Mang Thai DắtCon Chạy Nạn, Ta Dẫn Cả Thôn Nghịch Thiên Cải Mệnh - Chương 31: Tiểu thẩm nương không thương chúng ta nữa, hu hu
Cập nhật lúc: 2026-02-18 15:08:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đương gia, chắc chắn là liên quan đến con yêu nữ đó!”
Diêu Quế Linh căm hận , rõ là cảm giác từ , nhưng chuyện chắc chắn liên quan đến Lâm Vân Nguyệt.
Giờ đây trong miệng bà , Lâm Vân Nguyệt từ “tiện nhân” nâng cấp thành “yêu nữ” .
“Không bằng chứng thì đừng ở đó mà lải nhải!”
Chu Đoan Hỷ Diêu Quế Linh đầu bù tóc rối như con điên, vạn phần chán ghét .
Cái mụ đàn bà ngu ngốc , việc thì ít mà hỏng việc thì nhiều, một quân bài trong tay mà mụ quấy cho nát bét.
Trộm gà thành còn mất nắm gạo, vốn dĩ bộ gia sản, ruộng đất tay, nay chia ngoài.
Tiền t.ử tuất của lão nhị cũng mất sạch, còn bồi thường cho Lâm Vân Nguyệt mấy trăm lượng bạc.
Nay nhà cửa trộm sạch sành sanh, ngày tháng sống thế nào đây?
Chu Đoan Hỷ càng nghĩ càng bực, giơ chân đạp cho Diêu Quế Linh một cái:
“Mụ đàn bà ngu , mau bếp tìm xem còn cái gì ăn ? Định để lão t.ử c.h.ế.t đói đấy !”
Nam nhân dù vẫn chút đầu óc, phàm sự bằng chứng, đưa bằng chứng thì nhiều cũng vô ích.
“Trương lý chính báo quan , ngày mai nha môn huyện sẽ phái quan sai đến khám xét.”
Chu Đoan Hỷ vô cùng khẳng định . Ông tin vụ trộm mà bọn tặc khấu để chút dấu vết nào.
“Phải , đương gia đúng, cứ đợi quan gia đến khám xét là . tin đám trộm c.h.ế.t tiệt đó mà quan sai bắt ?”
“Nếu bắt , sẽ xông tới cào nát mặt chúng, chọc mù mắt chúng, để chúng đời đời kiếp kiếp thấy nữa!”
Diêu Quế Linh nghiến răng nghiến lợi rủa sả, tưởng tượng đến cảnh nở mày nở mặt.
“娘, tụi con về , đói sắp c.h.ế.t , trưa nay gì ngon ?”
Diêu Quế Linh bếp bận rộn thì Chu Đại Long và Chu Tiểu Hổ tan học từ tư thục trở về.
“Ôi, bảo bối của nương, các con về . Nào, mau đặt sách vở xuống, nương tráng bánh cho các con ăn đây.”
Trong nhà gạo mì dầu mỡ đều mất sạch, chỉ còn trong góc bếp một cái hũ nhỏ chứa ít cám ngô dùng để nuôi lợn.
Diêu Quế Linh dày mặt chạy con hẻm phía , tìm đến nhà Chu nhị nãi nãi mượn nửa gáo bột mì trắng, trộn cùng với đám cám để tráng mấy cái bánh ngũ cốc thô.
“娘, cái thứ gì thế ?”
Chu Đại Long và Chu Tiểu Hổ thấy trong tay Diêu Quế Linh cầm mấy vắt bột đen vàng, đang dán bánh thành nồi, nhất thời cảm thấy một trận ghê tởm.
“Nương, đây chẳng là thứ chúng vẫn cho lợn ăn ? Sao bây giờ ăn cái ?”
Diêu Quế Linh con trai kêu gào, trong lòng chua xót, chỉ đành gượng :
“Bảo bối của nương, đây đồ cho lợn ăn . Các con xem, bên trong trộn cả bột mì trắng đấy, nào, nếm thử một miếng, ngon lắm, thơm giòn.”
Diêu Quế Linh dùng xẻng xúc từ trong nồi một cái bánh chín, bẻ một miếng nhỏ bỏ miệng nhai.
Đồng thời thị bẻ đôi cái bánh còn , đưa cho hai đứa con trai ăn.
“Phi! Đây là cái thứ quỷ gì thế , đắng chát, còn cào rách cả cổ họng, nương, ăn !”
Chu Đại Long c.ắ.n một miếng nhổ toẹt , chỗ bánh còn ném thẳng trong nồi.
“Nương, cũng ăn, khó ăn c.h.ế.t , ăn màn thầu trắng, ăn đùi gà!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-thai-datcon-chay-nan-ta-dan-ca-thon-nghich-thien-cai-menh/chuong-31-tieu-tham-nuong-khong-thuong-chung-ta-nua-hu-hu.html.]
Chu Tiểu Hổ cũng gào mồm lên phụ họa theo.
“Ôi chao, hai vị tiểu tổ tông của ơi, hai đứa thật là chiều hư , cái miệng nuôi đến kén chọn quá mất.”
