Mang Thai DắtCon Chạy Nạn, Ta Dẫn Cả Thôn Nghịch Thiên Cải Mệnh - Chương 24: Từ đường họ Chu

Cập nhật lúc: 2026-02-18 15:08:38
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Phải Vân Nguyệt, ngươi bế trẻ nhỏ ngoài sớm thế , lạnh lắm ?”

 

Mẹ Đại Quân và Lỗ đại tẩu bước tới, ân cần tém góc chăn cho tiểu Hằng Bảo, tiểu Hằng Bảo chớp chớp đôi mắt đen láy, hề sợ lạ, thật là đáng yêu.

 

“Không lạnh ạ,” Lâm Vân Nguyệt . Thực trong làng vẫn còn nhiều bụng, như Lỗ đại tẩu Đại Quân đều là những hàng xóm cũ lương thiện. Năm xưa khi cha chồng họ Chu còn sống, quan hệ với họ đều .

 

“Vậy ngươi mau , lão tộc trưởng qua đó đợi từ sớm .”

 

Mẹ Đại Quân sáng sớm thấy lão tộc trưởng và Trương lý chính cùng về phía từ đường họ Chu ở đầu làng.

 

Đầu phía Nam của làng một cây sầu to bằng miệng bát, mọc hàng trăm năm , từ đường họ Chu ở phía bên cây sầu đó.

 

Chu lão tộc trưởng và Chu nhị gia đều mặt, còn mấy vị tộc lão vai vế trong họ Chu.

 

“Tức phụ nhà nhị phòng, ngươi giao đứa bé cho .”

 

Lão tộc trưởng tiến lên đón lấy tiểu Hằng Bảo. Theo quy củ trong tộc, nữ nhân từ đường.

 

Tiểu Hằng Bảo thật sự ngoan, khác bế cũng quấy, mở to mắt tò mò thứ xung quanh, chẳng hề sợ sệt.

 

là một đứa trẻ ngoan, nhất định thể giống cha nó, trở thành một hán t.ử gan giàu!”

 

Mấy vị tộc lão gần, tiểu Hằng Bảo, lượt giơ ngón tay cái tán thưởng.

 

Lâm Vân Nguyệt con trai họ bế từ đường, nàng gốc cây sầu bên cạnh, tới lui, ngóng động tĩnh bên trong, suy nghĩ về tương lai.

 

Bầu trời cổ đại những nhà máy hóa chất như kiếp , ô nhiễm khí, những tòa nhà cao tầng chọc trời. Bầu trời nơi đây thật sự là một dải trong vắt, quang đãng vô tận.

 

Khi Lâm Vân Nguyệt ở thành phố Thượng Hải, nàng từng tham quan tòa nhà cao nhất thế giới, bên cạnh còn hai tòa nhà cao xấp xỉ, tạo thành thế chân vạc. Người giữa các tòa nhà một cảm giác áp bách mạnh mẽ đến khó thở!

 

Vẫn là cổ đại hơn, cuộc sống tự tại. Tuy nhiên, sống một cuộc đời vô lo vô nghĩ ở thời cổ đại vật chất thiếu thốn cũng là một việc vô cùng khó khăn.

 

Không thể lúc nào cũng dựa dẫm gian mà sống. Rất nhiều vật phẩm trong gian tồn tại ở thời đại , nếu nàng lấy quá nhiều, khó tránh khỏi việc khiến dân làng nảy sinh nghi ngờ.

 

Nếu đổi quá đột ngột, chừng sẽ dân làng coi là quái vật. Hiện giờ đám đàn bà lẻo mép trong làng bắt đầu lấy chuyện của nàng quà hằng ngày .

 

Việc đồng áng nhiều, buôn chuyện chính là thú vui và sở trường lớn nhất của họ.

 

thủ của nàng đến , một khi tất cả coi là dị loại, thì trong xã hội cổ đại phong kiến giáo điều cũng khó tồn tại.

 

Không khéo còn mang tai họa cho con cái và .

 

, sinh tồn thuận lợi ở cổ đại, sống một cuộc đời rực rỡ, vẫn dựa trí thông minh và sự cần cù, đảm đang của chính .

 

Lâm Vân Nguyệt đó suy nghĩ xem cuộc sống , lúc , một vị tộc lão bế tiểu Hằng Bảo từ trong từ đường .

 

“Tức phụ nhà nhị phòng, đứa bé ngoan thật, chẳng sợ hãi chút nào. Sau các ngươi là một hộ độc lập , cứ đợi thôn trưởng đưa hộ tịch mới cho các ngươi là .”

Mèo Dịch Truyện

 

Lâm Vân Nguyệt xúc động đến rơm rớm nước mắt, liên thanh cảm tạ: “Đa tạ tộc trưởng, sẽ dẫn các con sống , nuôi dạy con trai và con gái khôn lớn nên , để cha chúng ở suối vàng yên lòng.”

 

Những lời của Lâm Vân Nguyệt chính là điều mà các tộc lão họ Chu thích nhất. Ai bảo Lâm Vân Nguyệt tái giá chứ? Hoàn chuyện đó!

