Mang Thai DắtCon Chạy Nạn, Ta Dẫn Cả Thôn Nghịch Thiên Cải Mệnh - Chương 128: Cầu xin thu nhận
Cập nhật lúc: 2026-02-18 15:10:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Vân Phong chút khó xử, đầu Lâm Vân Nguyệt, tiền nên nhận .
"Nhận lấy, lấy thì phí!"
Lâm Vân Nguyệt thầm nghĩ, tướng mạo cũng tệ, tuy mặc y phục thô sơ nhưng dung mạo tuấn lãng, cử chỉ nhã nhặn, khá là thuận mắt.
Lâm Vân Nguyệt kiếp chính là một kẻ cuồng cái , tìm bạn trai ít nhất cũng thuận mắt mới , yêu cầu quá trai, chỉ cần bản thấy dễ chịu là .
Thế nên ở kiếp nàng mới độc đến tận năm 28 tuổi mà vẫn tìm ý trung nhân.
Nghe ở Đại Đô chắc hẳn gia đình ít sản nghiệp, nếu các nàng thể kết giao với nhân vật như , khi đến Đại Đô, dẫn theo dân làng mưu sinh cũng sẽ thuận tiện hơn nhiều.
"Đa tạ công t.ử, chúng khách sáo nữa, bởi vì chúng cũng là dân chạy nạn gặp cảnh gian nan, tiền đối với chúng quả thực quan trọng, đa tạ công t.ử, xin hỏi quý danh của công t.ử là gì?"
Lâm Vân Nguyệt giao bạc cho Dư thị bảo quản, tươi rạng rỡ hỏi Lý Càn Hựu.
Cô nương lên thật là , tự nhiên chất phác, rực rỡ như ánh mặt trời, một chút nũng nịu, cũng chẳng hề bộ tịch, giống như đám nữ t.ử trẻ tuổi trong hậu cung, suốt ngày tô son điểm phấn, uốn éo dáng, mỗi thấy Thái t.ử điện hạ từ xa tới là bắt đầu liếc mắt đưa tình, tìm cách thu hút sự chú ý.
Nhìn thấy đám nữ nhân đó là cảm thấy buồn nôn, chỉ hận thể tránh xa, ngược cô nương phóng khoáng tự nhiên, ý nịnh bợ, khiến cảm thấy vô cùng thoải mái.
"Chủ t.ử, Lâm cô nương hỏi ngài kìa!"
Kim Ngô vệ bộ dạng chút ngẩn ngơ của Lý Càn Hựu là ngay vị gia bắt đầu phát ngốc .
"Ồ ồ, bỉ nhân họ Lý, cái đó... cái đó gọi là gì nhỉ?"
Lý Càn Hựu đầu Kim Ngô vệ, nhất thời đầu óc trống rỗng, nhớ nên gọi tên là gì cho .
"Chủ t.ử họ Lý, tên là Lý Văn!"
Kim Ngô vệ vội vàng tiến lên đỡ lời.
Hắn thể tên thật của , để tránh dẫn tới những phiền phức cần thiết.
"Ồ, Lý Văn đại ca, tiền chúng nhận , các thể , đường bảo trọng."
Lâm Vân Nguyệt xong, cùng Trần Hương Tú bắt đầu chuẩn cơm nước, lũ trẻ đều đói .
Kim Ngô vệ và Lý Càn Hựu trân trối, chẳng lẽ cứ thế mà ? Thật cam tâm chút nào!
Khó khăn lắm mới đuổi kịp bọn họ, nếu bỏ lỡ , khó mà cơ hội gặp .
"Á, Lâm cô nương, là thế , cô xem chúng cũng là đường, may mắn gặp Lâm cô nương và Lâm thiếu hiệp, là cho chúng cùng các ? Các đông , chúng cũng bạn bè, đường cũng dễ bề hỗ trợ lẫn ."
Kim Ngô vệ ánh mắt Lý Càn Hựu liên tục hiệu, tự nhiên hiểu tâm ý của chủ t.ử, liền vội vàng tiến lên, nở nụ cầu xin thu nhận.
"Chuyện quyết định , đầu thôn chúng là Đinh lý chính, các qua hỏi Đinh lý chính ."
Lâm Vân Nguyệt nhanh ch.óng đá quả bóng sang cho Đinh lý chính.
Lý Càn Hựu thấy Đinh lý chính, quả thực nam t.ử trẻ tuổi giống như cầm đầu đội ngũ .
"Ngươi với Đinh lý chính một tiếng, cứ bảo chúng cùng đội ngũ của bọn họ tới kinh đô."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-thai-datcon-chay-nan-ta-dan-ca-thon-nghich-thien-cai-menh/chuong-128-cau-xin-thu-nhan.html.]
Lý Càn Hựu xuống bờ ruộng bên cạnh, nữa, cứ đợi động tĩnh bên chỗ Lâm Vân Nguyệt, nhà họ Lâm thì bọn họ , nhà họ Lâm dừng thì bọn họ dừng.
