Mang Thai DắtCon Chạy Nạn, Ta Dẫn Cả Thôn Nghịch Thiên Cải Mệnh - Chương 20: Bồi thường bạc trắng

Cập nhật lúc: 2026-02-18 15:08:34
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Được , đều bình tĩnh , việc chính . Vân Nguyệt cô nương, chia gia sản , rốt cuộc chia thế nào, chúng hãy ý kiến của cô ."

 

Tôn lý chính thấy trong phòng nhốn nháo một mảnh, việc kiểu cứ ồn ào mãi cũng chẳng ích gì. Thấy mặt trời lên cao, trong buổi sáng giải quyết xong chuyện chia gia sản mới .

 

" , lão nhị gia , con nghĩ kỹ , rốt cuộc chia thế nào, con cứ , tất cả ở đây đều thể chủ cho con!"

 

Chu Nhị bà bà . Lúc bà đang cùng Dư thị, hai chuyện trò rôm rả, suýt chút nữa trở thành tỷ thiết .

 

Hàng xóm láng giềng trong sân tụ tập đông như , hai vị lý chính trong thôn, lão tộc trưởng, vân vân chứng, tin rằng khi Lâm Vân Nguyệt đưa yêu cầu, bọn họ đều sẽ dốc sức giúp thị tranh thủ quyền lợi.

 

"Thứ nhất là những gian nhà và đất đai , cùng với ruộng vườn, cái gì thuộc về nhà lão nhị chúng thì hãy đưa cho chúng , một phân một ly cũng thiếu!"

 

Lâm Vân Nguyệt ôm tiểu Hằng Bảo, lớn tiếng . Tiểu Hằng Bảo b.ú no, trong lòng gặm ngón tay, dường như sự tranh cãi bên ngoài đều liên quan đến nó.

 

Thật là một đứa trẻ đáng yêu, nếu sinh đứa con trai , con ba Lâm Vân Nguyệt ăn tuyệt hộ, bao giờ thể trở về thôn Bách Hoa nữa.

 

"Được, đây là thứ nên đưa cho các . Đã con trai thì đất ở trong thôn, ruộng vườn, nhà lão nhị các đều một phần."

 

Thôn trưởng lên tiếng. Trong thôn phân đất ở và ruộng vườn đều dựa theo nhân khẩu nam đinh trong nhà để phân phối. Chu Xuân Vũ và Chu Đông Tuyết là con gái, chắc chắn sẽ gả , cho nên tỷ bọn họ chia đất ở, dù chia ruộng vườn thì khi gả , phần đất cũng sẽ thôn thu hồi, đợi đến khi gả tới nhà chồng, thôn bên nhà chồng sẽ phân phối ruộng đất cho bọn họ.

 

"Ả nhà ? Đừng hòng!"

 

Diêu Quế Linh còn định nhảy dựng lên phản đối, Chu Đoan Hỉ liền tiến lên một bước bịt c.h.ặ.t miệng ả .

 

Nay đại thế mất, gây gổ thêm cũng vô dụng. Diêu Quế Linh vốn định đem căn nhà Lâm Vân Nguyệt đang ở tu sửa thật , hoặc là phá xây mới, để cho Chu Đại Long.

 

"Những gian nhà , lúc xây dựng đều là dùng bạc do Đoan Phúc kiếm để xây, ông dựa cái gì mà đưa cho chúng ?"

 

Lâm Vân Nguyệt nghiêm giọng :

 

"Ba căn nhà , lúc cha chồng chia cho ba nhà chúng mỗi một tòa nhà, đòi nhiều, chỉ cần một tòa nhà thuộc về chúng , cùng với mấy chục mẫu đất , theo ba nhà mà phân chia đồng đều."

 

Chu lão gia t.ử năm đó xây cho ba con trai mỗi một tòa viện t.ử, ngay cả ruộng vườn, nhà lão đại chiếm phần nhiều. Chu Đoan Hỉ chiếm một nửa phần lớn, bởi vì theo lệ cổ, cha ở cùng lão đại để dưỡng lão, cho nên gần bảy mươi phần trăm ruộng đều đưa cho Chu Đoan Hỉ, phần còn là Chu Đoan Phúc và Chu Đoan Văn chia đều. Tuy nhiên, Chu Đoan Văn tới nhà nhạc phụ sinh sống, cho nên ruộng đất còn đó đều đưa cho Chu Đoan Phúc.

 

Chu Đoan Phúc bình thường thời gian chăm sóc, Lâm Vân Nguyệt để ruộng đất cho Chu Đoan Hỉ giúp quản lý, y trồng hết thì để dân làng giúp canh tác.

 

Chu lão gia t.ử suy xét xa xôi, chỉ sợ lão tam ở nhà nhạc phụ con rể ở rể, một khi cơm lành canh ngọt thì tính ? Lúc đó lão tam sẽ chỗ để , cho nên ông gạt bỏ ý kiến, kiên trì để cho lão tam một mảnh đất ở trong thôn, để dù Chu Đoan Văn khi về già vẫn thể trở về thôn Bách Hoa, tự xây lấy hai gian nhà dùng để dưỡng lão, đến mức lưu lạc đầu đường xó chợ.

 

Cho nên mới , Chu lão gia t.ử vẫn là thấu đáo. Ông định liệu , lúc sinh thời một cuộc phân chia mà cho là công bằng nhất cho ba con trai, chỉ tiếc là khi ông , những gia sản bộ đều rơi tay Chu Đoan Hỉ, lão đại quăng sạch lời dặn của ông đầu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-thai-datcon-chay-nan-ta-dan-ca-thon-nghich-thien-cai-menh/chuong-20-boi-thuong-bac-trang.html.]