Diêu Quế Linh sợ tới mức suýt nữa thì bịt miệng chúng , nếu để Chu Đoan Hỉ thấy, nhất định lão nổi trận lôi đình.
“Chẳng nhà đang gặp chuyện ? Đồ đạc đều lũ tặc t.ử c.h.ế.t tiệt trộm mất , đợi quan phủ tới bắt đám , nhà màn thầu trắng và thịt để ăn thôi.”
Diêu Quế Linh nhỏ giọng dỗ dành chúng, sực nhớ ở sân vẫn còn nuôi một con gà mái già đẻ trứng, bèn sai Chu Đại Long lấy hai quả trứng gà tới.
Chu Đại Long chạy , nhanh cầm trứng gà chạy về.
“Được , các con ngoan, ăn bánh thì nương nấu canh trứng cho các con uống ?”
Nếu hai đứa trẻ ăn gì, lòng như thị cũng thấy xót xa.
Hai ngày nay, rõ ràng thể thấy hai đứa nhỏ đều gầy ít, khuôn mặt bầu bĩnh giờ chẳng còn chút thịt nào.
“Nương, thím nhỏ đồ ngon cho chúng ăn nữa? Trước thím trứng xào, bánh rán hành, gà rán, đều ngon hơn nương nhiều.”
Trước đều là Lâm Vân Nguyệt nấu cơm trong nhà, mỗi ngày đều đổi cách thức đồ ngon cho hai em chúng. Chỉ cần chút đồ gì ngon, nàng đều để dành cho hai em, bao giờ nỡ cho hai đứa con gái của ăn.
“Đừng nhắc đến con tiện phụ đó nữa!”
Diêu Quế Linh nghiến răng , đó bưng bát canh trứng nấu xong , chia cho mỗi đứa con một bát, bát to còn thì bưng chính đường cho Chu Đoan Hỉ ăn.
Bản thị chỉ đành gặm mấy cái bánh bột ngũ cốc thô .
Chu Đại Long và Chu Tiểu Hổ chút khó hiểu Diêu Quế Linh. Từ cãi với thím nhỏ bận , chúng ăn cơm do thím nhỏ nấu nào.
Tay nghề nấu nướng của nương chúng quả thực chẳng , khó ăn c.h.ế.t .
Thím nhỏ trong miệng chúng chính là đang tới Lâm Vân Nguyệt. Bởi lẽ thê t.ử của lão tam Chu Đoan Văn là Mạnh Thiến Thục vốn thường xuyên ở bên nhà ngoại, Chu Đại Long và Chu Tiểu Hổ thiết với nàng , dù dịp lễ tết thỉnh thoảng gặp mặt cũng chỉ là vội vàng lướt qua.
Mèo Dịch Truyện
Cho nên, trong ấn tượng của chúng, thím nhỏ chỉ một Lâm Vân Nguyệt, nấu ăn cực kỳ ngon.
“Hầy, Đại Long, Tiểu Hổ, hai đứa chăm chỉ sách, thi lấy công danh, lớn lên rạng danh cha , đòi bộ gia sản và ruộng đất vốn thuộc về chúng !”
Diêu Quế Linh vẫn chấp mê bất ngộ, quên tẩy não cho hai đứa con trai.
“Nương, chiều nay con về nhà một chuyến.”
Lâm Vân Nguyệt với Dư thị. Nàng dặn dò hai em Lâm Vân Sơn và Lâm Vân Phong kéo hết lợn rừng về nhà, con nào cần g.i.ế.c thì g.i.ế.c, con nào cần bán thì bán, con còn ướp muối thành thịt hun khói, treo lủng lẳng hiên nhà hoặc trong hầm đất.
“Các con về đó gì chứ? Ở chỗ nương đủ cái ăn cái mặc mà.”
Dư thị để con gái dẫn theo lũ trẻ về, chủ yếu là lo lắng Chu Đoan Hỉ và Diêu Quế Linh sẽ hãm hại gia đình con gái.
“Không nương, lúc mấu chốt , cả thôn đều đang chằm chằm đó, bọn họ dám gì con và lũ trẻ , nương cứ yên tâm!”
Vừa mới chia xong gia sản và ruộng đất, nếu Chu Đoan Hỉ bọn họ bây giờ mà tay độc ác, trong thôn nhất định sẽ ngay là do Chu Đoan Hỉ và Diêu Quế Linh .
Đó chẳng là "lạy ông ở bụi " , Chu Đoan Hỉ ngu đến mức đó.
“Vậy , con và lũ trẻ về , để A Phong tiễn các con, sẵn tiện mang theo một tảng thịt lợn về, cho lũ trẻ ăn thêm thịt để bồi bổ.”
“Vâng nương, con chỉ mang miếng thịt về thôi, còn hai cái móng giò lớn nữa. Chỗ còn nương và tẩu t.ử chia , bảo tẩu t.ử gửi về nhà ngoại một ít.”
Lâm Vân Nguyệt cũng quên chia cho Liễu Đại Tranh một miếng thịt lớn để nàng mang về nhà đẻ.
Liễu Đại Tranh tự nhiên là mừng rỡ quá đỗi.