Mang Thai DắtCon Chạy Nạn, Ta Dẫn Cả Thôn Nghịch Thiên Cải Mệnh - Chương 34: Chuẩn bị vật tư

Cập nhật lúc: 2026-02-18 15:08:48
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chúng trực tiếp tới huyện thành, trong huyện t.ửu lầu khách điếm nhiều, thương khách từ nơi khác tới cũng đông, mấy con lợn rừng và hồng táo thể bán giá .”

 

Lâm Vân Nguyệt sáng sớm đưa các con về nhà ngoại, giao bọn trẻ cho Dư thị trông nom, nàng cùng Lâm Vân Phong kéo xe bò, mang lợn rừng lên trấn bán.

 

Lâm Vân Sơn và Liễu Đại Chanh về nhà ngoại, đẻ của Liễu Đại Chanh bệnh, hai vợ chồng về đó hầu hạ bên cạnh, sợ lão thái thái đột ngột qua đời.

 

“Tỷ, chúng ?”

 

Lâm Vân Phong kéo xe bản xa, bên đặt hai con lợn rừng và hai sọt hồng táo lớn. Lâm Vân Nguyệt bảo , y liền kéo đó, việc đều theo sự sắp xếp của tỷ tỷ.

 

“Hồng táo thể để , tiên cứ bán lợn rừng .”

 

Lâm Vân Nguyệt quan sát đường phố huyện thành, vẫn là trong huyện phồn hoa hơn, nàng tới vội vàng, còn kịp ngắm kỹ lưỡng.

 

Hai bên đường phố tiệm quán san sát, lâu, t.ửu quán, tiệm vải, hiệu sách... còn đủ loại tiệm bán đồ ăn vặt.

 

dịp hôm nay là ngày đại tập của huyện thành, phố qua kẻ tấp nập, náo nhiệt phi thường.

 

Thịt lợn rừng sợ sẽ hỏng, nhất nên tay sớm, lát nữa bán hồng táo .

 

“Đại thúc, hướng ngài thăm dò một chút, ở huyện thành chúng đây, t.ửu lầu nào ăn phát đạt nhất?”

 

Lâm Vân Nguyệt đến tiệm vải nơi nàng từng mua quần áo , hỏi lão bản bên trong.

 

“Ồ, tiểu nương t.ử, nhiều ngày gặp,” Chưởng quỹ hì hì chào hỏi nàng, tiện tay chỉ về phía một nhà ở hướng Đông Bắc:

 

“Thấy , chính là t.ửu lầu đó, tên gọi Hải Xuyên Tửu Lầu, là t.ửu lầu ăn hồng hỏa nhất trong huyện chúng .

 

Bất kể là khách thương qua đều đến nhà họ trú ngụ, ngay cả các vị phú gia công t.ử trong thành khi tiếp khách cũng thường xuyên đặt tiệc ở đây.”

 

Lâm Vân Nguyệt liên thanh đa tạ, dẫn Lâm Vân Phong tiến về phía t.ửu lầu.

 

“Chưởng quỹ, ở đây thịt lợn rừng tươi mới, trong tiệm cần ?”

 

Lâm Vân Nguyệt hào phóng bước t.ửu lầu, thấy ở chỗ thu ngân một nam t.ử trung niên y phục sáng sủa, thể thái đầy đặn, thần sắc nho nhã, chắc hẳn là tiểu nhị chạy bàn trong tiệm.

 

Quả nhiên, chính là chưởng quỹ của tiệm, Ngô Xuyên Hải.

 

“Ồ, bao nhiêu thịt lợn?” Ngô Xuyên Hải vội vàng gọi một tiểu nhị tới. Hôm một nhóm thương khách từ nơi khác đến trú tại tiệm, những thích ăn thịt, mỗi ngày tiêu thụ lượng lớn.

 

Một ngày ăn hết một hai trăm cân thịt, hiềm nỗi gã đồ tể sát lợn đối diện đường thừa cơ tăng giá.

 

“Một con hơn hai trăm cân, một con gần ba trăm cân .”

 

Lâm Vân Nguyệt hiệu cho Lâm Vân Phong kéo xe bản xa tới. Lâm Vân Phong thật sự khâm phục lòng can đảm của tỷ tỷ, nàng chút e ngại thế ?

 

Nàng của như , lầm lì ít , đá ba cái rặn một lời, yếu đuối nhu nhược, suốt ngày nhà Chu Đoan Hỉ đè đầu cưỡi cổ bắt nạt.

 

Ước chừng nhà Chu lão đại chọc tức đến ngất , ngược khai khiếu .

 

Ngô chưởng quỹ thấy xong, phất tay một cái: “Mau, đều kéo trong, chúng lấy hết!”

 

Lâm Vân Nguyệt thấy chưởng quỹ cũng là sảng khoái, hổ là ăn lớn, thế là nàng cũng dứt khoát :

 

“Chưởng quỹ, giá cả cũng đòi nhiều, ba mươi văn một cân, ngài thấy thế nào?”

 

Bán sớm một chút, sớm thu mua những thứ cần thiết, thể lôi thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-thai-datcon-chay-nan-ta-dan-ca-thon-nghich-thien-cai-menh/chuong-34-chuan-bi-vat-tu.html.]