"Thứ hai, Chu Đoan Hỉ tham ô tiền t.ử tuất của nhà , trả hai trăm lượng bạc."

 

Lâm Vân Nguyệt lớn tiếng : "Số tiền là do phu quân dùng mạng đổi lấy, dùng để nuôi con gái nuôi con trai!"

 

"Phải trả bạc ?" Diêu Quế Linh và Chu Đoan Hỉ ngơ ngác, cả hai đều là hạng giữ của, lấy bạc từ trong tay bọn họ chẳng khác nào cắt thịt của bọn họ .

 

"Phải, bạc nên trả." Trương lý chính và lão tộc trưởng đều gật đầu đồng ý.

 

"Ngoài , còn chi phí học của Chu Đại Long và Chu Tiểu Hổ những năm qua. Học ở tư thục năm năm, tiền thúc tu, b.út mực giấy nghiên tiêu tốn, đều là bạc do Đoan Phúc nhà bỏ . Đã đến lúc trở mặt , bạc hãy trả cho chúng , tính toán mỗi năm ba mươi lượng, năm năm là một trăm năm mươi lượng, cộng thêm các chi phí ăn uống khác, tổng cộng tính là hai trăm lượng. Ta đòi nhiều, các thể tới tư thục mà ngóng."

 

Lâm Vân Nguyệt . Hai năm đầu Chu Đại Long và Chu Tiểu Hổ mới tư thục, ăn cơm ở học đường, những khoản tiền cơm đó đều là Chu Đoan Phúc giúp đóng.

 

Nghĩ đến đây, Lâm Vân Nguyệt thấy đau lòng. Chu Đoan Phúc chỉ nghĩ nhờ hai đứa cháu dưỡng lão, nên đem tiền mồ hôi nước mắt của nuôi hai con sói mắt trắng nhỏ.

 

"Lão đại, các ngươi thấy ?" Lão tộc trưởng ngờ Lâm Vân Nguyệt điều , chút trầm ngâm Chu Đoan Hỉ và Diêu Quế Linh.

 

Chu Đoan Hỉ suýt nữa thì c.ắ.n nát răng hàm. Y thật sự coi thường nữ nhân mắt . Lâm Vân Nguyệt , ả vốn dĩ chẳng là một kẻ ngốc ? Nói gì nấy, bao giờ dám phản kháng, bảo ả bỏ tiền là ả bỏ tiền, ngoan ngoãn giao cả tiền lẫn ruộng .

 

Nay đầu óc như khai sáng ? Chắc chắn là lưng bày mưu tính kế, chính là hai thằng nhóc Lâm Vân Sơn và Lâm Vân Phong bày điểm , Lâm Vân Nguyệt đòi tiền đó để đem về cung phụng nhà đẻ.

 

Diêu Quế Linh tức đến hôn mê đầu óc , vốn dĩ mặt đ.á.n.h sưng vù, đầu óc mê man, thấy chia ruộng chia đất, còn bồi thường bạc cho con mụ tiện nhân , ả trực tiếp sắp ngất .

 

"Lâm Vân Nguyệt, ngươi thật độc ác, ngờ còn giữ một chiêu ."

 

Chu Đoan Hỉ hận thể nhảy dựng lên đ.á.n.h Lâm Vân Nguyệt, nhưng thấy Lâm Vân Sơn và Lâm Vân Phong lưng thị, đang chằm chằm như hổ rình mồi, nhịn mà nén xuống.

 

Hừ, ngày tháng còn dài, con mụ , thiếu gì cơ hội giáo huấn các ngươi, chỉ cần các ngươi còn ở thôn Bách Hoa sinh sống.

 

Lâm Vân Nguyệt thu hết sự độc ác của Chu Đoan Hỉ tầm mắt. Thị hiểu rõ tâm địa xa đó của Chu Đoan Hỉ, căn nhà nhà họ Chu chia cho thị cũng thể ở lâu dài , một ngày nào đó sẽ bọn họ hãm hại, cho nên, đợi đòi tiền sẽ tìm nơi khác xây nhà hoặc mua trạch viện sẵn. Lâm Vân Nguyệt lên huyện thành nhắm kỹ , vẫn là đưa các con thành sinh sống sẽ an hơn, điều kiện cũng hơn.

 

Mèo Dịch Truyện

"Còn nữa, phí tổn thất tinh thần!"

 

Lâm Vân Nguyệt mới thèm quan tâm tới Chu Đoan Hỉ đang tức giận đến mức mất trí, cùng Diêu Quế Linh đang mê man. Thứ gì thuộc về thị, một phân cũng thể thiếu, bộ đòi hết!

 

"Diêu Quế Linh ức h.i.ế.p con , hủy hoại danh tiếng của , còn công khai chỉ thị hai đứa súc sinh hành hung , đây đều là sự tổn thương vô tận đối với . Ái chà, lúc đầu đau quá, tiền tổn thất tinh thần , quy đổi bạc, tổng cộng là sáu trăm lượng."

 

Lâm Vân Nguyệt từng chữ từng câu :

 

"Cộng với tiền t.ử tuất và tiền thúc tu lúc , tổng cộng là một nghìn lượng bạc!"

 

 

Loading...