Kim Ngô vệ cầm một thỏi bạc, lén nhét tay Đinh lý chính: "Lý chính đại ca, phiền ngài thu nhận chủ t.ử chúng , cùng với các vị tới kinh đô ?"
Đinh lý chính ngước mắt đ.á.n.h giá bọn họ một lượt, mấy đều là thanh niên, hình cường tráng, chắc là dễ mang theo, chỉ hai nữ nhân vẻ yếu ớt.
Muốn cùng thì cứ thôi, giọng điệu năng của bọn họ thì nhà quê, lẽ là công t.ử nhà quyền quý nào đó gặp nạn, giúp một tay, lúc cần nhờ vả tới.
là thêm một bạn thêm một con đường, nhiều bạn bè thì đường sẽ dễ hơn.
"Được , các tự lo liệu phần ăn uống nhé, chú ý an bản ."
Đinh lý chính dặn dò xong liền bận rộn nấu cơm cho con cái và cha nhà .
"Chủ t.ử, Đinh lý chính đồng ý ,"
Sau khi Kim Ngô vệ khẽ với Lý Càn Hựu, Lý Càn Hựu vui mừng suýt chút nữa nhảy cẫng lên.
nhanh, phát hiện chuyện hề đơn giản như tưởng tượng.
Đây là đường chạy nạn mà, ở bên lề đường nơi rừng sâu núi thẳm mà nhóm lửa nấu cơm, đám dân làng chạy nạn tuy rách rưới nhưng ai nấy đều mang theo đủ lương thực, nồi niêu bát đĩa, tiện tay tìm đại một ven đường ngoài ruộng là bắt đầu dựng bếp nấu cơm ăn.
Lý Càn Hựu cùng Kim Ngô vệ một đoàn , bụng đói cồn cào xung quanh đều đang ăn cơm, chỉ mấy bọn họ trân trối, bọn họ nhiều bạc, nhưng ở đây quán cơm quán trọ, ăn thứ gì cũng chẳng chỗ mà mua.
Ngửi thấy mùi cơm thơm lừng tỏa xung quanh, mấy đói đến mức cho .
"Gia ơi, sắp c.h.ế.t đói , chúng ở đây gì, mau tới kinh đô , đường tìm quán trọ nào đó mà ở !"
Chu Lương là đầu tiên chịu nổi, lấy tay ôm bụng bắt đầu kêu đói, vốn dĩ mới quen với lão bản Xuân Lai khách điếm, ăn uống, kết quả chẳng mấy ngày bắt đầu cái cảnh chạy nạn .
Tên Thái t.ử gia chắc chắn là đầu óc vấn đề , khổ đ.â.m đầu khổ, cứ ở yên trong hoàng cung, hầu hạ, ngày ngày yến tiệc linh đình ?
"Kêu cái gì mà kêu, giỏi thì ngươi xin cái gì về mà ăn!" Lý Càn Hựu Chu Lương than vãn là bắt đầu đau đầu.
Nữ nhân ngu xuẩn , theo chỉ hỏng việc, sớm cho nàng theo .
mà, để nàng trong cung cũng sợ nàng gây chuyện, rò rỉ hành tung của thì rắc rối to.
Nữ nhân bình thường ở trong cung cơm bưng nước rót, hầu hạ quen , khỏi cửa một cái là chẳng chút khả năng tự lo liệu cuộc sống nào.
Nhìn Lâm cô nương kìa, dẫn theo cả nhà chạy nạn, đường còn giỏi giang hơn cả nam nhân.
Dựng lều, bắc bếp, nhóm lửa nấu cơm, ủa, trong nồi của nàng đang nấu món gì mà thơm thế nhỉ?
Lâm Vân Phong và Hồ Đại Khuê cùng bắc một chiếc nồi lớn, Lâm Vân Sơn xổm bên cạnh nhóm lửa. Đêm qua, Lâm Vân Nguyệt lén gian g.i.ế.c một con sơn dương già, hôm nay nàng định dùng lửa lớn nấu canh thịt dê cho gia đình tẩm bổ.
Số sườn dê và thịt dê còn nàng tạm thời cất trong gian để ăn dần, nấu canh thịt dê, chính xác mà gọi là canh lòng dê.
Mèo Dịch Truyện
Kiếp , quê của Lâm Vân Nguyệt ở một thị trấn nhỏ hẻo lánh, trấn một món ăn vặt nổi tiếng gọi là canh hũ. Nguyên liệu chính là gan dê, phổi dê, ruột dê... nấu lửa lớn, thêm các loại gia vị. Đợi đến khi nước dùng đậm đà hương vị thịt dê thì thả thêm miến khoai lang .
Khi ăn, trong bát sẽ thêm rau thơm để tăng hương vị, cùng với dầu ớt tự của chủ quán, rưới thêm chút giấm thơm và vài giọt dầu mè, ăn kèm với bánh tiêu hoặc bánh tráng dày. Đó là món đặc sản nức tiếng của địa phương.
Lâm Vân Nguyệt vốn thích món , hầu như mỗi về quê nàng đều tiệm canh thịt dê trấn một bát.