 

“Tiểu nương t.ử đúng là sảng khoái, dám hỏi quý tính của cô nương?”

 

Ngô chưởng quỹ , thịt lợn lấy thì thể kiếm một món hời lớn. Món thịt lợn rừng thành phẩm trong tiệm của y thể bán tới một trăm hai mươi văn một cân.

 

Giá cả tăng vọt gấp bốn , việc mua bán như thế , ai mà ?

 

“Ta họ Lâm, gọi Lâm cô nương, hoặc gọi Vân Nguyệt đều . Đây là của , y thường xuyên săn, nếu dã vị như sơn kê, thỏ rừng, vịt trời... cũng thể mang qua đây bán.”

 

Lâm Vân Phong liền gật đầu xưng . Trước đây săn dã vị thường là để nhà ăn, hoặc mang tiệm cơm trấn bán, bao giờ nghĩ tới việc lên huyện.

 

Lâm Vân Phong là một tay săn b.ắ.n giỏi, nhưng mảng bán đồ thì , đầu óc chuyển biến chậm, thạo tính toán.

 

“Được lắm, Lâm cô nương việc sảng khoái, bạn kết giao . Tiểu Đông Tử, mau đây kết toán cho Lâm cô nương.”

 

Gã tiểu hỏa kế lên tiếng chạy tới, dẫn bọn họ hậu viện tìm trướng phòng kết toán.

 

Hai mươi lượng bạc tới tay, Lâm Vân Nguyệt nhét túi, cáo từ Ngô chưởng quỹ, đó bọn họ tìm nơi bán hồng táo.

 

Mèo Dịch Truyện

Bán hồng táo thì thuận lợi như , dù đây là bán lẻ, ba văn tiền một cân, đa mua hai ba cân lắm .

 

Quá nửa ngày trời, bọn họ mới bán xong một sọt hồng táo.

 

Không thể cả hai đều đây chờ, quá chậm, đợi đến khi bán hết chỗ hồng táo thì trời tối mất.

 

“Đệ , ăn cái bánh nướng , quanh đây xem thử, mua những thứ cần dùng.”

 

Lâm Vân Nguyệt mua ba cái bánh nướng, đưa cho Lâm Vân Phong hai cái, tự ăn một cái.

 

Lâm Vân Phong một bên ngoạm bánh nướng, một bên liên tục gật đầu: “Ừm ừm, tỷ tỷ, tỷ cứ , đợi tỷ chắc cũng bán xong chỗ hồng táo .”

 

Y thực sự đói bụng .

 

Lâm Vân Nguyệt nghĩ thầm còn mua thêm một chiếc xe bản xa, chiếc xe cũ nát đến mức sắp rã rời . Nếu theo đúng cốt truyện mà nguyên trải qua, tiếp theo đây họ sẽ chạy nạn, tới vùng đất khổ hàn chướng khí cách xa ngàn dặm, chiếc xe còn chống đỡ mấy ngày nữa?

 

Hơn nữa, trong nhà bốn đứa nhỏ, một già, đến lúc đó đường, một chiếc xe bản xa căn bản hết. Như Tiểu Hằng Bảo nếu ngủ thì một chiếc xe tối đa cũng chỉ ba .

 

Tuy nhiên, giá một chiếc xe bản xa cũng cao, nàng hỏi thăm sạp hàng bên cạnh, một chiếc ít nhất cũng một lượng rưỡi bạc.

 

Khá khen , mới trong tay hơn hai mươi lượng bạc, tiêu tốn nhiều tiền như ?

 

là kiếm tiền khó như lên trời, tích góp từng phân từng ly, mà tiêu tiền như nước chảy.

 

Đắt cũng mua, đây là vật phẩm tất yếu. Lâm Vân Nguyệt cùng lão bản mặc cả một hồi lâu, khô cả cổ bỏng cả họng, cuối cùng mới ngã giá một lượng hai trăm văn tiền.

 

Lão bản phất tay hiệu bán cho nàng, bộ dạng đau lòng của lão, chắc chắn là kiếm bao nhiêu tiền.

 

Lâm Vân Nguyệt hớn hở đẩy xe bản xa , bước tiếp theo là mua hai chiếc lều vải lớn.

 

Trời lạnh thế chạy nạn, đường nếu nơi che gió che mưa, thật sự sẽ khiến c.h.ế.t rét, nhất là trẻ nhỏ, theo quá mức cực khổ.

 

Lều vải cũng đắt, một đỉnh lều tốn hai lượng bạc. Trời ạ, các cướp luôn cho ?

 

Quá đắt, Lâm Vân Nguyệt lấy lều đó, đó lấy hai tấm vải dầu rẻ tiền hơn một chút. Đến lúc về nhà nhờ đại ca giúp mấy cái giá gỗ, thuận thế cắm xuống đất, căng vải dầu lên là thành một chiếc lều giản dị, vẫn thể che gió che mưa như thường.

 

Tiếp theo cần mua vài tấm chiếu, đường thể cứ thế mà đất ngủ , mặt đất đầy bụi bặm, ngày nắng thì đầy đất, ngày mưa thì đầy bùn, còn đủ loại sâu bọ, nghĩ đến thôi thấy ngứa ngáy cả .

 

 

Loading...