quanh vây quanh ít .

 

Chỉ thấy đang lớn tiếng rao: “Mau tới xem một chút , một cái nào, dương dụ đản đản mới nhập từ Nam Châu Quốc, củ to tròn lẳn, giòn ngọt.

 

Ba văn tiền một cân, hấp ăn, xào ăn thêm nộm lạnh, ăn thế nào thì ăn thế , ngàn vạn đừng bỏ lỡ nha, bán khi nào mới !”

 

Người là một lão giả tóc trắng, dáng vẻ chừng hơn năm mươi tuổi, hai bên thái dương bạc trắng, hình gầy gò, giọng sang sảng, vẻ trung khí mười phần.

 

Đàn ông cổ đại hơn năm mươi tuổi là lão đầu , nhưng đặt ở xã hội hiện đại thì vẫn là thanh tráng niên, đang là thời gian nhất để phấn đấu trong đời.

 

Lão đầu lớn tiếng gào thét, xung quanh xem thì nhiều mà mua thì ít. Mọi hiếm khi thấy loại mặt hàng chủng loại mới nên đều dám mạo tiến lên.

 

Sợ tốn tiền mua thứ ăn , trở thành kẻ ngốc thì chẳng uổng phí bạc ?

 

Nói trắng là chẳng ai dám đầu tiên ăn cua cả.

 

Lâm Vân Nguyệt chen đám đông một cái, khỏi bật . Nàng còn tưởng là thứ đồ hiếm lạ gì, hóa là khoai tây!

 

Thứ ở kiếp bình thường thể bình thường hơn, giá cũng đắt, một cân hơn một đồng tiền. Không ngờ tới cổ đại trở thành hàng ngoại quốc nhập khẩu quý giá .

 

“Cô nương, ngươi lấy một ít ? Nhìn qua là ngươi là hiểu hàng , lấy nhiều thì hai văn tiền một cân là ,”

 

Lão giả Lâm Vân Nguyệt mặt lạ, chính là một nha đầu dáng cao, gầy gầy nhỏ nhỏ, nhất định là dễ lừa.

 

“Cô nương, ngươi , dương dụ là nhập khẩu từ Nam Châu Quốc, đây đều là đồ cống nạp cho triều đình, bách tính bình thường chúng ăn cũng chắc ăn .

 

Hơn nữa, dương dụ đản đản đừng diện mạo gì nổi bật, nhưng thể hấp, thể hầm, thể thái sợi, thể băm miếng, hầm thịt hầm gà đều hợp cả. Lại còn bổ dưỡng, cho bọn trẻ con ăn nhất định sẽ nuôi trắng trẻo mập mạp, còn bổ hơn cả bánh gạo thô đấy.”

 

Lão đầu miệng lưỡi lanh lẹ, năng bài bản, đúng là lừa , củ khoai tây nhỏ mà cũng thể lão thổi phồng thành sơn hào hải vị.

 

Tuy nhiên lão đúng một nửa, ăn khoai tây quả thực bổ dưỡng, đặc biệt là đối với trẻ nhỏ, ăn khoai tây sẽ lớn lên khỏe mạnh.

 

Khoai tây hầm gà, hắc hắc, chỉ nghĩ thôi thấy thèm chảy nước miếng .

 

Lâm Vân Nguyệt nhớ tới bộ dạng gầy gò của Chu Xuân Vũ và Chu Đông Tuyết, thật là đáng thương, bọn trẻ nên bồi bổ thể cho mới .

 

Mèo Dịch Truyện

Những củ khoai tây mua về, đặt trong hầm chứa, qua hết mùa đông cũng hỏng . Hằng ngày hầm với thịt gà cho nhà ăn, tưởng chừng năm mới, bọn họ thể béo lên ít.

 

chạy nạn cũng sợ, một cơ thể cường tráng thì hơn bất cứ thứ gì.

 

“Lão đại gia, chỗ khoai tây bao nhiêu cân, lấy hết!”

 

Lâm Vân Nguyệt lớn.

 

“Hả, cái gì, cô nương lấy hết ?”

 

Người chung quanh thấy thế, nhao nhao đầu về phía Lâm Vân Nguyệt. Thấy y phục nàng mặc cũng chẳng mấy mới mẻ, thậm chí chỗ còn cũ rách, vá víu mấy mảnh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-thai-datcon-chay-nan-ta-dan-ca-thon-nghich-thien-cai-menh/chuong-36-khoai-tay-nho-tro-thanh-son-hao-hai-vi.html.]