 

“Tức phụ nhị phòng, ngươi nghĩ như là đúng . Sau hãy chăm sóc con cái cho , đợi bọn trẻ lớn lên, ngươi vượt qua giai đoạn thì sẽ hưởng phúc thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-thai-datcon-chay-nan-ta-dan-ca-thon-nghich-thien-cai-menh/chuong-24-tu-duong-ho-chu.html.]

 

Lão tộc trưởng Lâm Vân Nguyệt, đầy ý tứ sâu xa : “Tuyệt đối đừng suy nghĩ lung tung, nuôi con cho là việc chính. Nếu gặp khó khăn gì thì cứ với tộc, sẽ giúp đỡ ngươi.”

 

Lão tộc trưởng lời ẩn ý, Lâm Vân Nguyệt tự nhiên hiểu rõ, nàng gật đầu cam đoan: “Lão tộc trưởng, các vị tộc lão, cứ yên tâm. Lâm Vân Nguyệt ăn cám nuốt rau cũng sẽ nuôi các con khôn lớn nên , lòng khác!”

 

Nói xong, Lâm Vân Nguyệt bế tiểu Hằng Bảo nhanh ch.óng trở về nhà, xem thử mà đại ca và dẫn đến xây xong tường rào .

 

“Tỷ, tỷ về , tỷ xem độ cao thế ?”

 

Lâm Vân Phong và Lâm Vân Sơn việc nhanh nhẹn, họ dẫn theo mấy tráng lao trong làng tới, chẳng mấy chốc xây xong bức tường ở giữa.

 

“Được, độ cao thế là hợp lý, cho chúng bắc thang cũng đừng hòng trèo qua .”

 

Lâm Vân Nguyệt bức tường cao vỗ tay. Anh em Lâm Vân Phong còn mang từ nhà tới ít mảnh thủy tinh vỡ, đợi đến khi bức tường thành sẽ gắn những mảnh thủy tinh lên .

 

Kẻ nào dám leo tường? Không rách m.ô.n.g mới là lạ!

 

“Đại ca, , hôm nay bận rộn đến đây thôi. Tiếp theo hãy sửa mái nhà, ngộ nhỡ mưa tuyết sợ sẽ dột. Tìm Cao thợ mộc qua đây, đóng cho Xuân Vũ và Đông Tuyết một chiếc giường gỗ, khi xuân để hai chị em chúng ngủ chung một giường.

 

Hậu thiên xây một cái nhà xí trong sân.”

 

Cái nhà xí cũ của gia đình thật sự là chỗ để đặt chân, Lâm Vân Nguyệt dám , t.h.ả.m hại nỡ .

 

Xã hội cổ đại cái gì cũng , bầu trời xanh ngắt, khí trong lành, dưỡng khí dồi dào, hít sảng khoái tâm can, duy chỉ nhà xí là quá bẩn.

 

Lâm Vân Nguyệt thật sự nhớ cái bồn cầu thông minh nàng lắp trong căn hộ nhỏ kiếp , vệ sinh xong cần dùng tay lau, trực tiếp dùng nước ấm rửa, cuối cùng còn thể sấy khô khử trùng, thanh thanh sảng sảng, sạch sạch sẽ sẽ, thoải mái bao nhiêu.

 

Chao ôi, đời chuyện gì thập thập mỹ chứ?

 

Xuyên qua đây, bỗng chốc hai đứa con gái hiểu chuyện đáng yêu, thêm một thằng cu trắng trẻo mập mạp, chuyện như tìm ?

 

Biết đủ , đủ thường lạc, còn về phần nhà vệ sinh, nàng vẽ sơ đồ đơn giản, cứ dựa theo cách xây nhà vệ sinh ở vùng nông thôn Chiết Giang kiếp .

 

“Chà, tỷ ơi, thiết kế của tỷ tệ, còn thể dội nước, bên cạnh đây là chỗ tắm rửa ?”

 

Lâm Vân Phong, Lâm Vân Sơn và những cầm bản vẽ, mà chặc lưỡi khen ngợi.

 

“Sau chúng cứ theo bản vẽ mà xây nhà xí, thì trong nhà sẽ sạch sẽ hơn nhiều.”

 

Mùa đông thì còn đỡ, mùa hè đến mùi nồng nặc, còn ruồi muỗi sâu bọ, xông lên khiến chẳng dám gần.

 

“Được thôi, nếu các ngươi thấy hợp lý thì cứ theo bản vẽ mà xây dựng là .”

 

Lâm Vân Nguyệt hào phóng , nàng xưa nay hề keo kiệt, đồ thì sẽ chia sẻ với bà con lối xóm.

 

“Tỷ, chúng về đây. Đây là bánh áp chảo mỡ cừu nương cho tỷ, tối đến hâm nóng là ăn .”

 

Mắt Lâm Vân Nguyệt nóng lên, thật là . Kiếp gặp như Dư thị cũng là một phúc phần lớn.

 

Buổi tối nấu một nồi cháo kê loãng, ăn cùng bánh mỡ cừu, ba con ăn no uống đủ bắt đầu ngủ.

 

Đợi đến khi các con đều ngủ say, nàng lặng lẽ dậy, ngoài chút chuyện.

 

 

Loading...