Tuy nhiên, cách ăn mặc của nàng sạch sẽ, ánh mắt sáng ngời, dung mạo tuấn tú, xem chừng giống kẻ ngốc.

 

Nàng dám lấy nhiều “trứng khoai tây” như ? Trông chúng xám xịt bẩn thỉu, cũng chẳng ngon . Chẳng lẽ, đây thực sự là đồ ?

 

Những đó vốn dĩ đều đang xem náo nhiệt, do dự quyết, chẳng ai chịu bỏ tiền mua một ít về . Dẫu , thứ “trứng khoai tây” giống như trái cây, thể cắt một miếng nhỏ để nếm thử.

 

“Ái chà, vị cô nương , cô đúng là quý nhân, mắt hàng. Sau cô nhất định sẽ đại phát tài, gặp vận lớn!”

 

Lão gia t.ử vui mừng khôn xiết. Một xe lão kéo ba trăm cân, nay Lâm Vân Nguyệt lấy hết, dù là hai văn tiền một cân cũng đáng giá.

 

“Cô nương, nếu cô lấy hết thì cứ tính hai văn một cân. Lão hán cũng mưu đồ kiếm lời, chỉ là kết giao với hạng cô nương bụng nhiệt tình như cô thôi,” lão giả cũng sảng khoái .

 

Lâm Vân Nguyệt gật đầu, chờ lão nhân tính xong tiền nàng mới thanh toán.

 

“Không , thể mua hết sạch như thế? Đồ thì để cùng chia sẻ chứ, ? Này đại gia, nhà lão còn , lấy mười cân!”

 

“Ta cũng lấy năm cân, nếu ngon thì tới mua!” Một phía cao giọng hô hoán chen lên phía , giơ cao tiền bạc trong tay.

 

“Vậy cũng lấy hai mươi cân, mang về nhà cho cha nếm thử, xem đúng như lời các .”

 

Những thật là, lúc ai mua thì chẳng ai đoái hoài, cứ trơ mắt ; đến khi mua , bọn họ như sợ mất phần, tranh đòi lấy.

 

Lâm Vân Nguyệt khỏi lắc đầu, đành với lão giả: “Đại gia, lấy hai trăm cân , để một trăm cân còn lão bán cho bọn họ, để đều nếm thử. Nếu mà ngon, lão cứ kéo thêm nhiều tới bán.

 

Còn nữa, đợi đến đầu xuân, chúng cũng thể tự trồng trọt, thứ sản lượng cao lắm.”

 

Lâm Vân Nguyệt tính kỹ, nếu đầu xuân năm đại hạn, dân chúng thiếu ăn thiếu lương thì trồng khoai tây cũng , ít nhất thể lấp đầy bụng, thêm sản lượng cao, dễ nuôi sống.

 

Lâm Vân Nguyệt mua hai trăm cân khoai tây, dùng xe đẩy đẩy về.

 

Trên xe đẩy chất đầy những thứ nàng thu mua, những món đáng giá hàng trăm lượng bạc, thể xem thường, đủ cho cả gia đình bọn họ ăn hết mùa đông .

 

“Ơ, cứ cảm thấy phía đang theo nhỉ?”

 

Lâm Vân Nguyệt tính nhạy bén cao, nàng đẩy xe tiến về phía , cứ thấy như bám đuôi phía .

 

Thế nhưng, khi nàng đột ngột đầu thì chẳng thấy bóng dáng ai.

 

“Chẳng lẽ là ảo giác của ?”

 

Lâm Vân Nguyệt mạnh mẽ lắc đầu, dụi dụi mắt. Dưới cái nắng ch.ói chang, thanh thiên bạch nhật thế chắc hẳn kẻ nào bám theo nhỉ?

 

Hay là kẻ nhòm ngó đống vật tư xe?

 

Lâm Vân Nguyệt tăng nhanh bước chân, đẩy xe hổn hển lên đường.

 

“Tỷ, tỷ về , lâu thế?”

 

Lâm Vân Phong thấy Lâm Vân Nguyệt trở về, nhịn tiến lên hỏi han, y đợi đến sốt ruột .

 

“Ừm, tỷ mua thêm chút đồ. A Phong, chúng mau về nhà thôi.”

 

Lâm Vân Nguyệt giục Lâm Vân Phong, thấy táo tàu xe y cũng bán ít.

 

“Tỷ, đây là sáu trăm năm mươi văn tiền bán táo, tỷ kiểm đếm ?”

 

 

Loading...